Trở Thành Kẻ Vô Lại Nhà Bá Tước

Lượt đọc: 3953 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 152
C152: Cánh Tay Phải (2)

❊ ❊ ❊

White Star hướng thanh kiếm của mình lên bầu trời. Ngọn lửa thảm họa giống như đã sẵn sàng chạm vào lưới đen đang hướng về phía hắn.

Bàaaaang!

Tuy nhiên, ngọn lửa đỏ đó lại bị aura đen sáng chói chặn lại.

"Ugh!"

White Star có thể nhìn thấy Choi Han, người đang rên rỉ và bay đi. Hắn cũng có thể nhìn thấy một cây roi vàng lướt qua Choi Han.

"Ngươi có nghĩ ta sẽ rơi xuống vì thứ này một lần nữa sao?"

White Star đã tạo ra một bức tường nước.

Soạttttt-

Bức tường nước ngăn lưới đen. Cơ thể hắn đồng thời di chuyển về phía trước. White Star dễ dàng né tránh cây roi vàng đang lao tới gần mình như con rắn. Hắn nhanh chóng tiếp cận Eruhaben.

Choi Han cố gắng đáp lại chuyển động nhanh chóng đó nhưng một bức tường trong suốt đã cản đường cậu lại.

"Ugh! Ngọn gió này ......!"

Bức tường gió của White Star đã chặn đường đến chỗ White Star của Choi Han. White Star đã sử dụng sơ hở đó để né đòn roi của Eruhaben và tiến lại gần hơn.

"Không được chạm vào ông Rồng của ta!"

Hắn làm lơ tiếng hét vội vã của Rồng con.

"Tất cả các ngươi chỉ là con mồi chết tiệt của ta thôi."

Hắn không sợ bất kỳ con Rồng nào khi không có Chúa tể Rồng.

Hãy nhìn vào tình hình hiện tại. Thế giới đang trong tình trạng hỗn loạn, và rất nhiều loài Rồng đã chết, nhưng tất cả chúng đều tiếp tục cuộc sống hàng ngày của chúng. Những con Rồng này là như vậy.

"Tuy nhiên, chúng đang đóng giả như một gia đình."

Hắn thấy con Rồng con và con Rồng cổ đại trước mặt mình thật ngu ngốc. Hắn tiếp tục né đòn roi và cuối cùng đã đến nơi có thể chạm vào Eruhaben nếu hắn vươn tay ra.

Tay hắn cầm kiếm tạo thành hình vòng cung. Lửa bùng cháy theo vòng cung và tiến về phía Rồng.

"Ta đã đợi ngươi từ nãy giờ rồi."

Khoảnh khắc khóe môi Rồng cổ đại nhếch lên.

Eruhaben thả cây roi vàng không chút do dự.

Ánh sáng vàng này không phải thuộc tính của ông.

Bột hoặc bụi. Những hạt nhỏ không thể dễ dàng nhìn thấy này mới là thuộc tính của ông.

Đó là một sức mạnh không thể nhìn thấy khi được bao phủ bởi một thứ gì đó xa xỉ.

Rồng cổ đại có thể nhìn thấy White Star đã đi vào những hạt bột nhỏ mà ông đã rải khắp nơi trong khu vực.

Ông ra lệnh cho mana của mình.

"Nổ."

Làm nổ những hạt nhỏ đó.

Có thể chỉ một cá thể sẽ rất yếu, nhưng sức mạnh tổng hợp của các ngươi khi bao vây hắn thì không hề yếu.

Hạt đầu tiên phát nổ. Không có âm thanh nào được tạo ra. Tuy nhiên, một số lượng không đếm được các hạt sau đó cũng bắt đầu phát nổ.

White Star bắt đầu cau mày.

"F*ck!"

Baaaaang, Baaaaang, bang, Baaaaang!

Hắn không thể nhìn thấy phía trước. Những vụ nổ nhỏ xảy ra mỗi khi hắn cố gắng cử động bàn tay mình.

Hắn không thể cử động vì hai chân, hai tay và cả người đều bị bao vây bởi những hạt bụi phát nổ.

Con Rồng chết tiệt này- nó dám...

Bức tường nước ngăn lưới biến mất. Eruhaben bắt đầu nói.

"Lùi lại!"

Nước bắn ra khỏi các hạt nổ ngay khi ông di chuyển.

Chhhhhhhhhhhh-

Các hạt ngay lập tức bị nước cuốn trôi và khu vực xung quanh White Star trở nên rõ ràng.

"Ha, haha-"

White Star nhìn xuống tay áo. Bộ đồ không phải phong cách của hắn nhưng đây là thứ hắn mặc khi đi dự lễ kỷ niệm đã biến thành một đống rách rưới vì những vụ nổ nhỏ.

"... Ta đoán là ngươi đang xem thường ta."

Lâu đài ánh sáng. Thứ gì đó đã mang lại cho những tên khốn đã ẩn núp bên trong lâu đài của Chúa tể Rồng vì sợ hắn bây giờ lại tự tin đối đầu với hắn?

Bùm, bùm- bùm!

Hắn nghe thấy tiếng trống.

Những tiếng trống đó làm cho lũ khốn tự tin sao? Các ngươi nghĩ sẽ có thể đánh bại ta chỉ vì một vài binh lính của vương quốc đang đến à?

Hắn có thể nhìn thấy con Rồng cổ đại đang lao về phía mình một lần nữa. Hắn cũng có thể cảm thấy Choi Han, người cũng đã vượt qua bức tường gió lao tới từ phía sau mình.

Hắn ngẩng đầu lên.

Ooooooooong-

Lửa vọt lên trời. Hắn chia lửa cho cả hai tay. Có một luồng gió mạnh bên trong đám cháy. Cơn gió này tương tự như một cơn bão, một thảm họa thiên nhiên khác.

"Ta biết ta sẽ không hài lòng chỉ với những thứ này."

Ầmmmm-

Trời bắt đầu khóc.

Mây đen tụ tập trên bầu trời theo ý muốn của White Star. Những đám mây đen từ từ bao phủ những ngôi sao, mặt trăng và mọi thứ khác trong bóng tối.

"Mục tiêu của ngươi là phá hủy tấm của ta?"

Hắn lao về phía Eruhaben như một mũi tên.

"Ta sẽ không để cho ngươi thực hiện được điều đó đâu!"

Choi Han phóng aura màu đen của mình ra như một mũi tên từ phía sau White Star. White Star vẫy tay một cái. Ngọn lửa với cửa hàng bên trong mở hàm và ngấu nghiến aura.

Bàaaaaang!

Sau đó, có một vụ nổ lớn. Choi Han đã phải lùi lại.

Thanh kiếm lửa và một bàn tay phủ đầy bụi vàng đã tấn công nhau cùng lúc. Một tiếng nổ lớn khác vang lên bên tai Choi Han.

Xìiiiiii.

Ánh sáng vàng từ từ biến mất khi nó chạm vào ngọn lửa. White Star nhìn Eruhaben và mở miệng nói.

"Ngươi có nghe thấy tiếng khóc than của bầu trời không?"

Bàn tay của Rồng cổ đại bắt đầu run rẩy. White Star dồn thêm nhiều sức mạnh hơn nữa. Kiếm Thảm hoạ của Sát Long nhân. Đây là một sức mạnh cực kỳ nguy hiểm đối với loài Rồng.

Chỉ một chút nữa.

White Star dồn thêm sức vào.

Ngọn lửa này sẽ sớm phá hủy mana vàng của Rồng cổ đại và xé nát hai bàn tay của con rồng đó. White Star nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ của Rồng cổ đại ngay lúc đó.

"Ai biết được?"

Rồng cổ đại nghiêm túc quan sát White Star và tiếp tục nói.

"Có người đang ngáp quá ồn ào. Ta không thể nghe được gì hết."

Hả? Ngáp?

White Star nhận ra điều gì đó ngay lúc đó và ngẩng đầu lên.

Hắn đã thoát khỏi bức tường nước. Sau đó, thứ đó đã bị chặn đáng lẽ đã rơi xuống. Tuy nhiên, lưới đen không đến trói được White Star. Bầu trời đêm tuyệt đẹp lấp lánh trong mắt White Star.

"Aaaaaaaaahh!"

Sau đó nghe thấy ai đó hét lên một tiếng tuyệt vọng.

Eruhaben bắt đầu mỉm cười.

"Có vẻ như vừa có người hét lên đấy. Ha?"

White Star nhìn qua vai Eruhaben để thấy ai đó bị lưới đen bắt.

Người đó lúc này như một con cá. Người đang hét lên khi bị mắc vào một, hai, ba, vô số lớp lưới là Vua Gấu Sayeru.

Rắc rắc, rắc rắc.

Đó không chỉ là một tấm lưới đen. Có một dòng điện yếu ớt chạy qua lưới. Quần áo của Sayeru bốc cháy mỗi khi chạm vào lưới và hiện tại khiến làn da của Sayeru giật giật lên.

White Star bắt đầu cau mày.

"Không cần thiết ......!"

Tại sao các ngươi lại cố gắng giúp đỡ một cách không cần thiết?

Eruhaben mỉm cười và che đi đôi mắt giận dữ của White Star.

"Được rồi, không phải chúng ta nên tiếp tục cuộc chiến của mình sao?"

Bụi vàng bao phủ con Rồng cổ đại bay lên như bão.

Sayeru tiếp tục cảm thấy đau đớn vì dòng điện siết chặt của lưới và thậm chí không thể nhìn rõ vì lưới.

Hắn không hề nhìn thấy Rồng Xương Đen đang đến gần mình.

"Chết tiệt, quá đột ngột!"

Bàn tay che ánh sáng của Sayeru cố gắng xé toạc tấm lưới đen.

Xì.

Tấm lưới làm bằng mana bị xé toạc với âm thanh bốc cháy, nhưng có rất nhiều lớp nên hắn phải mất một lúc mới thoát ra được.

Hắn nghe thấy một giọng nói bình tĩnh bên tai mình.

"Ngươi nên sử dụng nhiều sức mạnh cổ đại hơn. Ngươi thực sự nghĩ ngươi có thể thoát ra khỏi lưới chỉ với hành động vậy thôi sao?"

Bóng của đôi cánh Rồng đã bao phủ hắn. Sayeru ngẩng đầu lên. Hắn có thể thấy ánh mắt lạnh lùng của Cale đang nhìn xuống mình.

"Đồ khốn kiếp-!"

Tốt thôi, ta sẽ thoát ra khỏi cái lưới này!

Hắn rút ra sức mạnh cổ đại bên trong người mình ra. Một ánh sáng rực rỡ bao quanh hắn. Nó không chỉ là một ánh sáng đơn giản.

- Nhân loại! Lưới của ta đang cháy! Giữ được hắn khó quá! Chuyện đó rất khó với ta!

Ánh sáng đó ngay lập tức bắt đầu đốt cháy lưới.

Sayeru trông như mặt trời thực sự đã xuất hiện trên thế giới.

"Kehehe, ta chỉ cần kéo dài thêm một chút nữa."

Hắn nghe thấy tiếng ầm ầm trên bầu trời.

White Star sẽ sớm sử dụng sức mạnh đó. Hắn chỉ cần cản lại cho đến lúc đó. Hắn cố gắng phóng lên bầu trời với ánh sáng xung quanh.

Hắn đang cố gắng chạy.

"F*ck!"

Tuy nhiên, có điều gì đó đã cản đường.

- Nó khó làm, nhưng ta chỉ cần làm thêm một lần nữa là được rồi. Ta vĩ đại và dũng mãnh, ngươi, tên Gấu ngu ngốc!

"Lại là cái lưới này!"

Khụ.

Máu trào ra từ miệng Sayeru. Tấm của hắn hơi rung lên mỗi khi sử dụng sức mạnh của mình. Hắn có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Cale.

Ánh mắt đó như đang nói hắn đang nhắm đến điều này. Sayeru cắn chặt môi.

Ngươi nghĩ ta sẽ thua sao? Ta sẽ làm được. Ta sẽ trốn thoát.

Sayeru nhớ lại những ngày còn trẻ, khi hắn rất yếu và nghèo. Sau đó hắn lại phát ra ánh sáng một lần nữa. Ánh sáng lại bắt đầu chiếu vào lưới.

"Khụ!"

Tuy nhiên, cơ thể hắn lại run lên sau khi ho thêm một lần nữa.

"Đó hẳn là một sức mạnh không tương thích."

Sayeru nghe thấy một giọng nói máy móc phát ra ở trên đầu mình. Hắn ngẩng đầu lên và có thể thấy Necromancer đang vung một thanh kiếm xương được bao phủ đầy Tử mana.

Ánh sáng phun ra từ cơ thể Sayeru làm sáng bừng khuôn mặt gớm ghiếc của Necromancer.

Nó cũng làm sáng lên khúc xương đen đang đâm thẳng xuống hắn.

"Ta, ta-!"

Ta không thể thua như thế này.

Sayeru cố gắng đưa bàn tay che mất ánh sáng của mình lên.

"Đừng làm vậy."

Xìii.

Hắn nghe thấy âm thanh cháy.

Sayeru có thể nhìn thấy những bàn chân trước của Rồng Xương đang ôm lấy cánh tay của mình. Những khúc xương đen bắt đầu tan chảy. Tuy nhiên, nó vẫn đủ để giữ Sayeru lại.

Mary là một Necromancer sử dụng xương. Cô ấy thường chỉ chiến đấu ở phía sau cho đến khi học được vài đòn võ từ Tasha.

Sau đó, cô tạo ra một thanh kiếm xương và liên tục bổ sung Tử mana của mình vào nó. Đây là một thanh kiếm sử dụng Tử mana mà chỉ Necromancer mới có thể sử dụng.

Nó cũng có mong muốn của cô để bước lên và chiến đấu bên trong nó.

Thanh kiếm này được làm bằng Tử mana, một thứ thuộc tính bóng tối không tương thích với ánh sáng.

Thanh kiếm đó đâm vào Sayeru.

"Aaaaaaaaa!"

Tiếng hét chói tai của hắn còn lớn hơn tiếng ầm ầm trên bầu trời.

"Tôi đã phạm một sai lầm. Tôi thực sự nên học kiếm thuật từ Choi Han."

Cale bình tĩnh đáp lại câu nói của Mary.

"Tốt thôi."

Cậu vừa cười vừa nhìn người đã đẩy Mary ra.

"Chúng ta vẫn cắt được cánh tay phải của hắn rồi."

"... Đồ khốn nạn, ta đã dễ dãi với cậu-"

White Star đang gầm gừ giận dữ. Đứng phía sau hắn là Sayeru, người không còn cánh tay phải ho ra máu, cơ thể đang run rẩy.

Nụ cười của Cale càng tươi hơn.

Bây giờ chúng ta đã cắt bỏ cánh tay phải đầu tiên ...

"Chúng ta có nên cắt bỏ phần thứ hai không?"

Một ngọn giáo nước xuất hiện trong tay Cale. Ngọn giáo bắt đầu bị nhuộm một màu xanh đậm như vực thẳm.

Àoooooo-

Cale lao về phía White Star ngay lúc gió bao quanh cơ thể. Cậu đang tiến về phía White Star, người đang cố gắng bảo vệ Sayeru đang đứng về phía hắn.

Cale đã không sử dụng chiến thuật bắt giữ mọi người hoặc chăm sóc từng người của White Star để biến hắn thành kẻ cô độc vì hắn không nhận thức được điều đó. Cale sẽ chỉ cảm thấy tốt hơn nếu hắn trả lại với ít nhất gấp đôi nỗi đau bây giờ mà kẻ thù đã làm nó trước.

Raon đã rất đau đớn vì hỗn loạn mana.

Cậu không thể biết Choi Han đang cười hay đang khóc.

Mọi người run lên vì sợ hãi mà không thể ngủ được vào ban đêm.

Tên khốn nạn này, hắn nghĩ hắn là ai mà lại làm ra những chuyện như thế này chứ?

Ai quan tâm hắn là White Star hay tên nào chứ?

"Hahaha! Cậu dám tấn công ta bằng cơ thể đó sao."

White Star chế nhạo Cale, người đang lao về phía mình. Cale không chỉ trông khủng khiếp vì nước da nhợt nhạt và máu khô, mà bàn tay cầm giáo của cậu cũng đang run rẩy.

Tuy nhiên, Cale vẫn lao về phía trước.

Cậu tập trung ánh mắt vào White Star đang chế nhạo mình. Sau đó, đằng sau Sayeru, người đang trốn sau White Star...

Cậu thấy Choi Han nâng kiếm lên.

Đây là tư thế mà Choi Jung Soo từng áp dụng khi gọi Yong vào thanh kiếm của mình.

Yong đen của Choi Han đang nhắm vào lưng của White Star. Thanh kiếm đó khác với bình thường. Yong bay lên từ aura đen dường như được gieo rắc một thảm họa tự nhiên.

Nó chỉ là một nửa sức mạnh, nhưng nó chắc chắn mang theo sức mạnh của một thảm họa thiên nhiên dữ dội.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »