Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1951 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 138

❊ ❊ ❊

Buổi tối dùng bữa, Thanh Cách Lặc đã đến phòng ăn đợi từ sớm, thấy phụ thân bước vào khẽ nhún vai là biết việc không thành, lập tức xìu xuống. Nhưng khi mẫu thân liếc mắt nhìn sang, con bé lại lập tức tươi cười rạng rỡ, nịnh nọt kéo ghế ra.

Đáng đời!

Tháp Lạp uất ức ngồi xuống chiếc ghế do nha hoàn kéo ra.

“Hi Cát Nhĩ và Ân Hòa đâu? Không về sao?” Thanh Cách Lặc hỏi.

“Ừ, tổ mẫu con sai người tới nói giữ hai đứa ở đó ăn cơm, bà ấy nướng một con cừu nhỏ, còn bảo con cũng sang, nhưng con đang bị nhiệt, ta liền từ chối giúp con rồi.” Khang Ninh gắp ít rau xanh vào bát con bé, ôn tồn nói: “Nếu con muốn ăn, đợi con khỏi rồi mẫu thân sai người nướng một con tại nhà.”

“Vâng.” Thanh Cách Lặc vui vẻ đáp lời, nhai miếng rau rồi nhìn phụ thân mình, vẫn có chút chưa cam lòng, hỏi: “Mẫu thân, khi nào đại cữu của con tới ạ?”

“Tính thời gian thì chắc một hai ngày tới thôi, khi huynh ấy đến ta sẽ sai người tới thư viện đón con về.”

Thanh Cách Lặc lại nhìn phụ thân, nhưng hắn cứ cắm cúi ăn thịt, không chịu tiếp lời. Chẳng còn cách nào, con bé đành tự hỏi: “Mẫu thân, con muốn mời Nhị cữu, Tam cữu và Tứ cữu cũng tới đây, phụ thân đã nói với người chưa ạ?” Không quên kéo thêm đồng đội xuống nước.

“Nói rồi, mẫu thân không đồng ý. Sao thế? Phụ thân con không báo tin cho con à?” Khang Ninh dùng giọng trêu chọc, nàng không định trách mắng Thanh Cách Lặc. Nàng múc bát canh đặt trước mặt nữ nhi, cố ý nói nhẹ nhàng: “Mẫu thân và ba vị cữu cữu của con chỉ có thể tụ họp ở nhà ngoại tổ phụ con thôi. Người già rồi thì tâm tính hẹp hòi, nếu biết con cái lén lút yến tiệc mà bỏ rơi ông ấy, ông ấy sẽ không vui đâu. Nếu con muốn mời Nhị cữu Tam cữu Tứ cữu ăn cơm, đợi chúng ta về Yến Kinh, con hãy gửi thiệp mời họ tới phủ Công chúa làm khách.”

“Vậy nếu mời cả ngoại tổ phụ tới thì ngài ấy sẽ không giận nữa chứ?” Dù sao vẫn còn nhỏ, Thanh Cách Lặc không nghĩ nhiều thế, chỉ thấy ngoại tổ phụ làm việc không được phóng khoáng.

“Đúng, nhưng ngoại tổ phụ con rất bận, không thể rời khỏi Yến Kinh.”

“Vậy… vậy đợi con lớn lên, con sẽ dẫn bộ lạc của mình sống ở nơi không xa núi Bất Nhi Hãn. Nếu con muốn mời Hi Cát Nhĩ và Ân Hòa ăn cơm, con sẽ sai xe ngựa tới đón mọi người.” Thanh Cách Lặc là đứa thích náo nhiệt, con bé không ngờ mời khách lại phiền phức đến vậy.

“Mỗi người mỗi khác, mẫu thân và phụ thân không phải người hẹp hòi như ngoại tổ phụ con. Đợi con lớn lên, con muốn đi đâu thì đi, muốn mời ai ăn cơm cũng được, không cần phải mang theo ta với phụ thân con.” Khang Ninh liếc Tháp Lạp một cái.

“Đúng, con tốt nhất là lôi cả đại đệ và nhị đệ của con đi luôn, đừng có đến quấy rầy ta và mẫu thân con.” Tháp Lạp nhìn lại Khang Ninh, nói thế này liệu có ổn không?

“Con không đấy, con sẽ dẫn cả đại đệ nhị đệ cùng về ăn cơm.” Thanh Cách Lặc khoanh tay hừ mạnh một tiếng, mách lẻo: “Mẫu thân, phụ thân toàn muốn đuổi ba tỷ đệ con đi thôi.”

“Đừng có lừa ta, ta còn không hiểu hai người sao? Phụ thân con quý con như bảo bối trong lòng vậy, đối với ba tỷ đệ con, lúc thì cõng lúc thì bế, trên cổ còn phải treo thêm một đứa nữa.” Khang Ninh giơ tay ngắt lời tiểu nha đầu đang định rót canh mê hồn cho mình, chiêu này đối với nàng vô dụng, nàng không mắc mưu đâu.

“Hì hì.” Thanh Cách Lặc không nhịn được cười, dùng đũa xiên một viên rau thả vào bát phụ thân mình, hiếu thảo nói: “Phụ thân ăn ít thịt thôi, bị nhiệt đấy.”

“Gắp cho hắn nhiều rau vào, kẻo lại giống con.” Tháp Lạp không thích ăn rau, nói là nuốt không trôi, Khang Ninh liền cố ý để Thanh Cách Lặc gắp cho hắn, bắt hắn phải diễn vai người tốt trước mặt con cái.

Cái bụng của người này cũng thật lợi hại, ăn bao nhiêu thịt cũng không thấy ngấy, càng không bị nhiệt, không giống nàng, chỉ cần ăn thịt nướng thịt hầm vài ngày liên tiếp là y như rằng lưỡi nổi mụn, Thanh Cách Lặc đúng là giống nàng ở điểm này.

Trưa hôm sau, tiễn Thanh Cách Lặc xong, Tháp Lạp vừa định dắt ngựa đi làm việc thì nghe người báo Thái tử Đại Khang đã tới, đây là thư vừa gửi đi thì người cũng khởi hành luôn sao?

Tháp Lạp lập tức quay lại vào phủ tìm Khang Ninh, cũng sai người đi thông báo cho Trưởng công chúa. Lúc trở ra, Trưởng công chúa đã cưỡi ngựa đợi sẵn ngoài phủ.

“Đi thôi, chúng ta đi đón một đoạn.” Khang Ninh tung người lên ngựa, trong lòng thầm nhủ đây không phải tác phong của Thái tử, dù có đến thăm hàng xóm cũng không thể tùy tiện thế này được, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi.

“Đại ca, huynh thế này là…? Sức khỏe huynh vẫn ổn chứ?” Khi hai bên gặp mặt, ba người bọn Khang Ninh đều thót tim, mới không gặp hơn nửa năm mà người này sao đột nhiên lại gầy sọp đi kinh khủng như vậy, hai má hóp lại, diện mạo tiều tụy, thân hình mỏng manh, trời nóng thế này mà ngồi trong xe ngựa còn mặc bộ đồ rộng tay rườm rà.

“Bệnh nặng mới khỏi, tĩnh dưỡng là ổn thôi.” Thái tử vẩy tay áo, cười nói: “Là Hoàng huynh đến đột ngột, không quấy rầy các ngươi chứ?”

“Đại ca nói gì vậy, huynh đến được ta vui mừng còn không hết.” Khang Ninh ghì cương quay đầu ngựa, nói: “Có chuyện gì chúng ta về phủ rồi nói, trên thảo nguyên gió lớn nắng gắt, đại ca huynh vào trong xe nghỉ ngơi đi.”

Phúc An Trưởng công chúa và Khang Ninh nhìn nhau một cái, trong lòng hiểu rõ Thái tử không phải vì chuyện của bà ta mà đến.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »