Trở Thành Kẻ Vô Lại Nhà Bá Tước

Lượt đọc: 3953 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 159
C159: Trở Về (5)

❊ ❊ ❊

Tại sao tôi cần phải sống?

Rồng lai muốn hỏi Cale nhưng không thể làm được.

Bàaaaaang! Bàaaaang!

Những ngọn giáo đen vẫn đang tàn phá những nơi bên trong căn cứ bí mật. Tình hình hỗn loạn này đã không đủ thời gian để đặt câu hỏi như vậy.

Hơn nữa, hắn không thể có bất kỳ suy nghĩ nào khác khi nhìn vào những ngọn giáo đen đó.

Đầu óc hắn lúc này đang trở thành một mớ hỗn độn phức tạp.

Phá hủy quả trứng đó.

Mệnh lệnh của White Star trong quá khứ đâm cứ đâm vào tai hắn như những mũi kim.

Vào thời điểm Rồng lai được sinh ra làm chimera, White Star đã chỉ vào quả trứng đen và lầm bầm theo kiểu cười nửa miệng.

Phá hủy nó, và ngươi có thể ăn nó nếu muốn. Đó cũng sẽ là một cảnh khá thú vị.

Hang động cực sâu dưới lòng đất không có bất kỳ ánh sáng nào.

Có một quả trứng đen bên cạnh Rồng lai đang bị xích trong hang động này và tuyệt vọng chờ đợi White Star trở về mỗi lần với hy vọng có thể nhận được sự chấp thuận của White Star.

Một ngày nọ, White Star nhận thấy quả trứng đen được đặt nhẹ nhàng ở một bên của hang động và cười khúc khích.

Ngươi vẫn chưa phá hủy nó sao? Ta đã rõ ràng ra lệnh rồi. Ta muốn ngươi tự tay phá hủy quả trứng đó. Hiểu rồi?

Rồng lai đã gật đầu và nói một ngày nào đó hắn sẽ phá hủy quả trứng.

Khi có thể rời khỏi hang động và nhìn thế giới theo mệnh lệnh của White Star, hắn đã sử dụng một lỗ hổng nhỏ mà hắn tìm thấy để ra lệnh cho pháp sư Redika.

Tôi chỉ cần ném quả trứng đó đi thôi?

Đúng. Đi đến Tây lục địa và ném nó đi ở đó. Nhưng, ngươi không được phá hủy nó. Ngươi tuyệt đối không được phá hủy nó. Chỉ cần ném nó đi trong một cái hang trong một khu rừng sạch sẽ có một làn gió tốt hoặc một cái gì đó. Ngoài ra, đặt một ma pháp ảo ảnh ở đó để không có gì có thể vào hang động đó. Đặt một số bẫy thì tốt hơn. Cũng có thể...

Hắn do dự một chút và nói thêm.

Cho ta biết vị trí của nó trong tương lai nếu ta yêu cầu.

Rồng lai nhớ lại biểu cảm kỳ quặc của Redika nhìn mình khi đó. Đây là lần đầu tiên Redika đặt câu hỏi về mệnh lệnh của Rồng lai.

... Ý ngài không phải là bảo vệ nó, thay vì vứt nó sao? Ngài đang nói những điều vừa rồi bảo vệ nó?

Bảo vệ nó?

Rồng lai đã bật cười trước lời nói đó. Hắn là ai mà có thể bảo vệ bất cứ thứ gì chứ? Và quả trứng đen đó là gì để hắn ra sức bảo vệ nó?

Quả trứng đen giống như một vật trang trí được hắn đặt ở một góc hang. Tại sao hắn lại đặt bất kỳ loại ý nghĩa nào cho nó?

Nếu hắn ném nó đi... Nó sẽ tự nở ra nếu hắn ném nó vào một hang núi có nhiều mana.

Nó là con của Chúa tể và một con Rồng, vì vậy nó sẽ tự lớn lên. Nó sẽ có thể tự tìm cách sống sót nếu Redika đặt ma pháp ảo ảnh bên ngoài hang động để kẻ thù không thể làm hại nó.

Hắn không thể có cơ hội như vậy bởi vì hắn không bị ném đi, tuy nhiên, đổi lại khi bị ném đi, quả trứng đen đó sẽ có được cơ hội đó không. Khi đó, họ sẽ ở trong những tình huống tương tự chứ?

Redika, đừng diễn giải lời ta nói theo cách ngươi cảm thấy. Hiểu không hả?

Rồng lai nói như đang mắng Redika, người vẫn tiếp tục nhìn vào quả trứng đen với vẻ mặt kỳ quặc rồi gật đầu.

Tôi đã hiểu, thưa ngài.

Đây là bí mật giữa hai chúng ta. Hiểu chứ?

Vâng, thưa ngài, tôi hiểu.

Từ bí mật đó khiến đôi mắt của Redika sáng rực lên và tạo ra một cảm giác điên cuồng kỳ lạ, nhưng Rồng lai không nhận ra.

Là một người chưa từng trải qua thế giới lúc bấy giờ, Rồng lai chỉ có thể tin tưởng Redika - người luôn trung thành với mình.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ đó và chính bản thân hắn cũng đã quên đi nó.

Đó là vì Redika đã chết.

Tất nhiên, hắn cũng đã hỏi về quả trứng đen khi hắn có một chuyến đi ngắn đến Tây lục địa vài tháng trước khi Redika chết khi Redika nói chính gã sẽ đưa những Nhân ngư để chiến đấu chống lại tộc Cá voi.

Ngươi vẫn nhớ rõ vị trí, phải không? Ngươi đã ném nó đúng như những lời ta nói?

Tất nhiên rồi. Tôi kiểm tra thường xuyên để đảm bảo rằng nó vẫn ở đó.

Redika đã trả lời chính gã đã ném quả trứng đi và nó vẫn ở trong hang.

Đó là lý do tại sao Rồng lai đã đưa cho gã một thiết bị quản lý nhiệt độ.

Ngài đưa nó vì ngài nghĩ nó có thể phải chịu nóng trong hang động?

Vớ vẩn. Ngươi chỉ cần đặt nó trong hang động thôi.

Redika không nói gì khác trước phản ứng của Rồng lai và rời đi cùng với thiết bị quản lý nhiệt độ.

Rồng lai đã quên mất quả trứng đen sau khi nghe tin Redika đã chết.

Mình đã quên nó rồi.

Sau đó hắn nhớ lại điều gì đó hắn đã đã nói khi lần đầu tiên gặp Cale Henituse.

... Ta ngửi thấy mùi Chúa tể.

Hắn đã từng nói Cale Henituse đang tỏa ra mùi của Chúa tể Rồng. Hắn không nghĩ gì nhiều khi nói như vậy.

Sau cái chết của Chúa tể Sheritt, có vài con Rồng được sinh ra với tiềm năng trở thành Chúa tể Rồng tiếp theo.

Hắn thậm chí đã giết một trong những con Rồng đó.

Đó là lý do tại sao hắn đã nghĩ rằng mùi của một Chúa tể cũng giống như vậy.

Ta là Raon Miru vĩ đại và dũng mãnh! Năm nay ta sáu tuổi! Rồng lai nè, rửa bát có vui không? Ta không nói chuyện với ngươi vì ta thương hại ngươi! Ta chỉ nói chuyện vì ta đang chán lắm!

Hắn đã nghĩ con Rồng con tên là Raon Miru chỉ là một con Rồng khác trong số những con Rồng có tiềm năng trở thành Chúa tể Rồng.

Đó là lý do tại sao hắn đã cố gắng giết nó.

Hắn đã tin bản thân hắn không thể được White Star chấp nhận và phải sống không có tên tuổi vì không phải là một con Rồng hoàn chỉnh. Đó là lý do tại sao hắn thấy con Rồng đen đó thật phiền phức.

... Sao có thể như vậy ... Thật là một tình huống thối nát-

Rồng lai vấp ngã.

"Đừng có cư xử tiêu cực nữa."

Cale đã đỡ hắn một lần nữa.

Hắn nhìn qua vai Cale để thấy Choi Han đang lao về phía Dorph. Hắn cũng có thể thấy On và Hong sử dụng sương độc của mình để làm tê liệt kẻ thù bên ngoài bức tường.

On, Hong và Raon.

Những đứa trẻ này đã đến để trò chuyện với Rồng lai đang rửa bát mà không cần suy nghĩ nhiều.

Những đứa trẻ này bắt đầu trò chuyện với hắn giống như chúng đã quên mất việc hắn đã tấn công chúng và cố giết chúng như thế nào.

Beacrox là người giỏi làm các món ăn nhất!

Phó quản gia Hans cũng giỏi nữa.

Rồng lai đã thắc mắc không biết hai chú Mèo con đang nói về điều gì. Tuy nhiên, hắn phải chịu những cơn đau liên tục đến mức không thèm để ý đến chúng mà chỉ lặng lẽ tiếp tục rửa đĩa.

Nhưng Rồng lai! Ngươi cũng giỏi!

Con Rồng đen nhỏ tuổi sau đó đã đập cánh và mỉm cười với Rồng lai.

Những thứ này khiến mình điên mất.

Rồng lai cảm giác như đầu của mình sẽ nổ tung.

Hẻm núi Tử thần.

Hắn đã cố gắng nhắm hàng chục, không, hàng trăm mũi tên ánh sáng về phía con Rồng đen đang bất tỉnh trong vòng tay của Cale Henituse tại trận chiến đó.

Rồng lai đột nhiên nghe thấy một giọng nói trong trái tim mình vào lúc đó.

Còn nó thì sao? Ngươi nên giết chết nó vì nó là kẻ thù, bởi vì nó là một con Rồng.

Rồng lai cắn môi sau khi nghe thấy tiếng nói từ trái tim mình.

Đúng, hắn nên giết nó vì nó là kẻ thù.

Hắn liên tục lặp lại điều đó với chính mình trong tâm trí. Tuy nhiên, hắn lại bắt đầu nghĩ về quả trứng đen. Hắn đã ném quả trứng đen đó đi. Hắn chắc chắn đã làm như thế, hắn thực sự đã...

Vậy chuyện gì đang xảy ra thế?

Hắn không thể hiểu được, đầu như muốn nổ tung.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Tim hắn đập loạn xạ. Hắn đến đây với suy nghĩ mình sẽ chết, và những người khác vẫn đang điên cuồng chiến đấu... Nhưng Rồng lai cảm thấy như thể hắn chỉ có một mình, giống như vị trí hắn đang đứng tách biệt với những người còn lại .

Bàaaaaang!

Rồng lai bịt tai sau khi nghe thấy một tiếng nổ lớn. Cơ thể yếu ớt của hắn bây giờ cũng bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn lớn.

"Ngươi đang cố gắng đi đến kết thúc?!"

Hắn có thể nghe thấy tiếng hét của Dorph.

Rồng lai ngẩng đầu lên. Hắn có thể nhìn thấy đôi mắt giận dữ của Dorph ở phía bên kia của tấm khiên. Đó là lúc Rồng lai nhận ra rằng căn cứ bí mật thứ hai đang bốc cháy.

- Hì hì! Nhân loại, ta đang ném một quả khác!

Một quả bom ma thuật xuất hiện trên không và được ném về phía căn cứ bí mật.

Bàaaaaang!

Bức tường phòng thủ rung chuyển cùng với tiếng động lớn. Những người bên trong bức tường đang vội vã dập lửa cho những tòa nhà đã bị phá hủy bởi những ngọn giáo đen và cố gắng né tránh những quả bom ma thuật cùng một lúc.

- Nhân loại nè, ta có thể ném bao nhiêu?

"Ngươi muốn ném bao nhiêu cũng được."

Cale trả lời một cách nghiêm túc và Raon phấn khích đáp lại.

- Hì hì! Sau đó, ta sẽ ném tất cả các quả bom ma thuật mà Rồng vàng đã đưa cho ta! Lần này ta sẽ không để chúng bỏ chạy được!

"Chắc chắn rồi, tiếp tục ném đi."

Cale đang trả lời những lời nói của Raon nhưng người bên ngoài nhìn vào cậu lại nghĩ Cale đang nói chuyện với hắn. Dorph trừng mắt nhìn Cale từ phía bên kia của tấm khiên.

"... Ngươi vẫn muốn tiếp tục ném những thứ đó?"

"Sao vậy? Ta không thể làm vậy sao?"

Cale nhún vai khi nhìn Dorph.

"Nếu White Star dường như đang mở rộng xung quanh như dung nham, thì bom như thế nào? Không phải chúng cũng giống nhau sao?"

Cale bắt đầu nhếch mép và những nắm đấm gầy guộc của Dorph bắt đầu đập vào tấm khiên.

"Ngươi dám khinh thường vua?!"

Bang! Bàaaaang! Bang!

Hắn liên tục đập vào tấm khiên. Thế nhưng, tấm khiên không bị vỡ. Rồng lai đang quan sát từ phía sau Cale nhận ra lý do của điều đó.

Tấm khiên bạc. Có một tấm khiên bạc dày phía trước tấm khiên bạc này mờ hơn bình thường.

Hẳn là của Raon Miru.

Hắn đã chạm mắt với Cale ngay lúc đó. Cale nhìn chằm chằm về phía Dorph và khẽ thì thầm với Rồng lai.

"Hiện tại cơ thể ta không bình thường. Rất khó để sử dụng sức mạnh cổ đại."

Cậu đã đến đây sau một thời gian chiến đấu chống lại White Star.

Cậu đã hồi phục một chút trong khi Ron và Beacrox tìm lại được ngôi nhà của họ, nhưng cậu vẫn sắp ngất xỉu.

[Có vẻ như cậu sắp ngất đi rồi. Cậu có muốn hy sinh bản thân mình không?]

Để làm rõ, Nước trên Trời là người đặt ra câu hỏi này, không phải Đá Tảng đáng sợ.

[Đừng làm quá nữa. Ngừng sử dụng khiên đi. Thật khó cho Tham ăn đó. Cậu có muốn ngất lần nữa sao?]

Nước trên Trời đã cảnh báo Cale rất nhiều về việc ngất xỉu khiến cậu không thể sử dụng sức mạnh cổ đại của mình một cách hợp lý.

Cale nghe thấy giọng nói của Rồng lai và bắt đầu cau mày.

"... Rồng đen đã cứu mình......"

Hắn đang nói, không phải với ai khác, mà là với chính mình.

Chết tiệt.

Cale bắt đầu cau mày.

Dựa trên hành động của Rồng lai, cậu có một suy nghĩ về câu trả lời cho những câu hỏi mà cậu định hỏi hắn.

Nếu sự nghi ngờ của mình là đúng, Rồng lai, hắn...

Hắn không thể chết ngay lúc này.

"Ha."

Cale thở dài.

Bang!

"Cậu chỉ thở dài thôi?"

Dorph đáp lại tiếng thở dài đó. Quả cầu màu đen đập vào tấm khiên.

Tuy nhiên, Choi Han đã sớm xuất hiện trước mặt Dorph và vung kiếm về phía hắn.

"Cale-nim, tôi xin lỗi vì tên khốn này đã quá ồn ào."

Choi Han ngây thơ xin lỗi rồi tấn công lại Dorph.

"Chết tiệt! Tên khốn cố chấp!"

Dorph cắn chặt môi.

Hắn cảm thấy rất khó để đấu với Choi Han. Hắn không biết tên này phải sống như thế nào để thuộc tính trong aura của hắn lại giống với thuộc tính bóng tối của mình.

Đây là lý do sức mạnh bóng tối của hắn không hoạt động khi đối mặt với Choi Han.

Hơn nữa, Choi Han liên tục tấn công hắn và phá vỡ nhịp điệu của hắn bất cứ khi nào hắn cố gắng sử dụng sức mạnh của Tinh linh bóng tối.

Choi Han bình tĩnh hỏi hắn

"Tại sao ngươi không sử dụng hết sức mạnh của mình? Cảm giác như ngươi đang tiết kiệm nó để làm gì đó."

"Hả? Chính ngươi là người không cho ta bất kỳ thời gian nào để sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình!"

Dorph đang tức giận hét lên có thể thấy Choi Han đang nghiêng đầu bối rối.

"Ngươi đang phun ra thứ vớ vẩn gì vậy? Ngươi đang cố ý tiết kiệm sức mạnh của mình."

Khuôn mặt cau có của Dorph từ từ trở nên nghiêm túc.

"Ồ, ngươi đã biết về nó."

Dorph sau đó bắt đầu mỉm cười như chưa từng tức giận khi Choi Han cố định chuôi kiếm của mình.

Vua Sư tử đang tiết kiệm sức mạnh của mình vì một số lý do kỳ lạ.

Người đã tạo nên bức tường đen làm phiền biết bao nhiêu người bây giờ không làm như vậy. Hơn nữa, hắn cũng không sử dụng [Cuồng nộ] của mình.

"Kekeke."

Hắn bắt đầu cười và trả lời.

"Họ đang ở đây!"

Choi Han nhanh chóng xoay người sang phải.

Paaaaat-

Cậu nhìn thấy một ánh sáng rực rỡ cùng với những người dịch chuyển đến.

Choi Han có thể nhìn thấy một người có mái tóc đỏ ở trung tâm của ánh sáng. Đó là White Star. Cậu cũng có thể nhìn thấy Sayeru và Ảo ảnh sư.

"... Ha! Tôi đã bị lừa một cách triệt để nhỉ."

White Star chắc chắn phải giải quyết một số việc trước khi đến đây vì lúc này hắn hoàn toàn lôi thôi. Cả người phủ đầy cát đỏ và đứng đó với một đòn sét trên tay.

Rõ ràng là chúng đã vội vã đến đây. Hắn bắt đầu mỉm cười về phía Cale với đôi mắt đỏ đó.

"Cậu định đập lưng ta bao nhiêu lần? Hả?"

Hắn trừng mắt nhìn Cale và giơ bàn tay đang cầm sét lên.

Choi Han bắt đầu chạy về phía Cale ngay lúc đó.

"Keke, ngươi có định cứu chủ nhân của mình không?"

Cậu có thể nghe thấy tiếng cười của Dorph.

Tuy nhiên, tiếng cười đó nhanh chóng bị cắt ngang.

"Raon!"

Cale hét lên và nhóm của Cale sớm được bao phủ trong một ánh sáng rực rỡ.

Họ đang dịch chuyển.

Choi Han là người cuối cùng trong nhóm được bao phủ bởi ánh sáng khi Cale từ bỏ White Star, người đang tung ra tia sét.

"Tạm biệt. Hẳn là ngươi vẫn chưa tìm thấy nó trong sa mạc, phải không?"

Cale không có kế hoạch bị kéo White Star đi.

Cậu mỉm cười chào tạm biệt White Star.

"Vậy thì ta sẽ hoàn thành việc tìm kiếm ngươi trong sa mạc. Ta sẽ tìm thấy sức mạnh mà ngươi đang tìm kiếm."

Paaaat-!

Dịch chuyển được kích hoạt và Cale lờ đi giọng nói của White Star mà cậu có thể lờ mờ nghe thấy.

White Star không thể làm gì được điều này.

Hắn nhắm mắt lại và cơ thể bắt đầu dịch chuyển.

Khi hắn mở mắt...

Dù nói rằng mình sẽ đến sa mạc, nhưng thực ra Cale đang ở trong một căn phòng bí mật dưới tầng hầm của một tòa nhà cổ.

"Thiếu gia, ngài đến rồi?"

"Đã lâu không gặp, Hầu tước Taylor."

Taylor Stan. Gia chủ của gia tộc Hầu tước ở khu vực Tây Bắc của Vương quốc Roan đã chào đón Cale.

Như cậu đã đề cập, Cale đã đến để tìm sức mạnh cổ đại thuộc tính đất mà White Star đang tìm kiếm.

Nó chỉ nằm quanh khu vực Tây Bắc của Vương quốc Roan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »