Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4296 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 153
ngoại truyện 2

❊ ❊ ❊

Hôn nhân là gì?

Trước ngày cưới, Đinh Tinh Lan từng trò chuyện với An Văn về chủ đề này.

Nói một cách đơn giản, đó là cùng nhau bước đi, cùng chia sẻ vinh nhục, cùng gánh vác niềm vui và nỗi buồn.

Những điều này, ngay từ năm thứ hai sau khi kết hôn, An Văn đã cảm nhận sâu sắc.

Tháng 4 năm 2017.

Công ty Sáng Dật nhận được sự công nhận kép từ cả ngành quảng cáo và thị trường. Dự án do An Văn lên ý tưởng còn vinh dự đạt được chiếc cúp “Giải thưởng sáng tạo” danh giá.

Trong buổi lễ, An Văn tự tin phát biểu:

“Trước tiên, tôi muốn cảm ơn chồng tôi. Anh ấy luôn tin tưởng, động viên, và dẫn dắt tôi. Những lúc tôi mông lung, anh ấy đã chỉ ra con đường rõ ràng, nói với tôi rằng tôi sẽ trở thành một người sáng tạo xuất sắc.”

An Văn tự vấn lòng mình: những năm qua, nếu không có sự dẫn dắt của Cố Tranh, cô không biết mình sẽ đi lạc bao nhiêu vòng đường.

Thậm chí, chỉ cần một lần bước nhầm, có thể cả đời cô sẽ không đạt được những thành tựu như hiện tại.

Trong sự nghiệp, anh chính là người thầy trong cuộc đời cô.

An Văn tiếp tục, không chút khoa trương:

“Tiếp theo, tôi muốn cảm ơn chính bản thân mình. Tôi đã luôn nỗ lực, luôn học hỏi, luôn tiến bộ, và không để lỡ bất kỳ cơ hội nào.”

Những cơ hội mà cô nhận được chắc chắn là nhờ may mắn.

Nhưng cô cũng tự tin rằng, nếu không có năng lực và sự cố gắng, dù cơ hội có nhiều thế nào, cô cũng không thể nắm bắt được.

Cô sẽ không tự hạ thấp bản thân.

Cuối cùng, An Văn giơ cao chiếc cúp nặng trĩu, cười rạng rỡ:

“Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn tất cả các đồng đội của Sáng Dật…”

Buổi lễ trao giải được tổ chức tại Dương Thành. Sau sự kiện, An Văn nhận lời mời ăn tối với các lãnh đạo trong ngành.

Kết thúc buổi gặp gỡ, cô trở về Bắc Đô thì trời đã quá nửa đêm.

Vào đầu năm, An Văn đã tuyển một trợ lý – một cô gái trẻ, tính cách hoạt bát.

Cả hai vừa xuống máy bay.

Chưa đi được bao xa, trợ lý bất ngờ đùa:

“Chị An, hai người tình cảm quá đấy! Anh Cố tự mình đến đón chị nữa kìa.”

An Văn đang chăm chú nhìn vào điện thoại, thầm trách: Đáng ghét! Sao không trả lời tin nhắn!

Nghe vậy, cô ngẩng đầu lên.

Cố Tranh đứng cách đó không xa, trên tay ôm một bó hoa.

An Văn lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Cô vốn là người thích những điều bất ngờ.

An Văn chạy nhanh về phía anh. Vì ngại có trợ lý ở đó, cô không lập tức ôm anh, chỉ nhận lấy bó hoa.

Ngược lại, Cố Tranh dang tay, hơi nghiêng mặt, khẽ gật đầu.

Dường như đang hỏi:

“Ôm đâu rồi?”

An Văn không ngại ngùng nữa, bước tới và tựa vào vòng ngực rộng lớn, cảm nhận đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ đang ôm lấy cơ thể mình.

Trợ lý, với nụ cười trêu chọc đầy thiện ý, đưa chiếc vali nhỏ chứa cúp cho anh:

“Chị An, em không làm phiền nữa, em về trước nhé.”

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn tự vấn lòng mình: những năm qua, nếu không có sự dẫn dắt của Cố Tranh, cô không biết mình sẽ đi lạc bao nhiêu vòng đường.

Thậm chí, chỉ cần một lần bước nhầm, có thể cả đời cô sẽ không đạt được những thành tựu như hiện tại.

Trong sự nghiệp, anh chính là người thầy trong cuộc đời cô.

An Văn tiếp tục, không chút khoa trương:

“Tiếp theo, tôi muốn cảm ơn chính bản thân mình. Tôi đã luôn nỗ lực, luôn học hỏi, luôn tiến bộ, và không để lỡ bất kỳ cơ hội nào.”

Những cơ hội mà cô nhận được chắc chắn là nhờ may mắn.

Nhưng cô cũng tự tin rằng, nếu không có năng lực và sự cố gắng, dù cơ hội có nhiều thế nào, cô cũng không thể nắm bắt được.

Cô sẽ không tự hạ thấp bản thân.

Cuối cùng, An Văn giơ cao chiếc cúp nặng trĩu, cười rạng rỡ:

“Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn tất cả các đồng đội của Sáng Dật…”

Buổi lễ trao giải được tổ chức tại Dương Thành. Sau sự kiện, An Văn nhận lời mời ăn tối với các lãnh đạo trong ngành.

Kết thúc buổi gặp gỡ, cô trở về Bắc Đô thì trời đã quá nửa đêm.

Vào đầu năm, An Văn đã tuyển một trợ lý – một cô gái trẻ, tính cách hoạt bát.

Cả hai vừa xuống máy bay.

Chưa đi được bao xa, trợ lý bất ngờ đùa:

“Chị An, hai người tình cảm quá đấy! Anh Cố tự mình đến đón chị nữa kìa.”

An Văn đang chăm chú nhìn vào điện thoại, thầm trách: Đáng ghét! Sao không trả lời tin nhắn!

Nghe vậy, cô ngẩng đầu lên.

Cố Tranh đứng cách đó không xa, trên tay ôm một bó hoa.

An Văn lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Cô vốn là người thích những điều bất ngờ.

An Văn chạy nhanh về phía anh. Vì ngại có trợ lý ở đó, cô không lập tức ôm anh, chỉ nhận lấy bó hoa.

Ngược lại, Cố Tranh dang tay, hơi nghiêng mặt, khẽ gật đầu.

Dường như đang hỏi:

“Ôm đâu rồi?”

An Văn không ngại ngùng nữa, bước tới và tựa vào vòng ngực rộng lớn, cảm nhận đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ đang ôm lấy cơ thể mình.

Trợ lý, với nụ cười trêu chọc đầy thiện ý, đưa chiếc vali nhỏ chứa cúp cho anh:

“Chị An, em không làm phiền nữa, em về trước nhé.”

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Những cơ hội mà cô nhận được chắc chắn là nhờ may mắn.

Nhưng cô cũng tự tin rằng, nếu không có năng lực và sự cố gắng, dù cơ hội có nhiều thế nào, cô cũng không thể nắm bắt được.

Cô sẽ không tự hạ thấp bản thân.

Cuối cùng, An Văn giơ cao chiếc cúp nặng trĩu, cười rạng rỡ:

“Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn tất cả các đồng đội của Sáng Dật…”

Buổi lễ trao giải được tổ chức tại Dương Thành. Sau sự kiện, An Văn nhận lời mời ăn tối với các lãnh đạo trong ngành.

Kết thúc buổi gặp gỡ, cô trở về Bắc Đô thì trời đã quá nửa đêm.

Vào đầu năm, An Văn đã tuyển một trợ lý – một cô gái trẻ, tính cách hoạt bát.

Cả hai vừa xuống máy bay.

Chưa đi được bao xa, trợ lý bất ngờ đùa:

“Chị An, hai người tình cảm quá đấy! Anh Cố tự mình đến đón chị nữa kìa.”

An Văn đang chăm chú nhìn vào điện thoại, thầm trách: Đáng ghét! Sao không trả lời tin nhắn!

Nghe vậy, cô ngẩng đầu lên.

Cố Tranh đứng cách đó không xa, trên tay ôm một bó hoa.

An Văn lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Cô vốn là người thích những điều bất ngờ.

An Văn chạy nhanh về phía anh. Vì ngại có trợ lý ở đó, cô không lập tức ôm anh, chỉ nhận lấy bó hoa.

Ngược lại, Cố Tranh dang tay, hơi nghiêng mặt, khẽ gật đầu.

Dường như đang hỏi:

“Ôm đâu rồi?”

An Văn không ngại ngùng nữa, bước tới và tựa vào vòng ngực rộng lớn, cảm nhận đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ đang ôm lấy cơ thể mình.

Trợ lý, với nụ cười trêu chọc đầy thiện ý, đưa chiếc vali nhỏ chứa cúp cho anh:

“Chị An, em không làm phiền nữa, em về trước nhé.”

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Buổi lễ trao giải được tổ chức tại Dương Thành. Sau sự kiện, An Văn nhận lời mời ăn tối với các lãnh đạo trong ngành.

Kết thúc buổi gặp gỡ, cô trở về Bắc Đô thì trời đã quá nửa đêm.

Vào đầu năm, An Văn đã tuyển một trợ lý – một cô gái trẻ, tính cách hoạt bát.

Cả hai vừa xuống máy bay.

Chưa đi được bao xa, trợ lý bất ngờ đùa:

“Chị An, hai người tình cảm quá đấy! Anh Cố tự mình đến đón chị nữa kìa.”

An Văn đang chăm chú nhìn vào điện thoại, thầm trách: Đáng ghét! Sao không trả lời tin nhắn!

Nghe vậy, cô ngẩng đầu lên.

Cố Tranh đứng cách đó không xa, trên tay ôm một bó hoa.

An Văn lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Cô vốn là người thích những điều bất ngờ.

An Văn chạy nhanh về phía anh. Vì ngại có trợ lý ở đó, cô không lập tức ôm anh, chỉ nhận lấy bó hoa.

Ngược lại, Cố Tranh dang tay, hơi nghiêng mặt, khẽ gật đầu.

Dường như đang hỏi:

“Ôm đâu rồi?”

An Văn không ngại ngùng nữa, bước tới và tựa vào vòng ngực rộng lớn, cảm nhận đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ đang ôm lấy cơ thể mình.

Trợ lý, với nụ cười trêu chọc đầy thiện ý, đưa chiếc vali nhỏ chứa cúp cho anh:

“Chị An, em không làm phiền nữa, em về trước nhé.”

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn đang chăm chú nhìn vào điện thoại, thầm trách: Đáng ghét! Sao không trả lời tin nhắn!

Nghe vậy, cô ngẩng đầu lên.

Cố Tranh đứng cách đó không xa, trên tay ôm một bó hoa.

An Văn lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Cô vốn là người thích những điều bất ngờ.

An Văn chạy nhanh về phía anh. Vì ngại có trợ lý ở đó, cô không lập tức ôm anh, chỉ nhận lấy bó hoa.

Ngược lại, Cố Tranh dang tay, hơi nghiêng mặt, khẽ gật đầu.

Dường như đang hỏi:

“Ôm đâu rồi?”

An Văn không ngại ngùng nữa, bước tới và tựa vào vòng ngực rộng lớn, cảm nhận đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ đang ôm lấy cơ thể mình.

Trợ lý, với nụ cười trêu chọc đầy thiện ý, đưa chiếc vali nhỏ chứa cúp cho anh:

“Chị An, em không làm phiền nữa, em về trước nhé.”

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn không ngại ngùng nữa, bước tới và tựa vào vòng ngực rộng lớn, cảm nhận đôi tay rắn rỏi mạnh mẽ đang ôm lấy cơ thể mình.

Trợ lý, với nụ cười trêu chọc đầy thiện ý, đưa chiếc vali nhỏ chứa cúp cho anh:

“Chị An, em không làm phiền nữa, em về trước nhé.”

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Ở tuổi ba mươi ba, Cố Tranh vẫn khiến An Văn say mê.

Ví dụ như bây giờ.

Anh chủ động nói rằng tiện đường và có thể đưa trợ lý về nhà.

An Văn cũng phối hợp:

“Em là cô gái trẻ, nửa đêm nửa hôm, không đưa em về tận nhà thì chị sẽ bị mang tiếng là một bà chủ vô trách nhiệm với sự an toàn của nhân viên mất!”

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Trợ lý: …” Hai người này đúng là rắc thính ngay cả trong hoàn cảnh này .

Đưa trợ lý về nhà xong, xe chạy trên con đường rộng lớn và vắng vẻ của vành đai bốn.

An Văn nằm nghiêng, dựa trên hộp tựa tay ở giữa.

Những cột đèn đường lùi dần lại phía sau, ánh sáng nhấp nháy khiến gương mặt sắc nét của anh lúc sáng lúc tối.

An Văn:

“Chồng ơi, anh có xem bài phát biểu nhận giải của em không?”

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Cố Tranh chỉ nhướng mày một chút, không trả lời.

An Văn kéo dài giọng làm nũng:

“Anh xem chưa nào!”

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

“Xem rồi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều liếc nhìn cô.

Câu hỏi này thật quá rõ ràng.

Thậm chí, anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

An Văn ngồi thẳng dậy, hài lòng khoanh tay lại, không kìm được nụ cười rạng rỡ trong bóng tối: Em biết mà.

Tháng 11 năm đó.

Bà nội của Cố Tranh qua đời.

Sau lễ truy điệu, bà được đưa đi an táng.

Buổi tối, Cố Tranh cùng An Văn trở về nhà.

Mấy ngày không về, trước cửa chất đầy các gói hàng chuyển phát.

Những ngày qua Cố Tranh đã tự mình lo liệu mọi việc, vất vả không ít.

An Văn đẩy lưng anh, bảo anh đi tắm trước, nghỉ ngơi trước, còn cô sẽ dọn dẹp đống bưu kiện.

Sau khi dọn xong, cô lại dỗ dành Tam Phong và Tứ Quý rồi mới quay về phòng.

Cố Tranh vẫn còn mặc bộ đồ đen trên người, đứng ở bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, hai tay chống lên mặt bồn.

Tay phải anh cầm bông hoa trắng vừa tháo xuống từ áo.

Bóng lưng rộng lớn ấy, thoáng vẻ cô đơn.

Có lẽ cảm nhận được sự xuất hiện của An Văn, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt qua gương nhìn vào mắt cô.

Anh không đeo kính, dưới ánh sáng rực rỡ, đuôi mắt đỏ hoe.

An Văn cắn môi, bước đến gần, trong lòng không khỏi xót xa.

Cố Tranh hơi nghiêng người, đôi môi mấp máy:

“An Văn, ôm anh đi.”

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn ngay lập tức ôm lấy anh, dùng hết sức mạnh của mình.

Năm 2018 .

Đầu xuân năm đó, Thi Cảnh cuối cùng cũng cưới được người con gái anh yêu.

Đầu hè năm đó, Trần Thư Nghiên trở về sau khi du học.

Vào cuối hè năm đó, dự án xe hơi mới của Bách Gia – chiếc S9 đầu tiên – sắp được bàn giao.

Trong hàng loạt chiến lược quảng bá trước đó, ý tưởng nổi bật nhất là từ An Văn.

Cô đề xuất rằng Bách Gia nên thành lập đội đua của riêng mình, tham gia các giải đấu lớn để giành thành tích cao, qua đó nổi bật giữa các đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay, có một giải đua diễn ra.

Và hôm nay, An Văn không phải là người phụ trách Sáng Dật, mà xuất hiện với tư cách phu nhân tổng giám đốc điều hành của Bách Gia, đại diện cho Cố Tranh.

Khi chiếc xe mang logo Bách Gia vượt qua vạch đích trước năm giây, An Văn đứng bật dậy, muốn hét lên. Nhưng khi nhìn thấy ống kính máy quay, cô lại kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tỏ vẻ điềm tĩnh.

Sau cuộc đua, có một buổi phỏng vấn.

Phóng viên tất nhiên hỏi về các vấn đề liên quan đến S9.

An Văn trả lời những gì nên nói, tránh né những điều không nên, giữ thái độ khéo léo và chuyên nghiệp.

Lúc này, một người phụ nữ đeo kính râm tiến đến gần.

An Văn nhận ra đó là một ngôi sao, nghệ danh là Hương Nhi.

Gần đây, Bách Gia đã tài trợ tài chính cho một công ty Internet tên là “Tinh Nghệ,” và chồng của Hương Nhi chính là tổng giám đốc của Tinh Nghệ.

Ngôi sao thường mang lại độ nổi tiếng tự nhiên.

Hương Nhi tháo kính râm, các phóng viên nhanh chóng tránh đường, giơ micro lên.

Cô ấy bước đến bên cạnh An Văn, rất thân mật khoác vai cô:

“Hôm nay tôi đến để ủng hộ đội đua Bách Gia. Chắc Văn Văn không biết đâu, tôi chính là chủ xe S9 thứ 009 đấy!”

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn vẫn còn mắc kẹt ở cách gọi “Văn Văn,” lại nghe thấy giọng điệu nũng nịu từ bên cạnh:

“Lúc ăn tối cùng A Tranh, anh ấy nói rất đánh giá cao Tinh Nghệ, nên tôi quyết định ngay là phải đáp lễ và ủng hộ S9, vậy là trở thành chủ xe thứ 009. Tôi rất mong chờ ngày nhận xe!”

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

“A Tranh?”

“Đáp lễ?”

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Hừ!

Rõ ràng là đang cố dìm Bách Gia để nâng Tinh Nghệ, đúng không?

An Văn giả vờ “à” một tiếng, như thể vừa nhớ ra:

“Là hôm ông Vương mời ăn tối phải không? Xin lỗi nhé, công việc của tôi bận quá, ông Vương đã gọi mấy lần mà tôi không sắp xếp được thời gian nên hôm đó không đến được, thật tiếc vì không thể chứng kiến cô trở thành chủ xe S9 thứ 009.”

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Ông Vương chính là chồng của Hương Nhi, lớn tuổi hơn cô ấy khá nhiều.

Còn nữa, hãy hiểu rõ, mối quan hệ giữa chúng ta là giữa nhà đầu tư và bên được đầu tư.

Về khoản mỉa mai, An Văn không bao giờ chịu thua:

“Việc Bách Gia tài trợ cho Tinh Nghệ hoàn toàn dựa trên sự thật và quyết định kinh doanh. Tất nhiên rồi, A Tranh và ông Vương quen biết nhau từ lâu, có thể xem là tình bạn vượt tuổi tác. Một chút quan tâm nhỏ nhặt cũng chẳng đáng kể gì, nếu vợ ông Vương còn phải ‘đáp lễ’ thì chúng tôi thật không biết giấu mặt vào đâu.”

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Mười tỷ đầu tư, đổi lại một chiếc xe để “đáp lễ”?

Hiểu rõ vị trí đi, bên tài trợ đâu phải thứ để cô có thể dìm!

Hương Nhi không ngờ mình lại gặp phải một “tảng sắt,” khuôn mặt cứng đờ, tay từ vai An Văn rơi xuống. Cô cười gượng:

“Tôi thật sự rất thích S9.”

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn nắm lấy tay Hương Nhi, hào phóng vỗ nhẹ:

“Thích thật thì tốt, mẫu xe S9 mới đây còn nhận được giải thưởng thiết kế XX, phong cách thời trang của nó rất hợp với cô.”

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Hương Nhi mỉm cười đồng tình:

“Đúng vậy! S9 rất đẹp!”

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Ở đầu phát sóng trực tiếp, Cố Tranh vừa kết thúc cuộc họp, trợ lý đưa anh chiếc máy tính bảng.

Cố Tranh vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe môi anh cong lên.

Cô gái này, đầu óc nhanh nhạy, ăn nói sắc bén.

Thế nào cũng khiến người khác yêu mến.

Cố Tranh quay lại văn phòng, ngồi xuống.

Hình ảnh trực tiếp vẫn tiếp tục.

An Văn đang bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên:

“Xin hỏi, gần đây liên tục xảy ra các vụ cháy nổ xe điện. Phu nhân của tổng giám đốc Bách Gia có ý kiến gì không?”

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

An Văn hơi trầm mặt, trước tiên bày tỏ đã chú ý đến những tin tức liên quan, sau đó nhấn mạnh rằng đó là những tai nạn do va chạm và đâm xe, cuối cùng khẳng định rằng S9 ngay từ giai đoạn nghiên cứu và phát triển đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào việc này. Ví dụ, xe áp dụng chiến lược bảo vệ pin bảy lớp để cắt đứt đường dẫn cháy nổ…

Cuối cùng, An Văn nhìn thẳng vào máy quay:

“S9 sẽ công khai dữ liệu từ 13 bài kiểm tra, bao gồm cả kiểm tra va chạm, trước mặt công chúng.”

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Cố Tranh chăm chú nhìn vào máy tính bảng, thu lại biểu cảm, híp mắt lại.

Lại nghe thấy An Văn nói:

“Trong dự án kiểm tra độ bền dưới nhiệt độ cao và rung lắc, tôi sẽ tham gia với tư cách là người thử nghiệm chính.”

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Cố Tranh nhắm mắt, tháo kính, cảm thấy đau đầu.

Làm loạn!

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »