Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4283 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 105
tha cho em ~

❊ ❊ ❊

Trắng xóa, xung quanh đều là màu trắng.

Cậu bé mở mắt, òa khóc: “Mẹ… mẹ…”

Ngực cậu đau nhói, cổ họng rát buốt.

Sợ hãi.

Cậu rất sợ hãi.

Cậu nhớ lại những giây phút vùng vẫy bất lực, tất cả nước ùa vào mũi, miệng, nghẹt thở, không thể chống cự.

Đau đớn.

Rất đau đớn.

Y tá bước lại gần, giữ lấy vai cậu bé: “Đừng động đậy, ngoan nào, nghe lời, đừng động, mẹ cháu sẽ đến ngay thôi.”

Cậu bé không rời mắt khỏi cánh cửa phòng bệnh.

Không biết đã bao lâu, cánh cửa từ từ mở ra, một người đàn ông bước vào.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, áo gile xám, quần tây xám, cà vạt sẫm màu lệch một bên trước ngực.

Mái tóc vốn luôn được chải gọn gàng, lúc này vài lọn xõa xuống trán.

Ông có chút bơ phờ nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm.

Cậu bé nhìn thấy ông liền òa khóc: “Ba ——”

Người đàn ông ngồi xuống mép giường, ôm cậu bé vào lòng.

Cậu bé khóc rất lâu, rồi hỏi: “Mẹ đâu?”

Người đàn ông không trả lời, chỉ ôm lấy cậu.

Cậu bé nói muốn gặp mẹ, người đàn ông cũng không đáp lại.

Cậu bé vốn quen được chiều chuộng, liền đẩy người đàn ông ra, nhảy xuống giường để đi tìm mẹ.

Cậu bị kéo lại với lực rất mạnh.

Người ba vốn luôn hiền lành, lúc này lại ghì cậu xuống giường, đôi mắt đỏ ngầu, tức giận nhìn chằm chằm vào cậu.

Cậu bé sợ đến nỗi không dám nói gì.

Người đàn ông nhắm mắt, giọng nặng nề: “A Tranh, hôm nay con có thể ngoan một chút được không?”

Cậu bé vẫn còn ngây người vì cảnh tượng vừa xảy ra.

Người đàn ông mở mắt, buông tay, thần sắc dịu lại, gượng cười một cái, dỗ dành: “A Tranh, con ngoan đi, mẹ sẽ đến ngay, được không?”

Cậu bé gật đầu.

Người đàn ông chuẩn bị rời đi.

Cậu bé bỗng nhớ ra điều gì, níu lấy tay áo ông: “Ba, anh con đâu?”

Người đàn ông an ủi: “Con ngoan đi, anh sẽ đến cùng mẹ.”

Mẹ không đến.

Anh không đến.

Ba cũng không quay lại.

Cậu bé ở trong phòng bệnh đã khóc, đã làm loạn.

Nhưng không ích gì.

Cậu được đưa về nhà.

Cậu chạy khắp nhà, mọi ngóc ngách, nhưng không thấy ba, mẹ, hay anh.

Anh đã chết.

Họ nói vậy.

Họ nói nhỏ với nhau.

Đêm khuya, cậu bé chạy ra khỏi nhà, muốn đi tìm người thân.

Cậu như con ruồi không đầu chạy khắp các con phố.

Cậu bị những người say rượu dọa sợ, cứ thế chạy mãi.

Khi trời vừa hửng sáng, cậu được cảnh sát đưa về nhà.

Lần này, ông bà nội chờ cậu ở nhà.

Ông ngồi trên ghế sô pha cuộn thuốc lá, im lặng không nói gì.

Bà ôm lấy cậu mà khóc.

Cậu ngẩng khuôn mặt lem luốc lên hỏi: “Anh đâu?”

Cậu nói: “Người ta bảo anh chết rồi.”

Cậu nói: “Cháu không tin.”

Anh thật sự đã chết.

Tại tang lễ, cậu bé cuối cùng cũng gặp được mẹ, liền òa khóc chạy tới ôm chặt lấy bà.

Nhưng mẹ đẩy cậu ra. Sao mẹ lại đẩy cậu ra? Cậu bé ngồi dưới đất, nước mắt lăn trên má nhưng không khóc thành tiếng. Cậu bối rối, gọi mẹ. Nhưng mẹ không nhìn cậu, chỉ ôm lấy ba và khóc. Bà nội dắt cậu bé đi.

Ông ngoại đến thăm cậu bé. Cậu hỏi ông ngoại tại sao mẹ lại đẩy cậu ra. Ông ngoại nói rằng mẹ cậu quá đau lòng, thời gian này cậu phải ngoan ngoãn một chút. Cậu bé gật đầu.

Lần này cậu rất ngoan, không khóc lóc ầm ĩ. Cậu thực sự rất ngoan. Cậu không quất roi mạnh vào con ngựa nhỏ nữa, cũng không đòi đi đá bóng khi thời tiết xấu. Nhưng mẹ vẫn không để ý đến cậu. Vì thế, cậu quất roi thật mạnh vào con ngựa nhỏ và ngã xuống.

Nhưng mẹ vẫn không quan tâm đến cậu. Họ nói, chính cậu đã đẩy anh trai xuống hồ bơi nên anh mới chết đuối. Họ thì thầm như vậy. Cậu bé dường như đã hiểu lý do tại sao mẹ không để ý đến mình.

Cậu đi tìm mẹ, nói rằng không phải cậu đẩy anh, mà cậu cũng định kéo anh nên mới ngã xuống hồ bơi. Nhưng mẹ khóc và đẩy cậu ra, bảo cậu đi đi, nói không muốn nhìn thấy cậu. Cậu bò dậy từ mặt đất, cố ôm lấy mẹ, nói thật sự không phải cậu đẩy.

Nhưng mẹ vẫn đẩy cậu ra. Lần này đến lần khác, đẩy cậu ngã xuống đất. Sau đó ba đến. Cậu bé nói với ba không phải cậu đẩy anh trai, mà anh tự… Nhưng cậu chưa nói hết câu, ba đã ôm lấy mẹ đang nằm dưới đất và hét lên với cậu: “Im đi! Im đi!!”

Họ đều bảo cậu đi đi. Đều không nghe cậu nói. Cậu bé đi rồi. Lần này, cậu không còn sợ cả những gã say rượu lang thang trên đường nữa. Nhưng lần này, cậu vẫn bị cảnh sát đưa về nhà.

Ba xin lỗi. Khóc và xin lỗi. Ba nói biết không phải cậu đẩy, họ đều biết điều đó. Ba nói mẹ bị bệnh, không thể nhắc đến anh trai trước mặt mẹ. Ba nói đợi khi mẹ khỏi bệnh, mọi thứ sẽ tốt đẹp. Cậu bé tin vậy.

Người trong nhà ít đi nhiều, không còn nghe thấy họ thì thầm nữa. Cậu bé từng ngày từng ngày chờ đợi mẹ hồi phục. Nhưng mỗi ngày đều dài đằng đẵng. Như thể không bao giờ chờ được đến ngày đó.

Cậu bé nhớ anh trai. Nhưng anh đã chết rồi. Cậu bé lén vào phòng anh. Cặp sách của anh, đồ dùng học tập của anh, bàn cờ của anh… Mọi thứ ở đây vẫn y như trước.

Còn có cả kính của anh. Trước đây, cậu bé cũng rất muốn có một cặp kính như anh, cậu đã làm ầm lên nhưng vẫn không được. Bây giờ, cậu tò mò cầm lên, đeo vào mặt mình.

“Con đang làm gì đấy?!” Một giọng nói sắc lẹm vang lên từ phía sau.

Cậu bé quay người lại, dù tầm nhìn mờ mịt nhưng vẫn nhận ra đó là mẹ. Cậu lúng túng lùi về phía sau. Mẹ vẫn còn bệnh. Vẫn sẽ đẩy cậu ra như một người điên. Cậu nghĩ vậy. Nhưng lần này khác.

Mẹ từ từ tiến lại gần, từ từ ôm cậu vào lòng, siết chặt vòng tay… Cậu bé không thở được. Thế nào cũng không thở được. Cậu vùng vẫy. Cậu muốn thoát ra. Cậu bật tỉnh.

Tối đen. Một màn tối đen. Trán cậu đẫm mồ hôi, thở dốc. Bên tai, tiếng đồng hồ cơ khí ‘tích tắc tích tắc…’

Dần dần, mắt quen với bóng tối, những đường nét hiện ra, rõ dần từng chút một. Đây là ở đảo, trong phòng.

“Ừm~” Tiếng mũi ngái ngủ vang lên.

Cố Tranh cúi đầu, thấy người đang gối đầu lên ngực mình, gương mặt nhỏ bị tóc che gần hết. Anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc mềm mại, nhìn thấy khuôn mặt ngủ say của An Văn.

Không biết đã nhìn bao lâu. Mồ hôi trên trán anh đã tan đi, hơi thở đã đều đặn, hốc mắt hơi khô. Anh khép mắt lại, ôm chặt tấm thân mềm mại thầm xác nhận: Em yêu anh, phải không?

Người trong lòng như nghe thấy vậy, uể oải “ừm~” một tiếng.

Cố Tranh mở mắt ra. Giây tiếp theo, An Văn trở mình. Cố Tranh áp sát, ôm lấy cô.

Vé máy bay về Bắc Đô được đặt vào buổi chiều. Trước khi đi, An Văn nói muốn ăn một lần nữa món chè thanh mát. Hai người đến bãi biển lần trước. Không biết là vì buổi sáng không mở cửa, hay là không gặp may, cửa tiệm đóng kín mít.

Cố Tranh tưởng An Văn sẽ thất vọng quay về. Kết quả cô gái này quay sang chơi đùa với sóng biển, vui không nguôi. Ngược lại, anh vì giấc mơ đêm qua, ít nhiều không thể phấn chấn nổi.

Anh chỉ mới thất thần một chút, cô gái này đã té nước biển lên người anh. Sóng biển qua đi, cô còn hất cả cát lên, làm anh dính đầy người.

Anh đưa tay phủi cát ướt trên người, cúi xuống rửa tay trong nước biển. Anh hoàn toàn không có ý định trả đũa, chỉ rửa sạch cát trên tay, kết quả cô gái tự dọa mình một trận, quay người vấp chân ngã xuống biển.

Cố Tranh đến gần, một tay nắm cánh tay trắng nõn, một tay giữ lấy eo thon nhấc người dậy.

Anh chưa nói câu nào, cô đã kiễng chân hôn anh một cái. Vì vội vàng, chỉ hôn trúng cằm.

Cô làm vẻ cầu xin: “A Tranh, tha cho em~”

Tha gì chứ?

Anh không hề muốn tha cho cô.

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »