Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 7
ai có hiểu ai?

❊ ❊ ❊

Đông qua xuân tới, thấm thoát lại bảy năm nữa trôi qua…

Một đêm tĩnh mịch…

Giang Nghinh Từ đang ngồi đọc sách như thường lệ thì chợt ngừng lại, khẽ giọng:

“Đã đến rồi?"

Một hư ảnh hiện ra đứng đối diện với nàng. Đó là một nam tử tầm ba mươi tuổi, gương mặt thanh đạm, mặc bộ trường sam màu đen. Hắn nhìn nàng và nói:

“Giang Lưu Nhi kết đan cũng đã bảy năm. Ngươi cũng nên kết thúc tất cả đi."

Giang Nghinh Từ im lặng một lúc mới lên tiếng:

“Cho ta thời gian ba năm nữa."

“Bây giờ hay ba năm nữa kết cuộc đều như nhau, ngươi hà tất phải níu kéo?"

Giang Nghinh Từ không đáp.

Nam tử áo đen thấy thế thì cũng không nói gì nữa, hư ảnh trước khi biến mất có nhắn lại:

“Nên làm thế nào ngươi hãy tự liệu. Có thành tiên hay không lựa chọn nằm trong tay ngươi."

Giang Nghinh Từ nhìn khoảng không trước mắt một hồi, sau đó lại tiếp tục đọc sách…

Trong một mật thất của Thúy Trúc Phong.

“Lưu Nhi, ta nghe nói con đã bước vào Chân Đan hậu kỳ rồi?"

“Dạ. Thưa chưởng môn."

Giang Lưu Nhi cung kính hướng Mộc Thanh Tử đáp.

“Lưu Nhi. Tuy tư chất con hơn người xưa nay hiếm thấy, nhưng tu đạo là một chuyện hung hiểm, tiên đạo vô tình, tiến cảnh nhanh chưa hẳn đã là chuyện tốt. Đạo và tâm vốn không thể tách rời, Kiếm Phái Thanh Hà chúng ta đều trước chú trọng tu tâm sau mới luyện đạo. Cảnh giới con tăng lên quá nhanh ta e tâm sẽ bất ổn, dễ dẫn đến ngày sau tâm ma quấy phá… Con hiểu ý ta chứ?”

“Vâng. Lưu Nhi hiểu."

Mộc Thanh Tử gật đầu. Ông đi đến bên một hồ nước rồi quay lại nhìn Giang Lưu Nhi.

“Có biết tại sao ta lại dẫn con đến đây không?”

Giang Lưu Nhi thành thật lắc đầu.

Mộc Thanh Tử đưa tay bấm quyết, một ngọc giản từ dưới đáy hồ bay vào tay ông. Mộc Thanh Tử quay lại bảo Giang Lưu Nhi:

“Lưu Nhi. Con hãy nói cho ta nghe những kiếm chiêu của Thanh Hà Kiếm Quyết."

“Vâng." - Giang Lưu Nhi bắt đầu kể:

“Các kiếm chiêu của Thanh Hà Kiếm Quyết là:

Kiếm Trảm Thiên Quân

Kiếm Đoạn Lưu Giang

Kiếm Nghênh Thiên Hạ

Kiếm Ảnh Lưu Tinh

Kiếm Toái Sơn Hà

Kiếm Vũ Miên Miên

Kiếm Hóa Vi Ti

Kiếm Lai Vô Ảnh

Kiếm Chi Hoa Lạc

Tất cả chín kiếm chiêu."

Mộc Thanh Tử nhìn Giang Lưu Nhi, khẽ lắc đầu, nói:

“Những gì con vừa kể chỉ là hạ cửu kiếm trong Thanh Hà Kiếm Quyết mà không phải toàn bộ kiếm chiêu của Thanh Hà Kiếm Quyết."

Giang Lưu Nhi ngạc nhiên hỏi:

“Chỉ là hạ cửu kiếm?... Xin chưởng môn chỉ dạy."

Mộc Thanh Tử chậm rãi nói:

“Thanh Hà Kiếm Quyết có tất thảy mười hai kiếm chiêu, phân làm hạ cửu kiếm và thượng tam kiếm. Trong đó, hạ cửu kiếm như con vừa nói dành cho các đệ tử của Kiếm Phái Thanh Hà tu luyện từ Ngự Không Cảnh đến Vũ Hóa Cảnh. Còn về thượng tam kiếm thì phải đến Phi Thiên Cảnh mới có thể tu luyện. Thượng tam kiếm đó là:

Nhất Kiếm Xuyên Không

Kiếm Diệt Thương Khung

Kiếm Vấn Nhân Gian."

Nói đến đó, Mộc Thanh Tử đưa ngọc giản trong tay mình cho Giang Lưu Nhi.

“Trong ngọc giản này chính là kiếm quyết của thượng tam kiếm. Sau khi tâm cảnh ổn định con hãy nghiên cứu nó đi. Nhớ kỹ, không được để các đệ tử khác nhìn thấy, kể cả Tử Lâm Nhi và mẫu thân con, càng không được phép mang ra ngoài sơn môn Kiếm Phái Thanh Hà."

Giang Lưu Nhi tiếp lấy, cúi đầu thật sâu. Hắn biết từ nay trách nhiệm của mình sẽ rất nặng nề, nhưng đồng thời cũng là vinh dự của chính hắn.

Sau Khi Giang Lưu Nhi đi khỏi, một bóng người hiện ra, chính là Vô Tâm Tử.

“Sư huynh. Lưu Nhi nó có thể thấu hiểu huyền ảo của thượng tam kiếm sao?”

Vô Tâm Tử nhìn hồ nước gợn sóng, nói:

“Từ sau khi tổ sư Thanh Hà tiên tử phi thăng tiên giới, đến nay đã trãi qua mười sáu đời chưởng môn, ba vạn hai ngàn ba trăm ba mươi ba năm, không một đệ tử nào có thể thấu hiểu huyền ảo của thượng tam kiếm, vì vậy mà Thanh Hà Kiếm Phái ta mới ngày một xuống dốc. Lưu Nhi là tuyệt thế kỳ tài chưa từng có của Thanh Hà ta, trên người lại mang số mệnh kỳ lạ, có một lực lượng vô hình che chắn… Nếu nó cũng không thể thấu hiểu huyền diệu của thượng tam kiếm thì e sẽ chẳng còn ai luyện được.”

“Nhưng Lưu Nhi nó mới chỉ là Chân Đan hậu kỳ, giao thượng tam kiếm cho nó có phải là quá sớm không?”

“Biết đâu nó lại làm được." - Vô Tâm Tử mỉm cười một cách thần bí.

Thật ra không phải vô cớ mà Vô Tâm Tử muốn giao thượng tam kiếm quyết cho Giang Lưu Nhi mà là vào hai ngày trước, một lần vô ý, Vô Tâm Tử trong lúc quan sát Giang Lưu Nhi luyện kiếm đã nhìn thấy hắn thi triển ba chiêu kiếm là “Kiếm Hóa Vi Ti”, “Kiếm Lai Vô Ảnh” và “Kiếm Chi Hoa Lạc” vốn chỉ có Vũ Hóa Cảnh mới có thể thi triển được. Ngoại trừ “Kiếm Chi Hoa Lạc” còn khó khăn ra thì hai chiêu kiếm còn lại đều đã rất thành thạo. Lúc đó thật sự Vô Tâm Tử đã rất kinh ngạc.

Quay trở lại Bách Thảo Phong, Giang Lưu Nhi tâm tình rất vui sướng. Từ khi còn nhỏ hắn đã thường nghe các sư tỷ kể lại những câu chuyện truyền kỳ của tổ sư Thanh Hà tiên tử. Một trong số đó là câu chuyện chính tà chi chiến của hơn ba vạn năm trước. Tổ sư Thanh Hà tiên tử lúc đó đã thi triển một chiêu “Nhất Kiếm Xuyên Không” đánh bại Thái Bất Thái, chấm dứt một hồi gió tanh mưa máu.

Hôm nay trên tay hắn không những có kiếm quyết của chiêu kiếm truyền kỳ kia mà còn có cả kiếm quyết của “Kiếm Diệt Thương Khung” và “Kiếm Vấn Nhân Gian”, hai kiếm chiêu còn lợi hại hơn cả “Nhất Kiếm Xuyên Không”.

Đêm xuống…

Ngoài gian nhà trúc vang lên tiếng gõ cửa.

“Lưu Nhi. Vào đi."

Giang Lưu Nhi khẽ đẩy cửa bước vào, trước mắt hắn, một thiếu phụ đang ngồi đan áo. Hắn bước đến bên thiếu phụ, nửa ngồi nửa quỳ bên chân nàng.

“Mẹ lại đan áo ạ?"

“Ừm. Sắp đến mùa đông rồi. Mẹ muốn đan thêm vài chiếc áo cho Lưu Nhi." - Giang Nghinh Từ đáp.

Giang Lưu Nhi nhoẻn miệng cười, nói:

“Những người tu tiên chúng ta làm sao có thể bị lạnh được ạ. Quần áo lúc trước mẹ đan Lưu Nhi vẫn còn chưa mặc hết, mẹ không cần phải đan áo cho Lưu Nhi nữa đâu.”

Giang Nghinh Từ vẫn tiếp tục chăm chú đan áo.

“Mẹ muốn đan nhiều một chút để khi nào cần thì Lưu Nhi có thể mặc."

“Mẹ." - Giang Lưu Nhi nhỏ giọng gọi.

“Sao vậy Lưu Nhi?”

“Không hiểu sao gần đây Lưu Nhi thường hay mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, có những cảnh tượng rất mơ hồ, có kiếm ảnh đầy trời, có một bóng người đứng trên dòng nước đen thẫm vung tay huyễn hóa ra ngàn đạo tử quang uy lực rất đáng sợ, lại có người quanh thân có trăm đóa sen bay quanh…”

“Á!"

“Mẹ!"

“Không có gì đâu. Không cẩn thận nên bị kim đâm thôi." - Nàng bỏ chiếc áo đan dở xuống, ôm Giang Lưu Nhi vào lòng, xoa nhẹ đầu hắn.

Giang Lưu Nhi rất hưởng thụ cảm giác này. Tuy hắn đã lớn rồi nhưng đứng trước mặt Giang Nghinh Từ, hắn lúc nào cũng cảm thấy bản thân mình chỉ là một đứa trẻ. Có lẽ do quá dựa dẫm. Cũng có lẽ quá yêu… Hắn không rõ. Hắn chỉ biết là nếu như cho hắn một ước muốn và ước muốn đó sẽ được thần linh thực hiện thì hắn sẽ không do dự mà ước rằng mãi mãi được ở bên Giang Nghinh Từ.

“Lưu Nhi à… Trên đời này vốn dĩ có nhiều chuyện không bao giờ như nguyện. Những thứ đẹp đẽ lại thường là giấc mộng. Một ngày nào đó quay đầu nhìn lại đã hóa hư vô… Nếu có thể… Lưu Nhi đừng bao giờ quên mẹ được không?”

Giang Lưu Nhi không hiểu tại sao Giang Nghinh Từ lại nói những lời này. Hắn cảm giác dường như nàng có rất nhiều tâm sự, có rất nhiều điều muốn nói.

“Lưu Nhi sẽ không bao giờ quên mẹ." - Hắn nhìn vào mắt nàng và nói.

“Mãi mãi không."

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari