Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3501 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 32
huyết trì dị biến (2)

❊ ❊ ❊

Giang Lưu Nhi quay ngoắt mình một cách nhanh nhất.

Đây là một con Song Thủ Ma Viên?

Hắn cũng không chắc. Tuy nó cũng có hai đầu, cũng khắp người lông lá nhưng màu lông và dáng vóc thì hoàn toàn khác hẳn.

Song Thủ Ma Viên có lông màu xám trắng, cao gần ba mét, tay to hơn đầu người. Nhưng con yêu thú trước mắt này ngoài đặc điểm hai đầu ra thì lông lại có màu đỏ, cao chưa tới hai mét, tay dài và nhỏ, móng vuốt sắc nhọn, miệng đầy răng nanh. Giang Lưu Nhi cảm thấy nó vừa giống Song Thủ Ma Viên lại vừa không phải Song Thủ Ma Viên.

Chẳng lẽ là một con biến dị?

Hắn tự hỏi.

Con yêu thú vừa mới xuất hiện kia chẳng cần biết đến những nghi hoặc của Giang Lưu Nhi. Thứ nó muốn làm bây giờ chỉ có một:

giết chết kẻ trước mặt!

“G… à… o… o”

Nó gầm lên một tiếng dữ tợn, phóng mình tới.

“Oành… Ầm… Ầm…”

Những vách tường đá không nguyên vẹn bị trúng cú vồ của nó thì đổ nát, mảnh vụn bắn tung tóe.

Giang Lưu Nhi hai mắt ngưng trọng.

Tuy rằng cơ thể và cánh tay nó nhỏ hơn nhiều những con Song Thủ Ma Viên bình thường, nhưng khí lực thì gấp ít nhất mười lần.

Con yêu thú kia thấy Giang Lưu Nhi chật vật né tránh thì nhe răng đứng nhìn hắn như thể đang cười nhạo.

Giang Lưu Nhi chẳng còn hơi đâu mà để ý, bởi vì lúc này hắn đang phải suy nghĩ tìm lối thoát. Hắn biết mình không thể nào là đối thủ của nó. Nếu tiếp tục giằng co sớm muộn gì hắn cũng chết dưới móng vuốt của con yêu thú kia.

Khoan đã… Móng vuốt…

Giang Lưu Nhi nhớ lại những dấu móng vuốt sắc nhọn xé toạc lồng ngực của những con Song Thủ Ma Viên lúc nãy nhìn thấy…

Chẳng lẽ nó chính là hung thủ đã giết chết những con Song Thủ Ma Viên kia?

Hắn cảm thấy da đầu có chút tê rần.

Một mình nó đã giết chết hết cả bầy Song Thủ Ma Viên đấy!

Hôm nay hắn có thể còn mạng ra khỏi đây không là một vấn đề.

Một vấn đề rất lớn!

“G… ừ… ừ…”

Con yêu thú kia lại vung trảo vồ lấy Giang Lưu Nhi.

“Keng”

Cả kiếm và người đều bị đánh bay vào vách đá, sau đó rớt xuống nghe “bịch”.

“Khụ… khụ…”

Giang Lưu Nhi phun ra một ngụm máu, chật vật vịn vào vách đá đứng lên.

Con yêu thú khắp người lông lá kia nhanh như một mũi tên bay tới. Bộ móng vuốt sắc như dao đâm vào ngực Giang Lưu Nhi nhưng hắn đã kịp thời nghiêng mình tránh thoát.

“Oành… Ầm… Ầm”

Liên tiếp những quyền trảo như mưa dồn dập.

Bộ dáng Giang Lưu Nhi lúc này hết sức thê thảm. Hắn biết tiếp tục thế này hắn nhất định sẽ chết.

Nhưng làm sao để giết nó đây?

Nếu Nghiệt có thể khống chế được Thiên Oán thì đã tốt, chỉ cần một nhát là có thể giải quyết được con yêu thú này rồi. Thế nhưng bây giờ Nghiệt quá suy yếu. Nghiệt là khí linh của Thiên Oán không giả, nhưng một ông chủ nếu không còn có thể phát tiền công cho người làm thì ai sẽ ở lại làm cho ông ta?

Đến ngay thân thể mình đôi lúc chúng ta còn chẳng đủ sức để điều khiển thì huống hồ là vật ngoài thân.

Còn tại sao Giang Lưu Nhi không nghĩ tới việc tự mình khống chế thì lý do là… hắn chưa muốn biến thành nô lệ của nó.

Oán khí của Thiên Oán là đáng sợ thế nào hắn hiểu rõ. Cho dù đạo hạnh cao thâm như Vô Tâm Tử cũng không dám tùy tiện đụng đến đủ biết nó ghê gớm ra sao.

Thiên Oán xét cho cùng chỉ là bị lây nhiễm bởi Nghiệt mà đã như thế thì không biết nỗi oán hận của Nghiệt lại lớn đến cỡ nào. Người nó oán là ai?

“Gr… ừ… ừ…”

“Rầm”

“Rắc”

Giang Lưu Nhi lại một lần nữa bị đánh bay. . . Xương tay trái hắn vừa bị gãy, khắp người hắn máu me bê bếch, đến nỗi chẳng còn phân biệt được vóc dáng.

“Tiếp tục nữa ngươi chắc chắn sẽ chết." - Nghiệt nói, giọng vẫn lãnh đạm như mọi khi.

Giang Lưu Nhi đương nhiên biết điều đó. Hắn cũng muốn chạy trốn. Nhưng mà sơn động này khá hẹp, lối ra lại bị con yêu thú kia chắn lại, làm sao trốn?

Để giết nó cũng không phải là không có biện pháp. Chỉ cần dùng Toái Cốt Chưởng đánh vào vị trí ngay tim chắc chắn nó sẽ chết.

Nhưng mà làm sao để tiếp cận nó mới là vấn đề. E là lúc tay hắn chạm tới nó cũng là lúc móng vuốt nó xuyên qua người hắn.

Đó là đấu pháp lấy mạng đổi mạng!

Nhưng mà nếu không dùng nó thì hắn cũng không có cách nào thoát khỏi cái chết, chỉ sợ một lúc nữa ngay cả muốn liều mạng hắn cũng không còn sức đâu mà liều.

Những ý nghĩ cứ xoay chuyển trong đầu Giang Lưu Nhi.

Từ dưới đất, Giang Lưu Nhi lần nữa đứng lên, mắt ẩn hàn quang. Hắn đã quyết định.

Liều mạng!

Ngươi không chết thì ta chết!

Hắn phóng tới con yêu thú với tốc độ nhanh nhất có thể, tay giơ ra, mũi tay xoay một góc chín mươi độ nhằm vào vị trí tim của yêu thú đánh vào.

Yêu thú lông lá hơi khựng lại một chút, có lẽ nó không nghĩ tới tên nhân loại trước mặt lại làm ra hành động ngu ngốc như vậy. Chính nhờ một chút khựng lại đó của nó đã giúp Giang Lưu Nhi có thể tiếp cận được nhanh hơn.

“Ba”

Tay của Giang Lưu Nhi đã đánh trúng vào ngực yêu thú, nhưng đồng thời, một móng vuốt sắc nhọn cũng xuyên qua ngực Giang Lưu Nhi.

“Gr… à… à… o… o”

Yêu thú lông lá gào lên đau đớn. Nó cảm nhận được nơi lồng ngực mình có những tiếng nứt vỡ. Nó nhìn tên nhân loại treo lơ lửng giữa không đang bị móng vuốt của nó cắm vào.

Hai mắt nó đỏ ngầu, đầy phẫn nộ.

Yêu thú lông lá dùng toàn bộ sức lực của mình vào cánh tay còn lại và tát vào mặt Giang Lưu Nhi khiến hắn văng đi như tên bắn.

“Rầm”

“Ầm… ầm… ầm”

Vách đá sụp đổ, lún xuống, đồng thời vùi lấp luôn cả Giang Lưu Nhi.

Sau đó, liên tiếp những tiếng “rắc rắc” vụn vỡ vang lên. Yêu thú lông lá ôm ngực ngã xuống, hấp hối một lúc thì tắt thở.

“Lưu Nhi!"

“Lưu Nhi!"

“Lưu Nhi!"

Trong mơ màng, Giang Lưu Nhi nghe thấy có ai đó đang gọi mình.

Giọng nói êm dịu thật dễ nghe. Mà … hình như hắn đã nghe rất nhiều lần rồi thì phải.

“Tiểu mộc đầu!"

“Tiểu mộc đầu!"

“Tiểu mộc đầu!"

Tiểu mộc đầu? Đang gọi ta sao?

Giang Lưu Nhi tự hỏi.

Sau đó, hắn chợt nhìn thấy một bóng người. Hắn không rõ mặt mũi vì nàng quay lưng về phía hắn. Hắn chỉ thấy nàng mặc một bộ đồ màu lam, tóc được búi cao bằng một chiếc trâm màu xanh biếc rất đẹp.

Hắn cảm thấy rất quen thuộc. Dường như chiếc trâm đó hắn đã từng gặp ở đâu rồi.

Trâm ngọc…

Trâm ngọc…

Ngọc Tiên Trai…

Phải rồi! Nó chính là Ngọc Tiên Trai!

Giang Lưu Nhi đưa tay ra muốn gọi thì bỗng nhiên nàng kia quay mặt về phía hắn. Gương mặt nàng trắng bệch, nơi khóe miệng, máu còn đang nhiễu xuống. Thân ảnh nàng tan chảy ra…

“Kh… ô… n… g…"

Giang Lưu Nhi bừng tỉnh.

“Khụ… khụ”

Mỗi tiếng ho của hắn máu lại trào ra.

Giang Lưu Nhi định nhìn xem đây là nơi nào thì chợt mắt trái truyền đến cảm giác đau nhức. Rất đau.

Hắn cố đưa tay lên sờ.

“A!...”

Không tự chủ được, hắn khẽ rên.

Giang Lưu Nhi cố mở mắt trái lên.

Tối đen như mực.

Như để kiểm chứng điều gì, hắn lấy tay bịt mắt phải mình, chỉ để lại mắt trái đang mở.

Vẫn tối đen như mực. Hắn không nhìn thấy được gì cả.

Mắt trái hắn đã bị mù!

Giang Lưu Nhi nhắm mắt lại, lặng đi trong chốc lát. Hắn không tổn thương hay thấy mất mát nhiều lắm. Chỉ là hắn cần một chút thời gian để chấp nhận nó thôi.

Không biết qua bao lâu. Giang Lưu Nhi mở mắt ra. Có lẽ hắn đã tiếp nhận cho mình một nửa tăm tối trong thế giới.

“Khụ… khụ”

Máu chảy ra từ những tiếng ho của hắn.

“Không muốn chết thì mau bò qua chỗ huyết trì kia." - Giọng nói lạnh lùng của Nghiệt vang lên.

Huyết trì?

Giang Lưu Nhi cố nhìn quanh. Hắn nhìn thấy một cái ao nhỏ cách hắn chỉ khoảng ba mét. Nước bên trong có màu đỏ hệt như máu.

Hắn làm theo lời Nghiệt, cố bò qua. Hắn… không muốn chết lúc này.

Ba mét.

Trong đời hắn chưa bao giờ nghĩ ba mét lại xa đến thế này. So với trăm dặm, vạn dặm còn xa hơn.

Hắn cố nhích người từng chút, từng chút một…

Hắn không biết thời gian đã qua bao lâu. Nhưng mà thật dài. Hắn thấy thế.

“Phù… phù… phù… ù… ù…”

Giang Lưu Nhi nằm bên huyết trì, thở hồng hộc.

Sức lực hắn cứ như thể đã bị rút cạn. Máu hắn chảy rất nhiều. Hắn thậm chí không biết mình có còn máu không nữa.

“Muốn sống thì ngươi nên mau uống nước trong huyết trì kia đi."

Nghiệt bảo hắn.

Giang Lưu Nhi cố nâng đầu dậy, cúi xuống uống.

Chưa được bao lâu thì trong miệng hắn phát ra những tiếng “Gr… ừ… hừ… hừ…” vô nghĩa. Hắn nằm lăn lộn trên mặt đất.

Giang Lưu Nhi cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé ra từng chút một, giống như có thứ gì đó bắt đầu đâm rễ nảy chồi trong người hắn.

Mái tóc hắn dần chuyển sang một màu đỏ như máu.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Nguồn: Truyện CV
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari