Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1951 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 115

❊ ❊ ❊

Nhị công chúa mấp máy môi nhưng không thốt nên lời, tâm tư đột ngột bị đâm thủng khiến mặt mũi nàng ta khó coi vô cùng, lại xen lẫn một sự bàng hoàng đầy vẻ tự dối lòng.

“Tỷ nảy sinh tâm tư như vậy, thế mà còn có thể giả vờ phẫn nộ như thể ta đã phản bội Tề Cẩn An để chỉ trích ta.” Khang Ninh chồm người về phía trước, ánh mắt rực cháy nhìn nàng ta chòng chọc, chất vấn: “Không biết tỷ nhìn nhận bản thân mình thế nào, có thấy dơ bẩn không?”

“Câm miệng!” Nhị công chúa thở gấp, nàng ta chưa từng nghĩ hai chữ “dơ bẩn” lại rơi xuống đầu mình, “Ta không có.” Nàng ta lắc đầu biện bạch.

Khang Ninh không nói gì, nàng cũng chẳng thể ngờ vị nhị tỷ này của nàng lại có loại tâm tư đó, chẳng khác nào kẻ ích kỷ tư lợi. Tuy có chút nực cười, nhưng trong lòng Khang Ninh lại nảy sinh một tia may mắn, may là Nhị công chúa không có quyền thế trong tay, nếu không Tề Cẩn An rất có thể sẽ vì những sự “trùng hợp” này nọ mà mãi không thành thân, cho đến khi sự hứng thú của Nhị công chúa đối với y biến mất mới thôi.

“Tỷ thật cố chấp, vừa cố chấp lại vừa ngu muội.” Chỉ vì tâm tư này mà ganh ghét nàng bao nhiêu năm qua, nghĩ lại việc Nhị công chúa từ nhỏ đã luôn đóng vai một người tỷ tỷ hiền hậu am hiểu lòng người, Khang Ninh không khỏi rùng mình, thật đáng sợ, ai mà biết dưới lớp da kia lại ẩn chứa tâm địa thế này.

“Đủ rồi.” Liên tiếp bị mắng, Nhị công chúa vừa thẹn vừa giận, theo thói quen giơ tay định tát Khang Ninh một cái, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của nàng, nàng ta mới sực tỉnh đây không phải người nàng ta có thể đánh.

“Ta dù thế nào cũng không bằng ngươi lòng dạ sắt đá, ích kỷ tư lợi.” Nhị công chúa vuốt bụng, lộ vẻ mặt như xem kịch vui: “Tề Cẩn An đúng là kẻ mù quáng nên mới thương nhớ khôn nguôi loại người hám lợi như ngươi. Nhưng nếu hắn đã tình thâm như thế thì nên giữ cho trót, đứng núi này trông núi nọ thì ta nhìn không lọt mắt đâu.”

“Vậy tỷ nên đi tìm hắn, tìm ta làm chi? Hay là hắn vẫn tình thâm với ta như ý nguyện của tỷ, khiến trong lòng tỷ lại không thoải mái?” Khang Ninh hỏi ngược lại.

Nhị công chúa im lặng trong chốc lát, như thể không nghe thấy lời chất vấn, tiếp tục tự lẩm bẩm: “Kẻ ích kỷ như ngươi thế mà lại khiến hai nam nhân đều đem lòng vương vấn, năm đó ngươi chạy theo sau đuôi Tề Cẩn An tặng thứ này thứ nọ, ai mà chẳng biết ngươi có ý đồ gì.” Ánh mắt Nhị công chúa trở nên sắc lẹm, có lẽ vì quá gầy gò nên khi nói chuyện ngũ quan hơi vặn vẹo: “Hắn bị ngươi làm cho cảm động, vậy mà ngươi lại quay lưng thay lòng đổi dạ, hắn lại thua bởi một tên Thát tử chưa gặp mặt mấy lần, đúng là đáng đời kẻ mù mắt.”

“Tỷ tưởng mình đang xem kịch sao?” Khang Ninh ngắt lời nàng ta, không còn hứng thú thăm dò thêm nữa.

“Tỷ đi đi, sau này đừng đến đây nữa, ta lười phải nói chuyện với tỷ.” Khang Ninh đuổi khách.

Nhị công chúa rõ ràng không muốn đi, nàng ta vẫn chưa nói hết lời, nhưng thấy Khang Ninh sắp gọi người, nàng ta không muốn làm to chuyện. Nếu Khang Ninh không chịu giữ bí mật cho nàng ta, chuyện này cuối cùng người mất mặt vẫn là nàng ta.

“Ngươi tưởng ai thèm đến tìm ngươi chắc.” Nàng ta bỏ lại một câu, chống hông rảo bước đi ra ngoài.

“Đúng là ma chướng rồi.” Khang Ninh nhìn ánh nắng ngoài cửa, lẩm bẩm không thành lời.

Buổi tối đổ một trận mưa, dập tắt cái nóng oi ả suốt nhiều ngày qua, Khang Ninh sai người khiêng chậu băng ra khỏi phòng ngủ, ở trong tiếng mưa rơi ngủ một giấc an ổn. Vốn nghĩ mưa mùa hạ không kéo dài, ngờ đâu lần này lại mưa dầm dề suốt nửa tháng, Khang Ninh lo đường trơn trượt dễ ngã nên ở lỳ trong Công Chúa Sở cùng hai vị tiểu công chúa chơi cờ song lục suốt nửa tháng trời.

“Trời tạnh rồi?” Sáng hôm đó, Khang Ninh mở mắt thấy ngoài cửa sổ nắng rực rỡ, nàng gọi cung nữ hầu hạ rửa mặt, “Sai người xem Hi phi nương nương có rảnh không, lát nữa bản cung bầu bạn với bà ấy đi dạo Ngự Hoa Viên.”

“Trên thảo nguyên nhiều hoa lắm phải không?” Hi phi nhận lấy bông mẫu đơn hồng từ cung nữ vừa cắt, chọn một cành còn e ấp nụ cài lên búi tóc cho Khang Ninh.

“Đa phần là hoa dại, đóa hoa không lớn, mọc dày đặc xen kẽ trong bụi cỏ, nhưng hương thơm nồng nàn lắm.” Khang Ninh liếc nhìn những bông hoa trước mắt còn đọng nước mưa, kiều diễm, tươi tốt, rực rỡ, nhưng lại thiếu đi sức sống mãnh liệt của hoa dại trên thảo nguyên.

“Mẫu phi, người có muốn đến thảo nguyên ở một thời gian không?” Khang Ninh hỏi.

“Đây không phải chuyện ta muốn hay không, trừ phi phụ hoàng con đi tuần thú Mạc Bắc, nếu không cả đời này ta cũng chẳng đi được.” Hi phi lắc đầu, “Ta đã quen với ngày tháng trong hoàng cung rồi, chắc là không thích nghi nổi với sự thô sơ ở Mạc Bắc đâu.”

“Có người hầu hạ thì dù có thô sơ đến mấy cũng đáng là bao?”

Hi phi không tiếp lời, chuyển chủ đề: “Đợt mưa trước phụ hoàng con có đến cung của ta, còn nhắc đến con đấy.”

“Sau khi con gả đến Thát Đát, phụ hoàng và mẫu hậu đối xử với người thế nào?” Khang Ninh hỏi.

“Vẫn ôn tồn hòa nhã.” Hi phi nhìn quanh, Ngự Hoa Viên nhiều cung nữ thái giám, bốn phía lại có núi giả, có người nấp hay không cũng chẳng biết, bà nuốt xuống lời định hỏi: “Trời nắng gắt, nếu con chưa xem đã thì để hôm khác lại đến.”

“Quả thực là nóng rồi.” Khang Ninh dùng khăn thấm mồ hôi.

“Có muốn về cung mẫu phi nghỉ ngơi chút không?”

“Chỉ đợi mẫu phi mời thôi ạ.” Khang Ninh cười tinh nghịch.

Khi dùng bữa trưa, Khang Bình Đế cũng đến, sau bữa ăn, thấy tinh thần Khang Ninh còn tốt, ông sai người dọn dẹp trắc điện, hỏi: “Trò chuyện với phụ hoàng một lát chứ?”

“Trò chuyện về phương diện nào ạ?” Khang Ninh theo sau Khang Bình Đế vào trắc điện, cửa điện khép lại, nàng hơi căng thẳng hỏi: “Có phải đã khai chiến với Hung Nô rồi không?” Những ngày này ở trong hậu cung, tin tức tiền triều nàng không dò hỏi được.

“Đã khai chiến rồi, nhưng tin tức e là con không muốn nghe đâu, đều là từ Tây Bắc truyền về, không có tin tức bên phía Thát Đát.” Khang Bình Đế trêu chọc, “Con và nhị tỷ của con cãi nhau à?”

Khang Ninh nhướng mày, “Sao người lại hỏi thế? Tỷ ấy còn mách lẻo với người nữa cơ ạ?”

Kẻ tiểu nhân này, nàng còn chưa đi mách thì thôi chứ.

“Nghe nói nửa tháng trước con bé hầm hầm rời khỏi cung của con, vừa ra khỏi cung đã đau bụng.”

“Sao rồi ạ? Không xảy ra chuyện gì chứ?” Khang Ninh khẩn trương.

“Giờ mới biết hoảng sao?” Khang Bình Đế lườm nàng một cái đầy vẻ trách móc, “Đều là người lớn cả rồi, sắp làm mẫu thân đến nơi mà vẫn còn tính khí trẻ con cãi vã, chẳng biết chừng mực gì cả.”

Khang Ninh thở phào nhẹ nhõm, xem ra không có chuyện gì lớn.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »