Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 22
lòng chợt đau.. (2)

❊ ❊ ❊

Giang Lưu Nhi không biết là nên cảm thấy Tô Phỉ yêu thích động vật hay là ghét chúng nữa. Bởi vì lời của nàng nói với chúng có thể nói là đầy sự thương yêu nhưng mà hành động đi kèm thì… Cô nàng hết xách tai nó, xong lại nắm chân, xoay vòng vòng… sau đó thì… nhổ ria mép chúng, với lý do mà nàng nói là, như vậy trông sẽ đáng yêu hơn…

Giang Lưu Nhi thật sự bội phục sát đất cách suy nghĩ của nàng, đồng thời, hắn cũng mặc niệm cho những con Ngân Ban Báo con kia. Có trách thì chỉ trách các ngươi có một vị tỷ tỷ khác người đi.

Giữa lúc Tô Phỉ đang chơi đùa với những con Ngân Ban Báo con thì phía ngoài sơn động, cách đó không xa, một con Ngân Ban Báo trưởng thành to lớn đang đi về.

Mãi một hồi, Tô Phỉ như đã cảm thấy chán, bèn gọi Giang Lưu Nhi về. Khi ra đến phía ngoài hang động, nàng khựng lại. Phía trước mặt, một con Ngân Ban Báo to lớn đang nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng tức giận.

Tô Phỉ lùi hai bước về phía sau, rồi chợt ù té chạy.

“Chạy mau sư đệ!”

“G… à… o… o…”

Con Ngân Ban Báo to lớn kia gầm lên một tiếng đuổi theo hai người…

Không biết qua bao lâu… Tô Phỉ thấy nó đã không còn đuổi theo nữa mới dừng lại thở dốc.

“Suýt nữa thì tiêu rồi… Cũng may… cũng may ta chạy nhanh…”

Nàng vừa nói vừa thở hồng hộc. Chợt như nghĩ tới điều gì, nàng quay sang nhìn Giang Lưu Nhi đang bình thản đứng kia, sau đó lại gần.

“Kỳ lạ... Ngươi chỉ mới có cảnh giới Phàm Thai sao có thể theo kịp ta được nhỉ? Hơn nữa nhìn ngươi cũng không có vẻ gì quá sức…”

Tô Phỉ chăm chú nhìn Giang Lưu Nhi nói. Theo nhận thức của nàng, khi ở đại hội luận võ năm năm một lần của Lâm gia, Giang Lưu Nhi vẫn chỉ là một phàm nhân bình thường, qua hơn một tháng bái nhập Thiên Nhai Các, cùng lắm thì hắn chỉ có cảnh giới Phàm Thai thôi. Làm sao nàng có thể tưởng tượng được thiếu niên trước mặt có tu vi không kém hơn so với nàng chứ.

Thật ra thì Giang Lưu Nhi hắn có thể giả bộ làm ra vẻ kiệt sức. Nhưng không hiểu sao trước mặt cô gái thuần khiết đến ngốc nghếch này, hắn cảm thấy nó rất gượng ép. Hắn hình như không muốn đóng vai một kẻ lừa gạt với nàng. Hắn nghĩ cùng lắm nếu có bị nàng phát hiện hắn sẽ tìm một cái cớ chẳng hạn như hắn tình cờ ăn được linh quả, linh thảo gì đấy…

Nhưng mà có vẻ như Giang Lưu Nhi đã đánh giá quá cao tâm trí của thiếu nữ trước mặt hắn.

Sau một hồi trầm tư, Tô Phỉ nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Chẳng lẽ dạo này ta không tu luyện nên thể lực giảm sút… Phải rồi! Nhất định là như vậy!… Mẫu thân thường nói tu đạo không tiến thì lùi, quả thật không sai… Không được không được!… Ta phải chăm chỉ tu luyện mới được...”

Như đã thông suốt, Tô Phỉ nói với Giang Lưu Nhi:

“Niệm Từ. Chúng ta đi chơi tiếp thôi."

Tu luyện thì cứ để ngày mai. Hôm nay phải chơi trước đã. Đó là ý nghĩ trong đầu nàng lúc này.

Giang Lưu Nhi không nói gì, lẳng lặng theo sau nàng.

“Niệm Từ. Ngươi cách xa như vậy làm gì? Phải đi gần nhau mới không bị lạc chứ."

Tô Phỉ thấy hắn không chịu đi ngang hàng với nàng thì lại bắt đầu nắm tay hắn kéo đi.

Giang Lưu Nhi cảm thấy bất đắc dĩ. Thôi thì vì huỳnh quả vậy. Hắn tự nhủ.

“Sư tỷ. Chúng ta lại đi đâu đây?”

“Ta cũng không biết."

Kông biết ngươi còn kéo ta đi làm gì.

Giang Lưu Nhi nói thầm một câu.

“Oa… Niệm Từ! Ngươi xem ở đây có con suối nè! Ta khát nước quá…”

Vừa dứt lời, Tô Phỉ lập tức chạy về phía dòng suối.

Nàng một hơi uống liền mấy ngụm nước mát, sau đó ngồi trên một hòn đá nổi trong suối, cởi giày, đưa chân nghịch nước…

Giang Lưu Nhi nhìn nàng trong im lặng. Nếu không kể đến tính trẻ con của mình thì thật sự cô gái này hoàn toàn xứng đáng là một mỹ nhân. Hai mắt to tròn linh động, miệng cười như hoa đào nở, làn da trắng nõn…

“Niệm Từ! Niệm Từ!”

Bỗng nhiên Tô Phỉ kêu lên gấp gáp.

Giang Lưu Nhi hỏi:

“Sư tỷ. Có chuyện gì?”

“Mau đến xem! Trong suối có con cá to lắm… Niệm Từ! Niệm Từ! Chúng ta mau bắt nó đi…”

Giang Lưu Nhi đang đi đến thì chợt khựng lại. Nét mặt hắn dần trở nên khó coi… Hắn xoay người đi, nói vọng lại:

“Chúng ta về thôi."

Tô Phỉ nhìn bóng lưng hắn, lại nhìn con cá, lầu bầu:

“Ngươi không bắt thì để ta bắt… Hì hì… Tối nay có cá nướng ăn rồi…”

Xa xa, Giang Lưu Nhi bước vội đi, trong đầu hiện lên hình ảnh hai đứa trẻ năm sáu tuổi lần đầu tiên xuống núi để xem cá bay…

Chuyện đã lâu lắm hay chỉ vừa mới hôm qua?

Sao hình bóng cứ hiện rõ mồn một trong đáy mắt?

Mái tóc bay…

Tà áo trắng…

Mặt ai ngượng ngùng…

Thiên Thảo Viên dưới tàng cây

Ai đã từng thề nguyện? Từng trao ai nụ hôn đầu?

Một cơn gió thổi…

Vệt nước lăn dài khóe mắt

Tuyết Ninh Hương còn đợi ai về…?

...

Những ngày sau đó, như không để lãng phí quyền lợi của mình, mỗi sáng, Tô Phỉ đều tới kéo Giang Lưu Nhi đi. Có vẻ như ý định chăm chỉ tu luyện hôm trước đã bị nàng ném lên mây.

Thế rồi thời hạn mười ngày mà Giang Lưu Nhi đáp ứng bồi tiếp vị tiểu sư tỷ ngây ngô của mình cũng kết thúc. Hắn thở phào như vừa trút bỏ gánh nặng. Hắn phải công nhận vị sư tỷ này của mình quá dư thừa tinh lực để làm những chuyện không đâu. Nói khó nghe một chút thì là những chuyện vô bổ, ngớ ngẩn. Ít ra thì trong con mắt của những người lớn như Giang Lưu Nhi cho là thế. Đôi khi hắn cũng cảm thán, một thiếu nữ mười tám xinh đẹp như hoa lại có tâm hồn chẳng khác gì đứa trẻ bảy tám tuổi.

Nhưng rồi cũng có lúc hắn chợt nghĩ “biết đâu như thế sẽ sống vui vẻ hơn”. Trước kia, khi còn là một đứa bé, hắn mong thời gian trôi nhanh một chút để mình có thể lớn mau hơn. Như vậy hắn có thể đi nhiều nơi, làm nhiều thứ, có thể hiểu những gì mà một đứa bé như hắn lúc ấy không thể hiểu nổi. Hắn thường hay thấy các vị sư huynh thỉnh thoảng lại lén uống rượu, thấy các vị sư tỷ ngồi nhớ về người yêu mà cười, mà rơi nước mắt. Hắn cũng nhiều lần bắt gặp Giang Nghinh Từ đứng lặng lẽ bên cửa sổ nhìn trời cao rồi lại thở dài… Những thứ đó một đứa bé làm sao có thể hiểu được. Nhiều thứ nghi hoặc, nhiều điều mới mẻ mà chỉ có thể lớn lên mới biết rõ. Những lúc như thế, hắn lại ao ước làm người lớn, hắn thấy người lớn có nhiều thứ đáng để mình ngưỡng mộ. Hắn muốn hiểu cái gọi là yêu khắc cốt ghi tâm mà các sư tỷ thường kể cho nhau nghe là như thế nào. Hắn muốn hiểu được những suy nghĩ của người lớn. Như vậy… hắn mới có thể hiểu được và chia sẻ với người mà hắn yêu quý nhất – Giang Nghinh Từ.

Và thời gian trôi đi nhanh chóng như để đáp ứng mong ước của đứa bé nào đó. Hắn đã là người lớn. Những thứ mơ hồ và nghi hoặc trước kia hắn đã hiểu. Hắn đã biết thế nào là khắc cốt ghi tâm, biết thế nào là sự ngọt ngào của nụ hôn, biết thỏa mãn chút lòng hư vinh khi được người khác sùng bái, ngưỡng mộ… Nhưng đó cũng là lúc hắn bắt đầu biết tới vị đắng chát của đời người. Biết đến sự trống rỗng mênh mông vô tận. Biết đến nỗi đau dù là khắc cốt ghi tâm cũng chẳng thể lưu giữ. Biết đến cái gọi là tuyệt vọng…

Hắn lại ao ước… ao ước trở về tuổi thơ vô ưu vô lự. Và thỉnh thoảng hắn cũng trở về nơi đó… trong giấc mơ…

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari