Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1951 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 130

❊ ❊ ❊

Thông thường từ Yến Kinh đi Liêu Đông chỉ mất nửa ngày, lần này cố ý đi chậm lại, xuất phát lúc mặt trời mọc, mãi đến khi mặt trời lặn mới tới phủ Tổng đốc Liêu Đông.

“Đây chính là Trường Thành sao?” Phúc An Trưởng công chúa đứng trong ánh hoàng hôn mờ ảo, nhìn xa xa dải tường thành liên miên trên vách núi dốc đứng, trong lòng có chút chấn động, nhưng phần nhiều là tiếc nuối, “Bản cung cứ ngỡ Liêu Đông xa lắm, không ngờ chỉ mất một ngày đường. Sống gần bốn mươi năm, nghe danh Trường Thành vô số lần, vậy mà đây là lần đầu thấy hình dáng của nó.”

“Cô mẫu sáng mai có thể đích thân lên đó xem thử, đứng ở trên có thể thấy dãy núi Yến Sơn ở phía Bắc, trùng trùng điệp điệp, không phải thứ Tây Sơn ở Yến Kinh có thể so sánh được.” Khang Ninh chỉ về phía tường thành mờ ảo ẩn trong rừng núi phương Bắc, “Nghe nói từ đây cứ đi mãi về phía Bắc có thể tới tận Lũng Tây, chẳng biết có thật không.”

“Cháu không biết thì bản cung càng không biết.” Phúc An Trưởng công chúa bùi ngùi thở dài, ra khỏi thành Yến Kinh mới thấy bản thân nhát gan, ngay cả lời mạnh miệng như “thử đi xem sao” cũng không dám thốt ra.

Đứng trên Trường Thành phóng mắt về cánh rừng phương Bắc, chỉ thấy những ngọn cây xanh biếc, động tĩnh trong rừng là không thể thấy rõ. Xuống thuyền qua sông Bái, xe ngựa luồn lách qua kẽ hở giữa những hàng cây, Phúc An Trưởng công chúa lại thò đầu nhìn về phía sau, con đường đã đi qua sớm đã biến mất không dấu vết.

“Lúc cháu xuất giá lần đầu đi con đường này, có từng thấy sợ hãi không?” Buổi tối hạ trại nghỉ ngơi, Phúc An Trưởng công chúa ngồi trong lêu nỉ hỏi Khang Ninh.

“Khi đó có Nhị ca và Tam ca đi cùng cháu mà.”

“Cháu thừa biết ý ta không phải như vậy.”

“Cũng tạm, không sợ hãi lắm, chỉ hơi bồn chồn, nhưng cũng có mong đợi.” Lúc đó nàng một lòng muốn thoát khỏi Đại Khang, muốn nắm giữ quyền thế, trong lòng tự có một luồng hào khí, làm vơi đi nỗi sợ phải rời xa quê hương.

“Dù sao cháu cũng gan dạ hơn, nếu không có cháu đi trước dẫn đường, cả đời này ta cũng không chủ động bước ra khỏi thành Yến Kinh.” Phúc An Trưởng công chúa rũ mắt nhìn ngọn lửa bùng lên trong hố lửa trước mặt, nghĩ đến lời đồn đại ở trong kinh rằng Khang Ninh là gặp may, bà ta không nhịn được mà nhếch môi cười nhạt. Gặp may cũng là một loại bản lĩnh, không phải ai cũng dám bước ra khỏi tổ ấm an nhàn để đánh cược với tương lai chưa biết tốt xấu ra sao.

Đi ròng rã nửa tháng trời vẫn ở trong núi sâu chưa thấy lối ra, Phúc An Trưởng công chúa ngồi trong xe ngựa đến mức sắp không chịu nổi nữa, ngày hôm đó xe ngựa đột ngột dừng lại giữa ban ngày, tùy tùng bắt đầu tháo vải nỉ trên lưng lạc đà để dựng lều.

“Hôm nay nghỉ ngơi rồi à? Sao không đi tiếp?” Bà ta xuống xe hỏi đứa chất nữ đang bế con.

Khang Ninh nhìn Trưởng công chúa, đáp: “Sắp ra khỏi núi rồi, Tháp Lạp dẫn người quay lại thăm dò tình hình tộc Nữ Chân, chúng ta đợi chàng ấy hai ngày, hai ngày sau lại lên đường. Cô mẫu cũng nhân lúc này nghỉ ngơi một chút, đợi đến thảo nguyên thì xe đi sẽ nhanh hơn.”

“Tới tộc Nữ Chân? Sắp đánh trận hả?”

“Vâng, Tháp Lạp định năm nay dốc toàn lực hạ Nữ Chân, trước khi mùa đông tới có thể thu hoạch được một đợt hoa màu. Vừa hay đám tù binh bắt được từ Hung Nô có một bộ phận đang rảnh rỗi, đến lúc đó có thể đưa họ tới đây xới đất.” Khang Ninh không hề giấu giếm.

“Nhưng ngài đừng lo, sau khi người tới Mạc Bắc cứ cùng cháu ở tại núi Bất Nhi Hãn, người Thát Đát và Nữ Chân có đánh nhau thế nào cũng không ảnh hưởng đến chúng ta.” Khang Ninh thấy vẻ kinh hoàng trên mặt Trưởng công chúa, vội vàng lên tiếng trấn an, kẻo lúc này bà ta lại sợ hãi đòi về Đại Khang thì khổ.

“Thật là bưu hãn, chẳng phải mùa đông năm ngoái vừa đánh Hung Nô sao? Không cần nghỉ ngơi dưỡng sức à?” Phúc An Trưởng công chúa thấy binh sĩ Thát Đát thần sắc bình thản, hoàn toàn không có vẻ lo lắng về cuộc chiến sắp tới, thậm chí còn có chút nóng lòng muốn thử sức.

“Đánh hạ Nữ Chân xong sẽ không còn chiến sự nữa, có thừa thời gian để nghỉ ngơi dưỡng sức.” Khang Ninh nói.

“Khang Ninh, cháu thay đổi rồi.” Trở nên có dã tâm hơn, lúc ở Đại Khang nghe tin Tây Bắc có chiến sự thì lo âu, giờ đây lại nhiệt tình chủ động khơi mào chiến tranh.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »