Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4389 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 150
kết hôn

❊ ❊ ❊

Cố Tranh đến đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra vụ việc liên quan đến hành vi phạm tội thương mại của Vị Nhiên.

Điều khiến An Văn hơi bất ngờ là Lương Thảo cũng bị cuốn vào vụ án.

Nhưng nghĩ kỹ lại, những chuyện đã xảy ra tại buổi dạ tiệc nghệ thuật ở Long Thị, cô ta chắc chắn không thể trong sạch.

Đời người có thể có nhiều mục tiêu theo đuổi, nhưng đừng bao giờ chọn sai cách.

An Văn mang theo tài liệu đến tìm Cố Tranh, để trong chiếc túi tote lớn.

Hiện tại, túi xách nằm trong tay trái của Cố Tranh, còn tay phải anh thì nắm tay An Văn.

Dọc đường đi, khó tránh khỏi gặp vài ba nhân viên.

Họ gật đầu chào hỏi.

An Văn ngoái đầu lại nhìn, khi thấy nhân viên đã đi xa, cô bước nhanh tới gần, hai tay níu lấy tay Cố Tranh, ngẩng đầu trêu chọc:

“Anh biết không? Bây giờ người ta đồn anh là kẻ ‘não tình yêu’ rồi đấy.”

Ban đầu, lời đồn nói rằng An Văn mang thai con của Cố Tranh nên anh mới bị cô khống chế.

Nhưng giờ đây, mấy tháng đã trôi qua, lời đồn về đứa con đã tự động sụp đổ.

Vậy… chỉ còn lại cái danh ‘não tình yêu’.

Cố Tranh khẽ động lông mày nhưng không phản bác lời cô.

Vừa đến văn phòng, Cố Tranh nhận một cuộc điện thoại.

Anh nhíu mày sâu sắc.

Vừa đặt điện thoại xuống, An Văn lập tức hỏi:

“Sao vậy?”

Trạng thái của Trang Huệ bất ngờ trở nặng, phải nhập viện.

An Văn cùng Cố Tranh vội vã đến bệnh viện.

Đây là lần đầu tiên An Văn nhìn thấy Trang Huệ trong tình trạng mất kiểm soát cảm xúc, hoàn toàn không còn vẻ thanh tao như ngày thường.

Tóc bà không được búi gọn, xen lẫn nhiều sợi bạc, khuôn mặt tiều tụy như một bệnh nhân thực sự.

Nhưng sự xuất hiện của Cố Tranh như một mồi lửa khiến cảm xúc của bà bùng nổ.

Giữa cơn gào thét, Cố Tranh lui ra ngoài phòng bệnh.

Sau khi được tiêm thuốc an thần và an ủi, Trang Huệ dần bình tĩnh lại.

Cố Tranh đứng ngoài cửa, nhìn vào trong vài phút.

Khi đôi vai anh thả lỏng, dường như anh mới trở về thực tại.

Anh cúi xuống, nhìn tay phải của mình, nơi đang bị một bàn tay nhỏ bé trắng mịn nắm chặt.

Theo bàn tay ấy, anh ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười:

“Đi thôi.”

Hai chữ ngắn ngủi, như thể anh đã kiệt sức.

An Văn nhìn vào mắt Cố Tranh, môi mấp máy rồi lại ngậm chặt.

Sau đó cô kéo tay anh, siết chặt, kiên định nói:

“Cố Tranh, để em đưa anh đi trốn nhé!”

Không chờ anh trả lời, cô kéo tay anh chạy ra ngoài.

Cô thật sự không biết nên làm gì, nên nói gì.

Chỉ thấy trong ánh mắt anh là một gông cùm không thể phá vỡ.

Bên ngoài bệnh viện có một bãi cỏ, xa hơn một chút là một hồ nước nhân tạo.

Mặt hồ đã đóng một lớp băng dày phản chiếu màu sắc của bầu trời.

An Văn chạy không nổi nữa, dừng lại, quay người lao vào vòng tay Cố Tranh, ôm lấy eo anh, thở hổn hển.

Cố Tranh ôm lấy cô, ánh mắt nhìn vào mặt băng phẳng lặng như gương, như đang ngước nhìn những đám mây trên trời, giọng điệu bình thản:

“Mỗi lần, anh đều nghĩ sẽ không có lần tiếp theo.”

An Văn không thực sự hiểu ý nghĩa của “lần tiếp theo” mà anh nói.

Là nói anh nghĩ rằng Trang Huệ sẽ không một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc.

Hay là nói anh nghĩ bản thân sẽ không còn để tâm đến việc bị đẩy ra…

Hoặc, có lẽ cả hai.

An Văn ngẩng đầu lên.

Gió nhẹ thổi qua, cô vuốt tóc sang một bên, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng:

“Sau này anh cứ trốn đến chỗ em, em sẽ đưa anh chạy trốn!”

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Ban đầu, lời đồn nói rằng An Văn mang thai con của Cố Tranh nên anh mới bị cô khống chế.

Nhưng giờ đây, mấy tháng đã trôi qua, lời đồn về đứa con đã tự động sụp đổ.

Vậy… chỉ còn lại cái danh ‘não tình yêu’.

Cố Tranh khẽ động lông mày nhưng không phản bác lời cô.

Vừa đến văn phòng, Cố Tranh nhận một cuộc điện thoại.

Anh nhíu mày sâu sắc.

Vừa đặt điện thoại xuống, An Văn lập tức hỏi:

“Sao vậy?”

Trạng thái của Trang Huệ bất ngờ trở nặng, phải nhập viện.

An Văn cùng Cố Tranh vội vã đến bệnh viện.

Đây là lần đầu tiên An Văn nhìn thấy Trang Huệ trong tình trạng mất kiểm soát cảm xúc, hoàn toàn không còn vẻ thanh tao như ngày thường.

Tóc bà không được búi gọn, xen lẫn nhiều sợi bạc, khuôn mặt tiều tụy như một bệnh nhân thực sự.

Nhưng sự xuất hiện của Cố Tranh như một mồi lửa khiến cảm xúc của bà bùng nổ.

Giữa cơn gào thét, Cố Tranh lui ra ngoài phòng bệnh.

Sau khi được tiêm thuốc an thần và an ủi, Trang Huệ dần bình tĩnh lại.

Cố Tranh đứng ngoài cửa, nhìn vào trong vài phút.

Khi đôi vai anh thả lỏng, dường như anh mới trở về thực tại.

Anh cúi xuống, nhìn tay phải của mình, nơi đang bị một bàn tay nhỏ bé trắng mịn nắm chặt.

Theo bàn tay ấy, anh ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười:

“Đi thôi.”

Hai chữ ngắn ngủi, như thể anh đã kiệt sức.

An Văn nhìn vào mắt Cố Tranh, môi mấp máy rồi lại ngậm chặt.

Sau đó cô kéo tay anh, siết chặt, kiên định nói:

“Cố Tranh, để em đưa anh đi trốn nhé!”

Không chờ anh trả lời, cô kéo tay anh chạy ra ngoài.

Cô thật sự không biết nên làm gì, nên nói gì.

Chỉ thấy trong ánh mắt anh là một gông cùm không thể phá vỡ.

Bên ngoài bệnh viện có một bãi cỏ, xa hơn một chút là một hồ nước nhân tạo.

Mặt hồ đã đóng một lớp băng dày phản chiếu màu sắc của bầu trời.

An Văn chạy không nổi nữa, dừng lại, quay người lao vào vòng tay Cố Tranh, ôm lấy eo anh, thở hổn hển.

Cố Tranh ôm lấy cô, ánh mắt nhìn vào mặt băng phẳng lặng như gương, như đang ngước nhìn những đám mây trên trời, giọng điệu bình thản:

“Mỗi lần, anh đều nghĩ sẽ không có lần tiếp theo.”

An Văn không thực sự hiểu ý nghĩa của “lần tiếp theo” mà anh nói.

Là nói anh nghĩ rằng Trang Huệ sẽ không một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc.

Hay là nói anh nghĩ bản thân sẽ không còn để tâm đến việc bị đẩy ra…

Hoặc, có lẽ cả hai.

An Văn ngẩng đầu lên.

Gió nhẹ thổi qua, cô vuốt tóc sang một bên, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng:

“Sau này anh cứ trốn đến chỗ em, em sẽ đưa anh chạy trốn!”

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Trạng thái của Trang Huệ bất ngờ trở nặng, phải nhập viện.

An Văn cùng Cố Tranh vội vã đến bệnh viện.

Đây là lần đầu tiên An Văn nhìn thấy Trang Huệ trong tình trạng mất kiểm soát cảm xúc, hoàn toàn không còn vẻ thanh tao như ngày thường.

Tóc bà không được búi gọn, xen lẫn nhiều sợi bạc, khuôn mặt tiều tụy như một bệnh nhân thực sự.

Nhưng sự xuất hiện của Cố Tranh như một mồi lửa khiến cảm xúc của bà bùng nổ.

Giữa cơn gào thét, Cố Tranh lui ra ngoài phòng bệnh.

Sau khi được tiêm thuốc an thần và an ủi, Trang Huệ dần bình tĩnh lại.

Cố Tranh đứng ngoài cửa, nhìn vào trong vài phút.

Khi đôi vai anh thả lỏng, dường như anh mới trở về thực tại.

Anh cúi xuống, nhìn tay phải của mình, nơi đang bị một bàn tay nhỏ bé trắng mịn nắm chặt.

Theo bàn tay ấy, anh ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười:

“Đi thôi.”

Hai chữ ngắn ngủi, như thể anh đã kiệt sức.

An Văn nhìn vào mắt Cố Tranh, môi mấp máy rồi lại ngậm chặt.

Sau đó cô kéo tay anh, siết chặt, kiên định nói:

“Cố Tranh, để em đưa anh đi trốn nhé!”

Không chờ anh trả lời, cô kéo tay anh chạy ra ngoài.

Cô thật sự không biết nên làm gì, nên nói gì.

Chỉ thấy trong ánh mắt anh là một gông cùm không thể phá vỡ.

Bên ngoài bệnh viện có một bãi cỏ, xa hơn một chút là một hồ nước nhân tạo.

Mặt hồ đã đóng một lớp băng dày phản chiếu màu sắc của bầu trời.

An Văn chạy không nổi nữa, dừng lại, quay người lao vào vòng tay Cố Tranh, ôm lấy eo anh, thở hổn hển.

Cố Tranh ôm lấy cô, ánh mắt nhìn vào mặt băng phẳng lặng như gương, như đang ngước nhìn những đám mây trên trời, giọng điệu bình thản:

“Mỗi lần, anh đều nghĩ sẽ không có lần tiếp theo.”

An Văn không thực sự hiểu ý nghĩa của “lần tiếp theo” mà anh nói.

Là nói anh nghĩ rằng Trang Huệ sẽ không một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc.

Hay là nói anh nghĩ bản thân sẽ không còn để tâm đến việc bị đẩy ra…

Hoặc, có lẽ cả hai.

An Văn ngẩng đầu lên.

Gió nhẹ thổi qua, cô vuốt tóc sang một bên, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng:

“Sau này anh cứ trốn đến chỗ em, em sẽ đưa anh chạy trốn!”

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Hai chữ ngắn ngủi, như thể anh đã kiệt sức.

An Văn nhìn vào mắt Cố Tranh, môi mấp máy rồi lại ngậm chặt.

Sau đó cô kéo tay anh, siết chặt, kiên định nói:

“Cố Tranh, để em đưa anh đi trốn nhé!”

Không chờ anh trả lời, cô kéo tay anh chạy ra ngoài.

Cô thật sự không biết nên làm gì, nên nói gì.

Chỉ thấy trong ánh mắt anh là một gông cùm không thể phá vỡ.

Bên ngoài bệnh viện có một bãi cỏ, xa hơn một chút là một hồ nước nhân tạo.

Mặt hồ đã đóng một lớp băng dày phản chiếu màu sắc của bầu trời.

An Văn chạy không nổi nữa, dừng lại, quay người lao vào vòng tay Cố Tranh, ôm lấy eo anh, thở hổn hển.

Cố Tranh ôm lấy cô, ánh mắt nhìn vào mặt băng phẳng lặng như gương, như đang ngước nhìn những đám mây trên trời, giọng điệu bình thản:

“Mỗi lần, anh đều nghĩ sẽ không có lần tiếp theo.”

An Văn không thực sự hiểu ý nghĩa của “lần tiếp theo” mà anh nói.

Là nói anh nghĩ rằng Trang Huệ sẽ không một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc.

Hay là nói anh nghĩ bản thân sẽ không còn để tâm đến việc bị đẩy ra…

Hoặc, có lẽ cả hai.

An Văn ngẩng đầu lên.

Gió nhẹ thổi qua, cô vuốt tóc sang một bên, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng:

“Sau này anh cứ trốn đến chỗ em, em sẽ đưa anh chạy trốn!”

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Không chờ anh trả lời, cô kéo tay anh chạy ra ngoài.

Cô thật sự không biết nên làm gì, nên nói gì.

Chỉ thấy trong ánh mắt anh là một gông cùm không thể phá vỡ.

Bên ngoài bệnh viện có một bãi cỏ, xa hơn một chút là một hồ nước nhân tạo.

Mặt hồ đã đóng một lớp băng dày phản chiếu màu sắc của bầu trời.

An Văn chạy không nổi nữa, dừng lại, quay người lao vào vòng tay Cố Tranh, ôm lấy eo anh, thở hổn hển.

Cố Tranh ôm lấy cô, ánh mắt nhìn vào mặt băng phẳng lặng như gương, như đang ngước nhìn những đám mây trên trời, giọng điệu bình thản:

“Mỗi lần, anh đều nghĩ sẽ không có lần tiếp theo.”

An Văn không thực sự hiểu ý nghĩa của “lần tiếp theo” mà anh nói.

Là nói anh nghĩ rằng Trang Huệ sẽ không một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc.

Hay là nói anh nghĩ bản thân sẽ không còn để tâm đến việc bị đẩy ra…

Hoặc, có lẽ cả hai.

An Văn ngẩng đầu lên.

Gió nhẹ thổi qua, cô vuốt tóc sang một bên, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng:

“Sau này anh cứ trốn đến chỗ em, em sẽ đưa anh chạy trốn!”

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

An Văn không thực sự hiểu ý nghĩa của “lần tiếp theo” mà anh nói.

Là nói anh nghĩ rằng Trang Huệ sẽ không một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc.

Hay là nói anh nghĩ bản thân sẽ không còn để tâm đến việc bị đẩy ra…

Hoặc, có lẽ cả hai.

An Văn ngẩng đầu lên.

Gió nhẹ thổi qua, cô vuốt tóc sang một bên, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng:

“Sau này anh cứ trốn đến chỗ em, em sẽ đưa anh chạy trốn!”

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Cố Tranh im lặng hai giây, sau đó khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô:

“Được.”

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Tết năm nay, An Văn về Thượng Hải.

Chuyến bay ban đầu được đặt vào buổi sáng nhưng cuối cùng lại dời sang buổi chiều.

Không phải vì cô lưu luyến không nỡ rời xa anh, dù gì cũng chỉ về vài ngày.

Mà là vì tối qua anh khiến cô mệt rã rời.

Hôm qua, khi đang xem phim trong phòng chiếu, cô ngồi ngang trên người anh, tay ôm một tô dâu tây đã rửa sạch, tử tế đút cho anh ăn.

Kết quả là anh lại cắn vào ngón tay cô.

Cô không vui, vỗ anh một cái. Anh liền cù cô, tay luồn vào áo, cù đến mức cô quằn quại trên người anh.

Rốt cuộc, anh cứ thế mà “ăn sạch” cô ngay tại chỗ, đến nỗi bộ phim còn chưa xem xong.

Về phòng ngủ, lại thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau cô không thể dậy nổi.

Cô không dậy, cũng không cho anh dậy.

Gần đây cô luôn như vậy.

Vào cuối tuần, khi anh không có việc gì, cô sẽ ép anh nằm lì trên giường với mình.

Cô nghĩ rằng con người không thể lúc nào cũng căng thẳng, thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.

An Văn đến Thượng Hải khi trời đã tối, còn bị Đinh Tinh Lan kéo ngồi lại để bàn chuyện cưới xin.

Người ta nói rằng đối với người trưởng thành, về quê ăn Tết, chuyện lớn nhất chính là bàn chuyện hôn nhân.

Đúng là vậy thật.

An Văn nói thẳng:

“Chúng con mới hòa hợp lại chưa được bao lâu, hơn nữa công việc cả hai đều rất bận, tạm thời chưa tính tới chuyện cưới xin.”

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Đinh Tinh Lan hỏi một câu trúng tim đen:

“Là con chưa tính, hay Cố Tranh chưa tính?”

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

An Văn bĩu môi, không đáp.

Cô biết, Cố Tranh đã để quyền quyết định ở trong tay cô.

Đinh Tinh Lan chọc nhẹ vào trán cô rồi bỏ đi.

Sau Tết, khi xuân về hoa nở, Bắc Đô có một cơ quan tổ chức một hoạt động thiện nguyện.

An Văn xem qua nội dung sự kiện, liền đại diện cho Sáng Dật tham gia, mang hơi ấm đến cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Hàng hóa từ đồ ăn đến vật dụng được chở bằng hai xe tải nhỏ, dỡ hàng xong thì cũng đã chiều.

An Văn đi theo viện trưởng tham quan viện phúc lợi.

Nơi đây có hơn một trăm đứa trẻ mồ côi, có những bé khỏe mạnh, cũng có những bé thì không, thuộc nhiều độ tuổi khác nhau.

Viện trưởng tự hào giới thiệu với An Văn những đứa trẻ đã rời khỏi viện, giờ đây đang tỏa sáng ở các lĩnh vực khác nhau.

Cuối cùng, viện trưởng nói rằng những đứa trẻ này có thể trưởng thành tốt, được học hành đến nơi đến chốn, bước vào xã hội và trở thành nhân tài, đều nhờ vào những doanh nhân thiện tâm như An Văn.

An Văn cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen ấy.

Nhưng dường như cô đã hiểu, với tư cách là một người lãnh đạo doanh nghiệp, cô nên có ý thức và trách nhiệm như vậy.

Có lẽ làm như thế, tâm hồn sẽ trở nên sáng hơn.

Không lâu sau đã đến giờ ăn tối.

An Văn không tiện từ chối, đành ở lại thưởng thức bữa tối tại viện phúc lợi.

Là các món ăn nấu trong nồi lớn, hai món mặn một món rau, hương vị không tệ.

Trong suốt quá trình, từ xếp hàng nhận cơm, dùng bữa, đến việc tự rửa chén chén sau khi ăn xong, các em nhỏ đều rất trật tự.

An Văn ăn xong, định đi rửa bộ dụng cụ ăn của mình nhưng bị vài em lớn hơn một chút chạy tới giúp, không thể nào từ chối được.

Cô ngồi xuống một bên, mặt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc này, có một bé gái khoảng ba tuổi đi đến trước mặt cô, đứng yên. Bé ôm trong lòng một con búp bê được khâu tay, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không nói lời nào.

An Văn không hiểu, liền hỏi cô giáo gần đó:

“Cô bé ăn tối chưa ạ?”

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Cô giáo đang bận rộn đút cho một bé nhỏ hơn ăn, chỉ khẽ gật đầu:

“Ăn rồi.”

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

An Văn quay lại nhìn bé gái, mỉm cười, đưa tay ra.

Bé gái từ từ tiến lại gần An Văn, ôm búp bê tựa lưng vào lòng cô.

An Văn cúi đầu xuống, khẽ hỏi:

“Con có muốn điều gì không?”

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Bé gái lắc đầu.

An Văn cảm thấy, việc bé tự nhiên dựa vào lòng cô chắc chắn phải có lý do.

Cô ôm lấy bé gái, hỏi thêm vài câu khác, nhưng bé chỉ gật hoặc lắc đầu, rất ngoan ngoãn.

Dần dần, mọi người trong nhà ăn cũng rời đi hết.

Có một cô giáo đến, đưa tay ra với bé gái:

“Chúng ta đi thôi nào.”

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Bé gái đứng thẳng người từ lòng An Văn, lặng lẽ đi theo cô giáo.

Khi viện trưởng tiễn An Văn ra về, cô thắc mắc hỏi chuyện này:

“Tôi cảm thấy hình như bé cần được giúp đỡ?”

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Viện trưởng lắc đầu, nói không phải vậy.

Đây không phải là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là một bản năng khao khát được ôm ấp.

Viện trưởng kể cho An Văn:

“Trẻ con thường có ba mẹ yêu thương, nhưng các bé ở đây thì không. Nguồn lực của chúng tôi có hạn, quản lý theo nhóm, cũng có nhiều điều bất lực.”

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Viện trưởng bất chợt nhìn về phía sau lưng An Văn:

“An tổng, cô nhìn đi.”

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

An Văn quay đầu lại.

Một bảng thông báo, trên đó vẽ những bông hoa xinh đẹp, còn có dòng chữ viết bằng phấn:

“Chúng em cần những cái ôm!”

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Viện trưởng hơi nghẹn ngào:

“Những đứa trẻ không có ba mẹ, điều chúng mong muốn nhất là một mái ấm gia đình.”

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Ông thở dài nhưng rồi lại an ủi:

“Cũng may, khi chúng lớn lên, sẽ có gia đình của riêng mình.”

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

An Văn vẫn nhớ, từng có lần cô hỏi Cố Tranh liệu anh có thể nói rõ rằng anh yêu cô từ khi nào không.

Cố Tranh trả lời đầu tiên rằng:

“Có lẽ, là từ lần đầu tiên em ôm anh…”

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Anh còn nói, trước đó anh không nhớ lần gần nhất được ôm là khi nào.

Khi ấy An Văn đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên không để tâm đến lời anh nói.

Giờ đây cô mới nhận ra, Cố Tranh từ sớm đã phơi bày sự yếu đuối của mình cho cô thấy.

Chỉ là cô đã không hiểu được.

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »