Trở Thành Kẻ Vô Lại Nhà Bá Tước

Lượt đọc: 3953 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 151
C151: Cánh Tay Phải (1)

❊ ❊ ❊

Những Dark Elf đều đang trên đường chạy đến Vùng đất Chết.

"Hả?"

Người dân đang quan sát mở to mắt. Đó là bởi vì những người đang bảo họ đến đây đã bỏ đi và đi nơi khác.

Nó còn gây sốc hơn là Gashan và Cale là trung tâm của nhóm đó.

"... Họ đang bỏ chạy mà không quan tâm đến những người này? Cale Henituse đang bỏ lại mọi người?"

Đôi mắt của White Star hơi cau lại khi nhìn cậu.

Ngay cả với tấm khiên của con Rồng con này, rõ ràng lực lượng bảo vệ người dân và kỵ sĩ sẽ giảm nếu Cale trốn thoát. Những người dân bắt đầu trở nên sợ hãi khi cảm thấy như vậy.

"A, ai sẽ bảo vệ chúng ta?"

"Tại sao người đó lại ném chúng ta sang một bên?"

Đó là thời điểm đó.

Một trong những Dark Elf đã đi theo Gashan, đang cõng Cale trên lưng đã do dự khi nhìn vào quảng trường và bắt đầu nói.

"Có ổn không khi để họ ở đó như thế này? Chúng ta đã không bắt những hắc pháp sư trong Dinh thự lãnh chúa hay chăm sóc những kẻ còn lại."

Một người khác tiếp cận họ và trả lời khi anh ta đặt câu hỏi.

"Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể."

"Tasha-nim."

Dark Elf Tasha nhìn quảng trường và Dinh thự lãnh chúa bằng ánh mắt lạnh lùng trước khi nói với chiến binh Dark Elf.

"Chúng ta cần phải làm bao nhiêu cho họ?"

Chiến binh Dark Elf không nói nên lời. Anh cũng cảm thấy Tasha rất lạnh lùng. Thật khác lạ khi chứng kiến ​​một người dẫn đầu mọi thứ cho Thành phố Ngầm và Vương quốc Roan hành động như thế này.

Tasha tiếp tục nói với chiến binh đó.

"Chúng ta không cần thiết phải lo những việc mà người dân của Vương quốc Caro có thể tự mình làm được."

"Sao cơ?"

Ý cô ấy là gì khi nói đến những việc mà người dân của Vương quốc Caro có thể tự làm?

Tasha chuẩn bị trả lời câu hỏi đó. Tuy nhiên, Cale đã trả lời trước.

"Cho dù White Star mạnh đến đâu, hắn cũng không thể chiến thắng số lượng và những lời biện minh của hắn được."

"Ý cô là là sa-"

"Nghĩa là chúng ta không cần phải làm mọi thứ. Chúng ta có thể để lại nó cho một người sẽ làm điều đó tốt hơn chúng ta. Vương quốc Caro không phải là một nơi yếu ớt nếu thiếu chúng ta cả."

Chiến binh Dark Elf bối rối sau khi nghe thấy những tiếng động phát ra từ nhiều hướng.

Booooom- Boom- Booooom!

Tiếng trống phát ra từ mọi hướng, ngoại trừ phía Nam.

Tất cả đều hướng đến lãnh địa Dubori.

Đoàn Kỵ sĩ của vùng lãnh địa gần đó, Đoàn Kỵ sỹ Hoàng gia, và những binh sĩ đang bao vây lãnh địa như một cơn sóng thần và hành quân về phía trước.

Cale lắng nghe tiếng trống và nhớ lại Thái tử Valentino đã gật đầu khi họ chạm mắt nhau trước khi Cale bỏ chạy.

"Thái tử Valentino đã không quan tâm các vấn đề trong lãnh địa Dubori."

Anh ta đã không quan tâm đến vấn đề người dân bỏ chạy vì thuế quá cao vì lo lắng vị trí của mình sẽ bị lung lay. Tuy nhiên, anh ta đã đích thân xuất hiện khi lãnh địa lâm nguy.

Hành động đó vẫn rất nhân tính, và anh ấy ít nhất cũng có tinh thần trách nhiệm ở mức tối thiểu.

"Hả? Hả?"

Người dân co người lại sau khi nghe tiếng trống và không thể giấu được sự lo lắng khi tấm khiên bạc biến mất.

Đội trưởng Kỵ sĩ đã lên tiếng ngay lúc đó.

"Mọi người bình tĩnh!"

Paaaat. Paat!

Những ánh sáng rực rỡ bắt đầu xuất hiện xung quanh quảng trường vào lúc đó. Giọng của Đội trưởng Kỵ sĩ xuyên khắp quảng trường khi mọi người càng sốc hơn vì những kỵ sĩ đó.

"Những Pháp sư Hoàng gia đã đến!"

Những pháp sư cao cấp đã dịch chuyển và xuất hiện ở tọa độ đã định. Đội trưởng đến gần Thái tử và cúi chào.

"Điện hạ! Chúng tôi sẽ tạo ra một số vòng tròn ma pháp! Mọi người sẽ sớm đến thôi!"

"Nhanh chóng tạo ra chúng! Và dựng một tấm khiên trên quảng trường!"

"Vâng, thưa điện hạ!"

Những thiết bị gây hỗn loạn mana ở lãnh địa Dubori giờ đã bị phá hủy.

Các pháp sư bắt đầu dịch chuyển hoặc chạy tới bằng phép tăng tốc. Thái tử Valentino siết chặt tay.

Đây là Vương quốc Caro. Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải tự bảo vệ nó.

Người dân có thể nhìn thấy những kỵ sĩ vây quanh quảng trường cùng với thanh kiếm của họ cũng như những pháp sư đang tạo và kết hợp những tấm khiên nhỏ và yếu thành một khiên mạnh hơn.

Tiếng trống từ từ đến gần hơn và họ cũng có thể nghe thấy tiếng hét của những binh sĩ. Cơ thể của những người đang cuộn tròn vì sợ hãi đã từ từ thả lỏng.

Bàaaaaang!

Một vụ nổ khác phát ra từ Dinh thự lãnh chúa.

"Chết tiệt! Tóm lấy chúng!"

Vua Gấu Sayeru đã ra lệnh cho những hắc pháp sư. Tuy nhiên, họ không thể sử dụng được ma pháp của mình.

Bàaaaang! Bang!

Lửa được tạo ra từ một Tinh linh Lửa và bức tường nước của Tinh linh Nước đã chặn đường đi của họ. Một số Dark Elf xuất hiện và bắt đầu chạy trốn.

Họ là những người đã không rời đi cùng Tasha trước đó. Họ vẫn đang lo theo lệnh của Cale để giúp những người dân chạy trốn đến quảng trường.

"Aaaaah!"

"Lãnh chúa! Xin hãy tỉnh lại!"

Lãnh chúa, người đang phủ đầy bụi đang được một kỵ sĩ hỗ trợ, đang cố gắng hết sức để trốn thoát khỏi Dinh thự lãnh chúa. Những kỵ sĩ, pháp sư, người hầu và người quản lý đều khẩn trương lao ra khỏi cánh cửa mà những Tinh linh đã phá hủy.

Sayeru bắt đầu cau mày khi quan sát.

"Chết tiệt, Ellie!"

"A, tại sao ngươi cứ tiếp tục gọi ta vậy?! Bây giờ ta không thể tạo ra bất kỳ ảo ảnh nào được vì vòng tay bị tên kia phá huỷ rồi!"

Ảo ảnh sư tức giận và cau mày nhìn vòng tay bị hỏng của mình.

F*ck.

Sayeru vò đầu và quan sát.

Chúng ta sẽ kiểm soát lãnh chúa bằng những ảo ảnh và làm cho Vương quốc Caro đứng về phía chúng ta!

Rất khó để tạo ra bất kỳ ảo ảnh nào vì công cụ của Ảo ảnh sư đã bị phá hủy. Hơn nữa, quân đội trung tâm của Vương quốc Caro và binh sĩ của những vùng lãnh địa lân cận đã đến sớm hơn họ dự kiến.

Ai ngờ Thái tử đến đây nhanh như vậy, không, đã thế còn đích thân tới đây nữa chứ?

Sau đó, ánh mắt hắn hướng đến người đàn ông tóc vàng trên không trung.

Đó là bởi vì con Rồng chết tiệt này.

Sayeru đã nghĩ đến Choi Han, người đã bỏ rơi Ảo ảnh sư và lao ra khỏi phòng tiệc, đã hướng đến những thiết bị gây hỗn loạn mana. Đó là lý do tại sao hắn phải khẩn trương lên nóc nhà Dinh thự lãnh chúa, chỉ để gặp Eruhaben ở đó.

Đã được một thời gian.

Con Rồng đã tấn công những thiết bị gây hỗn loạn mana, mái của dinh thự, và Sayeru khi nói điều đó. Đó là lý do tại sao Sayeru bị trì hoãn trong việc phát hiện ra các Dark Elf sử dụng những Tinh linh đã kí khế ước của họ để bảo vệ lãnh chúa lãnh địa trong nhiều lớp khiên.

"Ngươi lo mọi thứ ở đây. Ta không quan tâm ngươi làm bằng cách nào hết."

"Này!"

Hắn lờ đi tiếng hét của Ảo ảnh sư Elisneh và phóng lên không trung. Hắn nhìn sang Dark Elf và Cale.

"Này!"

Elisneh bối rối và hét với Sayeru.

Caw. Caw.

Cô có thể nghe thấy tiếng quạ kêu. Bên cạnh cô có thì gì đó rớt xuống.

"... Những thứ chết tiệt này-!"

Bộp. Bộp.

Những con quạ đang thả những con chuột mà chúng săn được xung quanh Ảo ảnh sư. Những con chuột ngất xỉu này đã từng là tai mắt của cô ấy chất đống xung quanh cô. Ảo ảnh sư đã chạm mắt với một trong những con quạ ngay lúc đó.

Con quạ há miệng.

"Đây đúng là một bữa săn rất ngon đấy."

Các đầu ngón tay của Elisneh run lên vì giận dữ sau khi nghe giọng nói của ông già đầy hùng hồn.

"... Cô cũng chỉ là một Ảo ảnh sư tầm thường thôi!"

Con quạ cất tiếng kêu như muốn chế nhạo cô và bỏ đi. Nó nói một điều cuối cùng khi nó di chuyển.

"Tôi đã nói với cô là hãy chờ đợi để thấy được sự tuyệt vọng thực sự thay vì chỉ là ảo ảnh."

Giọng ông già tràn ngập tiếng cười biến mất khi con quạ bay đi. Elisneh, người đang tức giận đã nhận ra một điều kỳ lạ.

"... Những tên đó không chạy trốn sao?"

Chẳng phải chủ nhân của con quạ đó, Dark Elf, và Cale Henituse, thủ lĩnh của chúng, hiện đang bỏ chạy sao? Cô có thể thấy họ đang chạy về phía Tây qua các bức tường thành và đi khỏi Dinh thự lãnh chúa.

Nhưng cho họ thấy tuyệt vọng?

Đầu óc cô nhanh chóng đưa ra kết luận.

Chúng không chạy trốn!

Cô nhanh chóng nhìn xung quanh và tiếp cận một hắc pháp sư và nắm lấy cổ áo hắn, ra lệnh.

"Thi triển phép bay cho ta lập tức! Hoặc là, liên hệ với Sayeru hoặc White Star ngay lập tức!"

Cô cần phải cho họ biết.

Cô cần phải nói với họ những tên khốn đó không chạy trốn.

Tasha đang hỏi Cale một câu.

"Chúng ta phải chạy bao xa?"

Cale nắm lấy vai Gashan và Gashan dừng bước. Tasha cũng dừng lại và hỏi lại. Ánh mắt cô ấy hướng lên bầu trời trong giây lát.

"Những Dark Elf khác đã đến Dinh thự lãnh chúa sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình và sớm tập trung lại với chúng ta. Nhưng tại sao chúng ta là những người duy nhất chạy trốn?"

Cô có thể thấy Cale bắt đầu mỉm cười.

"Tất nhiên, chỉ có chúng ta đang chạy trốn."

Ngoài Gashan, chỉ có Dark Elf mới nghe được thông điệp từ những Tinh linh của họ. Có nhiều người chưa nghe Cale nói Chạy đi. Cale nghiêm túc đáp lại Tasha, lạ khi họ là những người duy nhất chạy trốn và nhìn về phía trước.

Bây giờ họ đã ở trên đỉnh của bức tường thành phố phía Tây. Cale đã mở miệng nói khi đến nơi.

- Nhân loại! Tại sao ngươi và Dark Elf lại bỏ chạy thế? Ta đã làm những gì ngươi đã nói với ta trước khi đến Đông lục địa rồi!

Người phụ nữ mặc áo choàng đen bay về phía lãnh địa và cả nhóm đang trốn thoát giờ đang lơ lửng trên bức tường thành nhìn xuống Cale, người đang trên lưng Gashan.

"Mary."

Áo choàng đen hơi cử động khi cô cúi chào.

"Đưa tôi đến nơi đó đi."

Con Rồng cúi đầu. Cale bước lên bộ xương đen. Cậu nắm tay Mary và đứng thẳng dậy.

Sau đó cậu ra lệnh cho Dark Elf.

"Mọi người đi chuẩn bị đi. Hãy làm theo kế hoạch ban đầu của chúng ta."

Có rất nhiều thứ trên sa mạc để buộc White Star xuống Vùng đất Chết.

Người dân của Thành phố Ngầm đã có thể tạo ra những cái bẫy lớn trên khắp sa mạc vì đây là một vùng đất bỏ đi không ai đi qua.

"Tôi sẽ làm cho White Star trốn thoát đến Vùng đất Chết trong thời gian đó."

Tasha cười và lướt qua Cale và Mary.

"Được thôi. Tôi đoán công việc của chúng ta lúc này là chạy. Chúng tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ của mình."

"Tôi cũng sẽ đi cùng họ. Tôi sẽ để lại một con quạ ở lại với ngài."

Gashan cũng theo sau Tasha.

Cale cuối cùng đã nhìn về phía trước. Cậu từ từ sắp xếp những suy nghĩ trong đầu.

Ảo ảnh sư không thể tạo ra ảo ảnh vì công cụ của cô ta đã bị phá hủy, còn pháp sư và kỵ sĩ của Vương quốc Caro có thể tự bảo vệ người dân.

Choi Han, Raon và những người khác đều được tự do.

[Hãy chiến đấu!]

Cậu nghe thấy giọng nói của Nước trên Trời.

[Bây giờ chúng ta có thể chiến đấu mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.]

Những sợi chỉ đen bắt đầu tuôn ra khỏi tay Mary.

Kéttt- Kéttt-

Đôi cánh xương đen được bao phủ toàn bộ mana đen của Mary.

"Chúng ta nên đi?"

"Đúng."

Rồng Xương Đen bay lên.

Cale nhìn cô ấy và thản nhiên nhận xét.

"Cô đã trở nên mạnh hơn?"

"Tất nhiên rồi. Tôi đã hấp thụ rất nhiều Tử mana."

Những nơi lưu trữ Tử mana xung quanh Tháp Bắc, Tháp Đông, Tháp Tây và Tháp Nam Giả kim của Đế quốc Mogoru. Mary, người đã hấp thụ nhiều Tử mana nhất từ ​​những nơi đó đã lấy đi thứ mà White Star muốn lấy cho mình.

"Vậy thì trước tiên, hãy chặn nó."

"Tôi hiểu."

Con Rồng nhanh chóng bay qua không trung.

Sau đó nó bị rơi.

"Ugh! Tên khốn nạn!"

Những sợi chỉ đen của Mary bao phủ xương cánh của Rồng Xương đã tạo ra đôi cánh lớn. Con Rồng vỗ cánh và phá hủy tất cả những mũi tên ánh sáng của Sayeru bằng bàn chân trước của nó. Cale chợt nhớ lại những gì cậu đã nói với Choi Han trước đó.

Đó là trong lễ kỷ niệm ở Vương quốc Roan. Cậu đã nói những lời này trong khi giải thích kế hoạch cho Choi Han trên sân thượng.

Không phải ta đã nói mình sẽ chặt cánh tay phải của White Star sao?

Cậu lầm bầm một mình khi nhớ lại kỷ niệm đó.

"Mình đoán mình có thể phá hủy ba cánh tay phải khác nhau."

Cale nhìn xuống Sayeru tái nhợt từ trên đầu Rồng và bắt đầu nói.

"Ngươi cũng vậy, phải không?"

Sayeru xanh xao và yếu ớt.

Hắn thậm chí còn tái mặt mỗi khi sử dụng sức mạnh cổ đại của mình.

"Tấm của ngươi cũng yếu như của ta, phải không?"

"Đồ khốn nạn!"

Sayeru bối rối rồi phẫn nộ hét lên, tạo ra hàng chục quả cầu ánh sáng quay tròn. Mary bước tới.

"Dựa trên thuộc tính của chúng ta, tôi nên là người chiến đấu."

Cale vui vẻ giao lại sân khấu cho cô. Sau đó cậu quay lại và mở miệng nói.

Và sau đó, khi cậu chạm mắt với White Star...

"Ta sẽ phá hủy tấm của ngươi trước khi ngươi phá huỷ của ta."

Choi Han, Raon vô hình và Eruhaben đều nhanh chóng lao về phía White Star như đang đợi Cale nói điều đó.

"Ha!"

White Star chế giễu đầy hoài nghi và gia tăng sức mạnh của ngọn lửa trên thanh kiếm của mình. Choi Han nhìn và mỉm cười khi Cale hét lên.

Ta sẽ làm điều tương tự như ngươi đã làm với ta.

"Tên khốn đó hiện giờ chỉ có một mình! Đừng cho hắn sơ hở để sử dụng sức mạnh cổ đại của mình!"

Ma pháp của Raon đã được bao phủ bởi bầu trời đêm đánh xuống mọi thứ từ trên cao.

"Cái này là cái gì?"

Một tấm lưới đan chặt vào nhau bắt đầu rơi về phía White Star. Cái bẫy này chứa đầy sự tức giận của Rồng con.

Tấm lưới giăng rộng như bầu trời đêm bắt đầu trói White Star lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »