Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4359 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 134
thật là quen thói rồi

❊ ❊ ❊

An Văn trở lại công ty, lập tức sắp xếp công việc.

Chiều hôm sau, Lưu Tử Tình vội vã tìm đến An Văn, báo rằng vlogger ngắn đã định hợp tác trước đó bỗng nhiên yêu cầu thù lao cao ngất ngưởng. Yêu cầu của anh ta vượt xa ngân sách và thái độ rất cứng rắn.

Việc này không thể trách nhân viên, vì ban đầu kế hoạch chưa được xác định rõ nên chưa ký hợp đồng.

Tuy nhiên, hai bên đã bàn bạc các nội dung chính sao bây giờ lại thay đổi bất ngờ?

An Văn nhíu mày:

“Có biết lý do là gì không?”

Lưu Tử Tình đáp:

“Nghe anh ta nói là có công ty khác sẵn sàng trả giá cao hơn.”

Đây rõ ràng là tình huống ép giá.

Nhưng tăng giá gấp năm lần thì không đơn giản như vậy.

An Văn cảm thấy đau đầu, thở dài:

“Cô đi lo việc khác trước, gửi tài liệu của anh ta cho tôi.”

Tối đó, An Văn thức đến nửa đêm để xem các video ngắn, sáng hôm sau lập tức hẹn gặp trực tiếp vlogger này.

Cuộc gặp được ấn định tại một quán cà phê.

An Văn đến trước 10 phút nhưng Triệu Nham lại đến trễ.

Cô không giận, chủ động đứng dậy chào hỏi, đưa tay ra:

“Chào anh Triệu, rất vui được gặp anh.”

Triệu Nham nhanh chóng lướt mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, hỏi lại đầy nghi hoặc:

“Cô là người phụ trách của Sáng Dật?”

Hỏi xong, anh ta cười gượng gạo rồi mới đưa tay ra bắt.

An Văn hiểu rằng, vấn đề nằm ở việc cô trông quá trẻ. Dù hôm nay đã trang điểm theo phong cách trưởng thành hơn, nhưng với tuổi 23, vẻ ngoài của cô vẫn khó tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nếu cô chỉ là một trưởng phòng hoặc người phụ trách dự án thì không sao, nhưng với cương vị là chủ một công ty thì người ta sẽ dễ hoài nghi về tương lai của công ty này.

Xã hội vốn dĩ tồn tại những định kiến như vậy.

An Văn không bận tâm, mỉm cười ngồi xuống:

“Anh Triệu trẻ hơn tôi tưởng. Nhìn vào nội dung các video của anh, tôi thấy anh là người có thái độ, lý tưởng, mục tiêu rõ ràng, lại trưởng thành và giàu kinh nghiệm.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Lưu Tử Tình đáp:

“Nghe anh ta nói là có công ty khác sẵn sàng trả giá cao hơn.”

Đây rõ ràng là tình huống ép giá.

Nhưng tăng giá gấp năm lần thì không đơn giản như vậy.

An Văn cảm thấy đau đầu, thở dài:

“Cô đi lo việc khác trước, gửi tài liệu của anh ta cho tôi.”

Tối đó, An Văn thức đến nửa đêm để xem các video ngắn, sáng hôm sau lập tức hẹn gặp trực tiếp vlogger này.

Cuộc gặp được ấn định tại một quán cà phê.

An Văn đến trước 10 phút nhưng Triệu Nham lại đến trễ.

Cô không giận, chủ động đứng dậy chào hỏi, đưa tay ra:

“Chào anh Triệu, rất vui được gặp anh.”

Triệu Nham nhanh chóng lướt mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, hỏi lại đầy nghi hoặc:

“Cô là người phụ trách của Sáng Dật?”

Hỏi xong, anh ta cười gượng gạo rồi mới đưa tay ra bắt.

An Văn hiểu rằng, vấn đề nằm ở việc cô trông quá trẻ. Dù hôm nay đã trang điểm theo phong cách trưởng thành hơn, nhưng với tuổi 23, vẻ ngoài của cô vẫn khó tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nếu cô chỉ là một trưởng phòng hoặc người phụ trách dự án thì không sao, nhưng với cương vị là chủ một công ty thì người ta sẽ dễ hoài nghi về tương lai của công ty này.

Xã hội vốn dĩ tồn tại những định kiến như vậy.

An Văn không bận tâm, mỉm cười ngồi xuống:

“Anh Triệu trẻ hơn tôi tưởng. Nhìn vào nội dung các video của anh, tôi thấy anh là người có thái độ, lý tưởng, mục tiêu rõ ràng, lại trưởng thành và giàu kinh nghiệm.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Đây rõ ràng là tình huống ép giá.

Nhưng tăng giá gấp năm lần thì không đơn giản như vậy.

An Văn cảm thấy đau đầu, thở dài:

“Cô đi lo việc khác trước, gửi tài liệu của anh ta cho tôi.”

Tối đó, An Văn thức đến nửa đêm để xem các video ngắn, sáng hôm sau lập tức hẹn gặp trực tiếp vlogger này.

Cuộc gặp được ấn định tại một quán cà phê.

An Văn đến trước 10 phút nhưng Triệu Nham lại đến trễ.

Cô không giận, chủ động đứng dậy chào hỏi, đưa tay ra:

“Chào anh Triệu, rất vui được gặp anh.”

Triệu Nham nhanh chóng lướt mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, hỏi lại đầy nghi hoặc:

“Cô là người phụ trách của Sáng Dật?”

Hỏi xong, anh ta cười gượng gạo rồi mới đưa tay ra bắt.

An Văn hiểu rằng, vấn đề nằm ở việc cô trông quá trẻ. Dù hôm nay đã trang điểm theo phong cách trưởng thành hơn, nhưng với tuổi 23, vẻ ngoài của cô vẫn khó tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nếu cô chỉ là một trưởng phòng hoặc người phụ trách dự án thì không sao, nhưng với cương vị là chủ một công ty thì người ta sẽ dễ hoài nghi về tương lai của công ty này.

Xã hội vốn dĩ tồn tại những định kiến như vậy.

An Văn không bận tâm, mỉm cười ngồi xuống:

“Anh Triệu trẻ hơn tôi tưởng. Nhìn vào nội dung các video của anh, tôi thấy anh là người có thái độ, lý tưởng, mục tiêu rõ ràng, lại trưởng thành và giàu kinh nghiệm.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Tối đó, An Văn thức đến nửa đêm để xem các video ngắn, sáng hôm sau lập tức hẹn gặp trực tiếp vlogger này.

Cuộc gặp được ấn định tại một quán cà phê.

An Văn đến trước 10 phút nhưng Triệu Nham lại đến trễ.

Cô không giận, chủ động đứng dậy chào hỏi, đưa tay ra:

“Chào anh Triệu, rất vui được gặp anh.”

Triệu Nham nhanh chóng lướt mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, hỏi lại đầy nghi hoặc:

“Cô là người phụ trách của Sáng Dật?”

Hỏi xong, anh ta cười gượng gạo rồi mới đưa tay ra bắt.

An Văn hiểu rằng, vấn đề nằm ở việc cô trông quá trẻ. Dù hôm nay đã trang điểm theo phong cách trưởng thành hơn, nhưng với tuổi 23, vẻ ngoài của cô vẫn khó tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nếu cô chỉ là một trưởng phòng hoặc người phụ trách dự án thì không sao, nhưng với cương vị là chủ một công ty thì người ta sẽ dễ hoài nghi về tương lai của công ty này.

Xã hội vốn dĩ tồn tại những định kiến như vậy.

An Văn không bận tâm, mỉm cười ngồi xuống:

“Anh Triệu trẻ hơn tôi tưởng. Nhìn vào nội dung các video của anh, tôi thấy anh là người có thái độ, lý tưởng, mục tiêu rõ ràng, lại trưởng thành và giàu kinh nghiệm.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Triệu Nham nhanh chóng lướt mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, hỏi lại đầy nghi hoặc:

“Cô là người phụ trách của Sáng Dật?”

Hỏi xong, anh ta cười gượng gạo rồi mới đưa tay ra bắt.

An Văn hiểu rằng, vấn đề nằm ở việc cô trông quá trẻ. Dù hôm nay đã trang điểm theo phong cách trưởng thành hơn, nhưng với tuổi 23, vẻ ngoài của cô vẫn khó tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nếu cô chỉ là một trưởng phòng hoặc người phụ trách dự án thì không sao, nhưng với cương vị là chủ một công ty thì người ta sẽ dễ hoài nghi về tương lai của công ty này.

Xã hội vốn dĩ tồn tại những định kiến như vậy.

An Văn không bận tâm, mỉm cười ngồi xuống:

“Anh Triệu trẻ hơn tôi tưởng. Nhìn vào nội dung các video của anh, tôi thấy anh là người có thái độ, lý tưởng, mục tiêu rõ ràng, lại trưởng thành và giàu kinh nghiệm.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Hỏi xong, anh ta cười gượng gạo rồi mới đưa tay ra bắt.

An Văn hiểu rằng, vấn đề nằm ở việc cô trông quá trẻ. Dù hôm nay đã trang điểm theo phong cách trưởng thành hơn, nhưng với tuổi 23, vẻ ngoài của cô vẫn khó tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nếu cô chỉ là một trưởng phòng hoặc người phụ trách dự án thì không sao, nhưng với cương vị là chủ một công ty thì người ta sẽ dễ hoài nghi về tương lai của công ty này.

Xã hội vốn dĩ tồn tại những định kiến như vậy.

An Văn không bận tâm, mỉm cười ngồi xuống:

“Anh Triệu trẻ hơn tôi tưởng. Nhìn vào nội dung các video của anh, tôi thấy anh là người có thái độ, lý tưởng, mục tiêu rõ ràng, lại trưởng thành và giàu kinh nghiệm.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Triệu Nham không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tứ trong lời nói của cô. Ban đầu đúng là anh có chút coi thường tuổi trẻ của cô, giờ lại thấy hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng.

An Văn đưa thực đơn cho Triệu Nham nhưng anh ta từ chối:

“Chúng ta bàn thẳng vào vấn đề đi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

An Văn mỉm cười đặt lại thực đơn xuống:

“Được thôi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Sau đó, cô đi thẳng vào chủ đề:

“Nghe nói anh Triệu hiện tại nghiêng về hợp tác với công ty khác?”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Triệu Nham không hề lảng tránh, dựa lưng vào ghế với vẻ bất cần:

“Tôi chỉ là một vlogger thôi. Chẳng lẽ tôi phải cao thượng đến mức coi tiền như cỏ rác?”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

An Văn gật đầu, vẻ mặt không thay đổi:

“Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của anh. Với chất lượng nội dung mà anh tạo ra, một triệu hoàn toàn xứng đáng.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Câu nói này khiến Triệu Nham bất ngờ, anh nhìn cô đầy nghi hoặc:

“Các cô sẵn sàng trả một triệu?”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

“Chúng tôi sẵn sàng. Nhưng hôm nay, điều tôi muốn thảo luận với anh không phải chuyện này.”

An Văn từ tốn nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Cho đến khi Triệu Nham ngồi thẳng lưng, An Văn mới tiếp tục nói: “Trước đây anh Triệu báo giá 200.000, anh có nghĩ tại sao công ty đối thủ đột nhiên sẵn sàng trả 1 triệu không?”

Triệu Nham cười nhẹ, tỏ vẻ không mấy quan tâm: “Đó là cạnh tranh giữa các cô, không liên quan đến tôi.”

An Văn vạch trần: “Vậy nên, anh cũng biết mục đích của họ là nhắm đến Sáng Dật, chứ không phải thực sự cho rằng tác phẩm của anh đáng giá 1 triệu, đúng không?”

Triệu Nham sa sầm nét mặt: “Cô muốn nói gì?”

An Văn cúi đầu khuấy ly cà phê: “Nhưng tôi nghĩ tác phẩm của anh đáng giá như vậy, không chỉ riêng tác phẩm này.”

Triệu Nham: “…”

“Các tác phẩm của anh Triệu đều có tiêu chuẩn và chất lượng cao, chắc hẳn chi phí không nhỏ, khi đủ khi thiếu, hẳn anh đã có trải nghiệm sâu sắc về điều đó?” An Văn nhìn anh bằng đôi mắt hạnh nhân, “Anh Triệu có nghĩ đến kế hoạch lâu dài không?”

Triệu Nham: “Kế hoạch lâu dài như thế nào?”

An Văn thản nhiên lấy ra một bản hợp đồng đặt lên bàn, ngón tay khéo léo chỉ vài chỗ: “Đây là hợp đồng 5 năm, anh có thể xem.”

Triệu Nham im lặng gần nửa phút mới đưa tay lấy hợp đồng.

An Văn chờ đợi, đến khi thấy anh lật đến mấy trang cuối mới mở lời: “Anh Triệu chắc cũng nhận ra rồi, từ nửa cuối năm nay, các blogger video ngắn mọc lên như nấm, phong cách đa dạng phức tạp. Tuy chất lượng không đồng đều, có thể đào thải theo quy luật tự nhiên, nhưng không thể phủ nhận, điều này đang thúc đẩy sự phát triển của ngành.”

Triệu Nham ngước mắt nhìn An Văn, ánh mắt rõ ràng khác hẳn lúc trước.

An Văn mỉm cười nhẹ: “Không có sự hỗ trợ về vốn, không có sự hỗ trợ về nguồn lực, anh Triệu còn có thể kiên trì được bao lâu nữa?”

An Văn tiếp tục uống cà phê, chờ Triệu Nham suy nghĩ.

Khoảng 5 phút sau, Triệu Nham đóng hợp đồng lại: “Mọi người đều nói nghề của chúng tôi không đàng hoàng, chỉ là phù du, tại sao cô lại muốn làm vậy?”

An Văn bật cười, tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Tôi là người trẻ, nhìn thấy được sự phát triển của mạng internet, và cũng sẵn sàng đón gió mà tiến lên. Không giấu anh, trước đây tôi đã cân nhắc việc này rồi, là anh đã cho tôi cơ hội.”

Nói rồi, An Văn trêu chọc: “Trước đây anh đàm phán hợp tác toàn với các chú các cô phải không?”

Không khí đột nhiên trở nên thoải mái, Triệu Nham cười cười, gật đầu: “Đúng thật.”

An Văn cong mắt cười: “Cho nên đó, hợp tác mà, phải hợp rơ với nhau, anh nói đúng không?”

Triệu Nham nhướng mày: “Đúng.”

Đúng lúc An Văn nghĩ rằng hợp đồng này đã gần như chắc chắn, Triệu Nham đột nhiên chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người tới gần: “Cô nói cô đã xem tất cả tác phẩm của tôi, vậy tôi hỏi cô, nơi được gọi là ‘Con đường sa mạc của ước mơ’ là ở đâu?”

An Văn sững người.

Triệu Nham đợi vài giây, lắc đầu: “Xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký…”

An Văn bật cười khúc khích: “Đùa anh thôi, là sa mạc A Lạp Thiện đúng không? Xuất hiện trong video ngày 28 tháng 5 năm nay.”

Nói đến đây, An Văn không giấu được bản tính, nhìn qua với vẻ trách móc nhẹ nhàng không khiến người ta khó chịu: “Tôi đã nói là xem hết tất cả video của anh rồi, sao vẫn không tin? Anh tưởng tiền công ty tôi là gió thổi đến à? Tùy tiện ký hợp đồng 5 năm với anh?”

Triệu Nham ngượng ngùng gãi mũi.

Thế là hợp đồng chính thức được ký kết.

Sau khi ký xong, Triệu Nham chợt nhận ra, có phải quá nhanh không?

Anh đến đây với tâm thế thế nào, mà chỉ hơn nửa tiếng đã ký hợp đồng 5 năm, không còn khoản 1 triệu ban đầu mà thay vào đó là chia doanh thu từ lượt xem.

Anh nhìn lại An Văn, vô thức mỉm cười.

An Văn nghe Triệu Nham cười, ngước mắt nhìn: “Anh cười gì vậy?”

Giọng cô không có chút điệu bộ của sếp, như thể hai người là bạn bè ngang hàng đang tán gẫu.

Triệu Nham nói: “An tổng này, đã là người của Sáng Dật rồi, tôi nói cho cô một chuyện nhé?”

An Văn dừng lại, lập tức nghiêm túc: “Anh định nói cho tôi biết người trả 1 triệu đó là ai?”

Triệu Nham gật đầu.

Ra khỏi quán cà phê, An Văn bắt taxi đến Bách Gia, thẳng tiến đến văn phòng Cố Tranh.

Cô đi với dáng vẻ hùng hổ!

Khi đẩy cửa văn phòng ra, thấy Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu quay đầu nhìn cô với vẻ kinh ngạc, cô lập tức đơ người.

Cô đãng trí một lúc, quên mất mình là ai.

An Văn cúi đầu xin lỗi rồi rút lui.

Cô không khỏi đấm đầu mình, trách móc: Thật là quen thói rồi!

An Văn chưa đi xa đã nghe trợ lý Vu gọi phía sau: “Cô An!”

An Văn quay người lại.

Tổng Giám đốc phòng vận hành và trợ lý Vu đã ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Vu: “Cô An, Cố tổng bảo mời cô vào trước.”

An Văn lại tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, không biết các anh đang bàn việc.”

Cô còn giải thích: “Tôi… tôi có việc gấp.”

Trợ lý Vu gật đầu cười: “Hiểu rồi.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »