Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4286 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 142
cậu xứng không?

❊ ❊ ❊

Triệu Nham bước thẳng tới đứng cạnh bồn rửa, từ gương âm thầm quan sát người đàn ông bên cạnh.

Bộ vest màu xanh đen cắt may vừa vặn, ủi phẳng phiu, áo sơ mi màu nhạt, cà vạt màu tối, kẹp cà vạt bạc, và cặp kính gọng bạc viền mỏng.

Người này trưởng thành hơn anh tưởng.

Phong thái tao nhã, lịch thiệp; rõ ràng là con cháu của một gia đình danh giá, được giáo dục bài bản.

Đột nhiên, người bên cạnh ngẩng mắt lên, ánh mắt qua gương chạm vào anh.

Ánh nhìn sắc bén.

Triệu Nham thoáng giật mình, đó là ánh mắt của kẻ bề trên, như thể thấu suốt lòng người.

Anh sững sờ, tự hỏi tại sao ban đầu mình chỉ nghĩ người này là một người đàn ông lịch thiệp, trưởng thành.

Cố Tranh thản nhiên thu lại ánh mắt, rút tay khỏi vòi nước, nước tự động ngừng chảy.

Anh kéo một tờ khăn giấy, nghiêng đầu, đi thẳng vào vấn đề:

“Cậu muốn nói gì?”

Triệu Nham, từng trải sóng gió nhưng còn trẻ, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ cười một cái, tự tin nói:

“Tôi muốn cạnh tranh công bằng với anh.”

“Cạnh tranh gì?” Cố Tranh hỏi, giọng lạnh nhạt.

Triệu Nham cảm giác tim mình bị bóp nghẹt, lập tức thu lại nụ cười:

“An Văn.”

Cố Tranh hơi cúi mắt, nhìn tờ giấy đang thấm khô những giọt nước trên đầu ngón tay rồi nói:

“Giữa tôi và cậu, không có gì gọi là công bằng.”

Triệu Nham tự lý giải câu nói ấy, phản bác:

“Tôi biết, hai người có lẽ đã quen nhau một thời gian, nhưng chuyện tình cảm không phải dựa vào ai đến trước. Tình cảm là về chiều sâu, không phải chiều dài. Trong hai tháng vừa qua, tôi và An Văn đã cùng nhau trải nghiệm mọi thứ, từ hẻm núi băng giá đến thảo nguyên sa mạc, từ rừng mưa đại dương đến núi tuyết hồ băng. Chúng tôi đã nhìn thấy những điều mà anh chưa từng thấy, không nhất thiết tôi sẽ thua.”

Nói đến đây, Triệu Nham cảm thấy vai mình bớt cứng nhắc:

“Hơn nữa, chẳng phải anh vẫn chưa theo đuổi được cô ấy sao? An Văn không phải vì anh mà cảm thấy rất khó xử sao? Suốt hành trình này chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau. An Văn có thể tự do khóc, tự do cười trước mặt tôi. Cô ấy sống thoải mái và tự tại.”

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Triệu Nham, từng trải sóng gió nhưng còn trẻ, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ cười một cái, tự tin nói:

“Tôi muốn cạnh tranh công bằng với anh.”

“Cạnh tranh gì?” Cố Tranh hỏi, giọng lạnh nhạt.

Triệu Nham cảm giác tim mình bị bóp nghẹt, lập tức thu lại nụ cười:

“An Văn.”

Cố Tranh hơi cúi mắt, nhìn tờ giấy đang thấm khô những giọt nước trên đầu ngón tay rồi nói:

“Giữa tôi và cậu, không có gì gọi là công bằng.”

Triệu Nham tự lý giải câu nói ấy, phản bác:

“Tôi biết, hai người có lẽ đã quen nhau một thời gian, nhưng chuyện tình cảm không phải dựa vào ai đến trước. Tình cảm là về chiều sâu, không phải chiều dài. Trong hai tháng vừa qua, tôi và An Văn đã cùng nhau trải nghiệm mọi thứ, từ hẻm núi băng giá đến thảo nguyên sa mạc, từ rừng mưa đại dương đến núi tuyết hồ băng. Chúng tôi đã nhìn thấy những điều mà anh chưa từng thấy, không nhất thiết tôi sẽ thua.”

Nói đến đây, Triệu Nham cảm thấy vai mình bớt cứng nhắc:

“Hơn nữa, chẳng phải anh vẫn chưa theo đuổi được cô ấy sao? An Văn không phải vì anh mà cảm thấy rất khó xử sao? Suốt hành trình này chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau. An Văn có thể tự do khóc, tự do cười trước mặt tôi. Cô ấy sống thoải mái và tự tại.”

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

“Cạnh tranh gì?” Cố Tranh hỏi, giọng lạnh nhạt.

Triệu Nham cảm giác tim mình bị bóp nghẹt, lập tức thu lại nụ cười:

“An Văn.”

Cố Tranh hơi cúi mắt, nhìn tờ giấy đang thấm khô những giọt nước trên đầu ngón tay rồi nói:

“Giữa tôi và cậu, không có gì gọi là công bằng.”

Triệu Nham tự lý giải câu nói ấy, phản bác:

“Tôi biết, hai người có lẽ đã quen nhau một thời gian, nhưng chuyện tình cảm không phải dựa vào ai đến trước. Tình cảm là về chiều sâu, không phải chiều dài. Trong hai tháng vừa qua, tôi và An Văn đã cùng nhau trải nghiệm mọi thứ, từ hẻm núi băng giá đến thảo nguyên sa mạc, từ rừng mưa đại dương đến núi tuyết hồ băng. Chúng tôi đã nhìn thấy những điều mà anh chưa từng thấy, không nhất thiết tôi sẽ thua.”

Nói đến đây, Triệu Nham cảm thấy vai mình bớt cứng nhắc:

“Hơn nữa, chẳng phải anh vẫn chưa theo đuổi được cô ấy sao? An Văn không phải vì anh mà cảm thấy rất khó xử sao? Suốt hành trình này chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau. An Văn có thể tự do khóc, tự do cười trước mặt tôi. Cô ấy sống thoải mái và tự tại.”

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh hơi cúi mắt, nhìn tờ giấy đang thấm khô những giọt nước trên đầu ngón tay rồi nói:

“Giữa tôi và cậu, không có gì gọi là công bằng.”

Triệu Nham tự lý giải câu nói ấy, phản bác:

“Tôi biết, hai người có lẽ đã quen nhau một thời gian, nhưng chuyện tình cảm không phải dựa vào ai đến trước. Tình cảm là về chiều sâu, không phải chiều dài. Trong hai tháng vừa qua, tôi và An Văn đã cùng nhau trải nghiệm mọi thứ, từ hẻm núi băng giá đến thảo nguyên sa mạc, từ rừng mưa đại dương đến núi tuyết hồ băng. Chúng tôi đã nhìn thấy những điều mà anh chưa từng thấy, không nhất thiết tôi sẽ thua.”

Nói đến đây, Triệu Nham cảm thấy vai mình bớt cứng nhắc:

“Hơn nữa, chẳng phải anh vẫn chưa theo đuổi được cô ấy sao? An Văn không phải vì anh mà cảm thấy rất khó xử sao? Suốt hành trình này chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau. An Văn có thể tự do khóc, tự do cười trước mặt tôi. Cô ấy sống thoải mái và tự tại.”

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Triệu Nham tự lý giải câu nói ấy, phản bác:

“Tôi biết, hai người có lẽ đã quen nhau một thời gian, nhưng chuyện tình cảm không phải dựa vào ai đến trước. Tình cảm là về chiều sâu, không phải chiều dài. Trong hai tháng vừa qua, tôi và An Văn đã cùng nhau trải nghiệm mọi thứ, từ hẻm núi băng giá đến thảo nguyên sa mạc, từ rừng mưa đại dương đến núi tuyết hồ băng. Chúng tôi đã nhìn thấy những điều mà anh chưa từng thấy, không nhất thiết tôi sẽ thua.”

Nói đến đây, Triệu Nham cảm thấy vai mình bớt cứng nhắc:

“Hơn nữa, chẳng phải anh vẫn chưa theo đuổi được cô ấy sao? An Văn không phải vì anh mà cảm thấy rất khó xử sao? Suốt hành trình này chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau. An Văn có thể tự do khóc, tự do cười trước mặt tôi. Cô ấy sống thoải mái và tự tại.”

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Nói đến đây, Triệu Nham cảm thấy vai mình bớt cứng nhắc:

“Hơn nữa, chẳng phải anh vẫn chưa theo đuổi được cô ấy sao? An Văn không phải vì anh mà cảm thấy rất khó xử sao? Suốt hành trình này chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau. An Văn có thể tự do khóc, tự do cười trước mặt tôi. Cô ấy sống thoải mái và tự tại.”

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh vứt khăn giấy vào thùng rác.

Triệu Nham nói tiếp:

“Tôi cũng biết xuất thân của tôi không bằng anh, nhưng An Văn không phải người đặt nặng những điều đó.”

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh ngẩng đầu, ánh mắt sâu như hồ nước, bề mặt tĩnh lặng:

“Cô ấy thực sự không đặt nặng những điều đó. Nhưng cậu có tự hỏi…”

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Anh dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ:

“Cậu xứng không?”

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Nói xong anh rời đi.

Cố Tranh quay lại buổi tiệc trò chuyện cùng mọi người.

Vì cần bàn công việc, An Văn cùng hai người khác đến một góc khuất của buổi tiệc.

Cố Tranh thỉnh thoảng liếc về phía ấy, cho đến khi Lương Thảo cầm một ly rượu tiến lại gần.

Lương Thảo hai tay cầm ly rượu vang, giọng nói vui mừng:

“Cố tổng, tôi vừa nghe Kỷ tổng nói anh đến, mà còn không dám tin.”

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh nhìn cô ta hai giây, ngón tay thon dài nhấc ly rượu trên bàn:

“Lâu rồi không gặp, giám đốc Lương.”

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Nghe ba chữ “giám đốc Lương”, nụ cười của Lương Thảo thoáng chùng xuống nhưng cô ta nhanh chóng nở nụ cười trở lại, nâng ly mời:

“Lâu rồi không gặp.”

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Khi Lương Thảo ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vẫn rơi trên người đàn ông đối diện.

Nhìn anh chỉ khẽ nhấp một ngụm, đến yết hầu còn chưa chuyển động đã đặt ly xuống bàn.

Lương Thảo nuốt một ngụm rượu champagne, tay cầm chặt ly trước ngực, nói:

“Cố tổng, hiện tại tôi phụ trách luồng thương mại ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, Đông Âu, Trung Á, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông – Bắc Phi, và khu vực hạ Sahara. Nếu anh cần…”

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh khẽ giơ tay ngắt lời cô ta.

Lương Thảo hơi ngỡ ngàng:

“Cố tổng…”

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Cô không còn là nhân viên của Bách Gia nữa.”

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Lương Thảo lúng túng, ngập ngừng:

“Nhưng tôi có thể…”

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

“Giám đốc Lương.” Cố Tranh tiếp tục ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:

“Giờ đến tinh thần hợp đồng cô cũng không còn sao?”

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Lương Thảo lập tức cứng họng.

Cố Tranh liếc sang phía An Văn rồi đứng dậy:

“Xin phép.”

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Anh bước đến đó.

Bên kia đang có chút căng thẳng vì một ly rượu.

Tổng giám đốc Thạch:

“An tổng, chúng ta nói chuyện vui như thế này, cô không định uống một ly với tôi sao? Tôi mời cô.”

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

An Văn đã uống vài ly, biết rõ tửu lượng của mình nên định từ chối.

Tổng giám đốc Thạch lại nói:

“Cô xem, còn trẻ mà, người ta thường nói ‘tình trong rượu’. Tình gì ở trong rượu? Là sự chân thành hợp tác đó.”

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

An Văn cầm ly rượu trong tay, trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn phải cố cười gượng.

May mắn thay, Triệu Nham lên tiếng giải vây. Anh đặt tay lên ly rượu trong tay An Văn:

“Thạch tổng, dù sao An tổng của chúng tôi cũng là một cô gái nhỏ. Thế này đi, tôi uống thay cô ấy.”

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Tổng giám đốc Thạch không hài lòng, chỉ tay vào cả hai người:

“Cậu uống thay? Tôi thấy chân thành của Sáng Dật các cậu hơi thiếu đó!”

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Triệu Nham khéo léo đáp lại:

“Thạch tổng thông cảm, An tổng của chúng tôi tửu lượng không tốt, nếu uống say thì sao tiếp tục bàn chuyện hợp tác được? Thế này, hai người cứ bàn, tôi sẽ uống. Ông muốn uống thế nào cũng được. Một ly chưa đủ, tôi uống ba ly, ba ly chưa đủ, tôi uống năm ly, thế nào? Tôi đảm bảo ông sẽ thấy được sự chân thành của Sáng Dật!”

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

An Văn không từ chối ý tốt của Triệu Nham, chỉ mỉm cười nhẹ.

Bởi cô biết mình không thể uống thêm nữa.

Uống thêm, dù không say, đầu óc cũng sẽ không còn minh mẫn, điều đó bất lợi cho việc đàm phán.

Lúc này, Cố Tranh bước đến, một tay vòng lấy cổ tay An Văn kéo ra, một tay cầm lấy ly rượu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh ngửa đầu, nhắm mắt, uống cạn một hơi.

Đặt ly xuống, Cố Tranh mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

“Thạch tổng, ly này, tôi uống thay An tổng của Sáng Dật.”

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

An Văn ngạc nhiên, định phản ứng thì cảm giác tay mình bị tay anh siết nhẹ, ngầm ngăn lại.

Cố Tranh không uống rượu, trong giới ai cũng biết.

Tổng giám đốc Thạch cũng biết điều đó.

Nhưng vài ly rượu vào khiến ông ta mất tỉnh táo, thấy cô gái trẻ đẹp nên sinh ý muốn ép uống.

Nhưng không phải người ta nói, tin đồn về Cố Tranh và thiên kim nhà họ An chỉ là lời đồn thôi sao?

Giờ anh ấy còn phá lệ uống rượu rồi kìa.

Có vẻ như không phải là tin đồn.

Họ Thạch thay đổi thái độ ngay lập tức:

“Không uống nữa, không uống nữa, chúng ta bàn chuyện hợp tác nghiêm túc.”

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Ông ta còn mời:

“Cố tổng, anh cùng tham gia chứ?”

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh lắc đầu:

“Thạch tổng đùa rồi, tôi không tham gia đâu.”

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Anh gật đầu chào, rồi buông cổ tay nhỏ nhắn. Vừa xoay người, ống tay áo đã bị giữ lại.

Cố Tranh quay đầu, một cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mày nhíu lại đáng yêu, lo lắng hỏi:

“Anh có uống được rượu không? Cảm thấy thế nào rồi?”

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Không biết có phải do cồn tác động hay ánh sáng buổi tiệc quá dịu dàng, mà anh rất muốn hôn cô, hôn sâu, hôn đến khi cô không thể thở được.

Thực sự rất muốn.

Anh mỉm cười:

“Anh không sao, em cứ đi bàn công việc trước đi.”

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cô vẫn không động đậy, đôi mắt đen láy, sáng ngời đầy lo lắng.

Cố Tranh ra hiệu về phía sau bằng cái gật đầu, lúc đó An Văn mới chịu buông tay.

Anh bước nhanh ra giữa buổi tiệc, tìm đến Ngô Dụ Thái:

“Ông Ngô, không biết có chỗ nào để nghỉ ngơi không ạ?”

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Ngô Dụ Thái nhìn anh, lo lắng hỏi:

“Cháu không khỏe à?”

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh cười nhẹ bất đắc dĩ:

“Cháu uống một chút rượu, tửu lượng của cháu không tốt.”

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Thấy không có gì nghiêm trọng, Ngô Dụ Thái gọi người đưa Cố Tranh đi nghỉ, còn nói thêm:

“Cháu cứ qua đó trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang thuốc giải rượu đến.”

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Cố Tranh cảm ơn rồi đi đến phòng nghỉ.

Phòng không lớn, là một căn phòng đơn.

Cửa vừa khép lại, Cố Tranh nhắm mắt, đưa tay gãi nhẹ cổ.

Anh một tay cởi áo vest, ném lên sofa, sau đó tháo cà vạt, ngửa cổ, cởi hai cúc áo sơ mi.

Đi vào phòng tắm, hai tay chống lên mặt đá lạnh, anh ngửa đầu nhìn chính mình trong gương, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Một lúc lâu sau, anh tháo kính, mở vòi nước, rửa mặt bằng nước lạnh.

Cảm thấy tỉnh táo hơn, mặt và tay vẫn còn đọng nước, anh quay lại phòng nằm xuống sofa.

Chiếc sofa không đủ rộng, cũng không đủ dài.

Một tay anh buông thõng bên mép sofa, tay còn lại đặt lên trán, một chân hơi co trên sofa, chân kia thả xuống tấm thảm.

Hầu họng khô khốc nuốt xuống, anh nhắm nghiền đôi mắt.

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »