Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1951 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 116

❊ ❊ ❊

“Lời này người nên nói với tỷ ấy mới đúng, là tỷ ấy tự tìm đến gây sự với con. Tỷ ấy không chịu được ấm ức, chẳng lẽ con chịu được chắc?” Khang Ninh ưỡn bụng ra, tủi thân nói: “Người đừng vì con gả đi xa mà không thương con nữa, không được thiên vị, có thiên vị thì cũng phải thiên vị con đây này.” Dứt lời mắt đã ngân ngấn nước.

“Ồ, con còn khá là ngang ngược đấy.” Khang Bình Đế bật cười, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: “Nhạc Huệ đang nằm trong phủ công chúa dưỡng thai, ta không hỏi con thì hỏi ai? Cho con cơ hội biện bạch đấy, nói xem là chuyện gì?”

“Vì Tề Cẩn An, tỷ ấy nói sau khi con về Đại Khang, Tề Cẩn An đã từ chối hôn sự với Tạ nhị tiểu thư, nên mới muốn tìm con gây sự.” Chuyện đã đến nước này, Khang Ninh cũng không giấu giếm, Nhị công chúa là kẻ cố chấp lại giỏi diễn kịch, thủ đoạn khó mà lường hết được.

“Chính là như vậy, tỷ ấy giống như xem kịch đến mức mê muội, cho rằng Tề Cẩn An có ý với con thì phải thủ thân thủ tiết vì con cả đời, con cũng phải cảm động trước tình thâm của hắn, vì thế mà diễn một vở tuồng nam nữ si tình bị phụ huynh cổ hủ chia rẽ.” Khang Ninh bĩu môi.

Bị ám chỉ là cổ hủ, Khang Bình Đế liếc nhìn nàng một cái, “Vậy thì con nói Nhạc Huệ cũng thật là vặn vẹo.”

“Con không có nói nha.”

Khang Bình Đế cười khẩy một tiếng, Khang Ninh là người tỉnh táo, biết rõ bản thân muốn gì, ông cũng không hứng thú với chuyện tình cảm của đám trẻ, nên không đưa ra ý kiến gì về việc này.

“Tháp Lạp và lão Khả hãn tình cảm thế nào?” Khang Bình Đế hỏi.

Khang Ninh kinh ngạc, vô thức ngồi thẳng lưng, hít một hơi sâu, nét mặt mỉm cười: “Bề ngoài có chút không hòa hợp, nhưng chính kiến của hai người đại khái giống nhau, Tháp Lạp lại từ nhỏ theo Khả hãn ra chiến trường, chắc hẳn là rất sùng bái ông ấy.”

“Phụ hoàng sao lại hỏi chuyện này?” Khang Ninh không chớp mắt nhìn Khang Bình Đế.

“Tháp Lạp có mức độ nhận diện với Đại Khang khá cao, hắn khá thích hợp để ngồi vào vị trí Khả hãn.” Khang Bình Đế không né tránh cũng không che giấu suy nghĩ của mình, còn hỏi: “Con thấy sao?”

“Cáp đôn tất nhiên là không cao quý bằng Khả đôn rồi.” Khang Ninh nói đầy ẩn ý.

“Con ta đại trí tuệ.” Khang Bình Đế long tâm vui mừng, ông đã không nhìn lầm người.

“Phụ hoàng có cách gì không? Nhi thần thấy lần này đánh Hung Nô chính là một cơ hội tốt.” Khang Ninh nghe nhịp tim đập dồn dập, mạnh dạn hiến kế.

“Ừ, trẫm sẽ suy nghĩ thêm.” Khang Bình Đế không nói thêm nhiều về chuyện đó nữa.

“Con đang mang thai, nên chú ý nghỉ ngơi nhiều vào, trẫm đi trước đây.” Xác định được lập trường của Khang Ninh, Khang Bình Đế định rời đi.

“Phụ hoàng chờ đã.” Khang Ninh giữ Khang Bình Đế lại, rót cho ông chén trà, cười nói: “Nhi thần tối qua ngủ sớm, sáng nay dậy muộn, giờ không buồn ngủ, chúng ta chuyện trò thêm chút nữa.” Sợ Khang Bình Đế từ chối, Khang Ninh bổ sung: “Không bàn chuyện Khả hãn nữa.”

“Vậy bàn chuyện gì?” Khang Bình Đế bưng chén trà lên.

“Bàn về tương lai của Thát Đát và Đại Khang.”

Tay Khang Bình Đế khựng lại, chén trà đưa lên giữa chừng lại đặt xuống, ra hiệu cho Khang Ninh nói tiếp.

“Dân phong Thát Đát dã man, thiếu sự giáo hóa, nhi thần muốn mượn một bộ hệ thống văn tự và tư tưởng giáo hóa hiện có của Đại Khang đưa vào Thát Đát, ví dụ như xây dựng rộng rãi tư thục, miễn phí dạy người Thát Đát chữ viết Đại Khang.” Khang Ninh vừa mở lời đã thổ lộ mục đích, thấy Khang Bình Đế lộ vẻ trầm tư, nàng giải thích: “Thát Đát có người Hán, số lượng không ít, nhưng họ mang danh nghĩa người Hán mà bên trong lại hoàn toàn tin phục chính trị Thát Đát, đối với văn hóa trung nguyên đã sớm quên sạch rồi.”

“Ừ, còn gì nữa?” Khang Bình Đế hỏi.

“Dân chân nuôi Thát Đát hoạt động trên thảo nguyên, khác với đời sống nông canh của trung nguyên, họ quanh năm chăn thả, xương tủy mang dã tính khó thuần, nếu chỉ dùng lợi lộc dụ dỗ thì rất khó khiến họ tâm phục khẩu phục sự thống trị của Đại Khang. Sau khi đánh hạ Hung Nô, Đại Khang chắc chắn khó lòng tiếp quản hoàn toàn địa bàn và tù binh Hung Nô, phạm vi hoạt động và số lượng dân chăn nuooi của Thát Đát mở rộng là điều tất yếu. Nhi thần còn sống có lẽ có thể khiến Tháp Lạp luôn phục tùng Đại Khang, nhưng đời sau thì không hẳn.” Khang Ninh nuốt nước miếng, bưng chén trà Khang Bình Đế chưa uống lên uống liền hai ngụm, sắc mặt trầm xuống nói: “Năm mươi năm sau, nếu Đại Khang luôn lớn mạnh quốc lực hưng thịnh, Thát Đát có lẽ sẽ tiếp tục thần phục, hoặc là như bảy mươi năm trước tháo chạy về phương Bắc, khước từ triều cống cho Đại Khang, đó đều là mặt tốt, không ảnh hưởng gì đến Đại Khang.”

Khang Bình Đế trầm tư, ông hiểu lời chưa nói hết của Khang Ninh, nếu năm mươi năm sau Đại Khang suy yếu, Thát Đát sẽ trở thành một Hung Nô thứ hai, từ Liêu Đông và Lũng Tây phát động tấn công Đại Khang.

Trừ phi hiện giờ thừa dịp Thát Đát còn yếu mà một nhát tiêu diệt luôn.

Khang Bình Đế lắc đầu, đánh Hung Nô đối với Đại Khang đã là tổn thương nguyên khí, phải nhờ có Thát Đát từ phương Bắc giáp công, thì Đại Khang mới có khả năng diệt được Hung Nô. Thát Đát nằm ở nơi xa xôi hơn về phía Bắc, phía Bắc lại còn phương Bắc xa hơn nữa, Thát Đát một khi tháo chạy lên phía Bắc, Đại Khang không thể nào truy kích tới cùng.

“Cho nên con muốn dùng văn hóa Đại Khang giáo hóa dân chăn nuôi Thát Đát?” Khang Bình Đế hỏi.

“Vâng, giáo hóa là cách tốn kém ít nhất, tuy rằng mất nhiều thời gian.” Khang Ninh gật đầu, “Thát Đát tuy cách Đại Khang rất xa, nhưng nó là thuộc quốc của Đại Khang, cũng giống như Lĩnh Nam, Tây Bắc vậy, đều nằm trong phạm vi quản hạt của Đại Khang, nếu muốn họ không phản thì nhất định phải dành cho đãi ngộ tương đồng. Thông thương, truyền bá văn hóa, thậm chí là chiêu mộ quan viên sau này, chỉ có để người Thát Đát nhận ra họ là người Đại Khang, họ sống sung túc ở Mạc Bắc, thì họ mới có lòng đồng cảm với Đại Khang.”

“Dẫu sao thì làm gì có ai tự đi lật đổ nhà mình đâu.”

“Con trưởng thành rồi.” Cũng là do ông đã xem nhẹ nàng, Khang Bình Đế thấy an lòng vì Khang Ninh gả đi xa Thát Đát mà lòng vẫn hướng về Đại Khang. Đồng thời cũng tiếc nuối vì Khang Ninh không phải hoàng tử, nếu nàng là hoàng tử, ông đã phế ngay Thái tử.

“Trẫm sẽ cân nhắc kỹ, con cũng viết một bản tấu chương trình lên cho trẫm.” Khang Bình Đế nói.

“Phụ hoàng, nhi thần thấy chuyện này không nên đưa ra triều đình thảo luận.” Lòng bàn tay Khang Ninh đổ mồ hôi, nàng khuyên ngăn: “Nhi thần mạn phép nói một câu táo bạo, thần tử trên triều mỗi người đều có tư tâm, Thát Đát có quân, có dân, có khoáng sản, có gia súc, đối với họ đây là món lợi khổng lồ. Lúc này mà nói ra, sau này thực thi sách lược nhu hóa với Thát Đát đều sẽ bị cản trở. Mà quan hệ tín nhiệm giữa Thát Đát và Đại Khang vốn đã mỏng manh, một khi mất cân bằng sẽ dẫn đến chiến tranh.”

“Ý của con là làm âm thầm? Chỉ hai ta bàn bạc?” Khang Bình Đế nhíu mày, cái này không ổn lắm, ông phải tính cho đời sau, ông đã già rồi, ai biết được còn sống được mấy năm.

“Là làm từ từ ạ, giáo hóa vốn không thể gấp gáp, Thát Đát có nhi thần ở đó, chỉ cần nhi thần còn sống thì chuyện giáo hóa Thát Đát sẽ không xảy ra vấn đề gì.” Khang Ninh chỉ chỉ vào bụng, “Còn có đứa nhỏ này, đứa trẻ trong bụng nhi thần là ngoại tôn của hoàng triều Đại Khang, nó chính là đại diện cho việc được giáo hóa và đồng cảm với Đại Khang. Quan trọng là người có tin tưởng nhi thần hay không.”

Khang Ninh đưa ra vấn đề này không phải muốn tự chuốc lấy một đám kẻ thù chính trị, nàng muốn gia tăng vị thế của mình, nàng là sợi dây liên kết giữa Đại Khang và Thát Đát, không ai có thể thay thế.

Khang Bình Đế bật cười, “Trẫm có thể tin tưởng thần tử, tại sao lại không thể tin tưởng con cái của mình? Cứ như lời con nói mà làm.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »