Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33277 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 197

❊ ❊ ❊

Khi Thục phi sắp xếp Ôn ma ma đi chiếu cố Từ Tấn, Lý cô cô liền trở thành đại cung nữ ở Chiêu Ninh cung, bởi vì vẫn không xuất giá, cung nữ thái giám lớn nhỏ trong cung Chiêu Ninh đều gọi bà là cô cô. Vì là đại cung nữ, bên cạnh bà cũng có tiểu cung nữ hầu hạ.

"Đem cửa sổ đều mở ra, một lát nương nương sẽ tới, đừng để bệnh khí lây tới trên người nương nương."

Nàng nằm ở trên giường bệnh trúc trắc phân phó.

Tiểu cung nữ thanh âm nhẹ nhàng "Vâng", nhẹ chân nhẹ tay đi mở cửa sổ.

Đầu mùa đông gió lạnh nhất thời rót vào, tiểu cung nữ vội vàng lui về trước giường, thay Lý cô cô đắp kín chăn, đỏ khóe mắt nói: "Cô cô vì sao không biết đau lòng chính mình, ngài bệnh còn có thể tốt đâu, chúng ta triệt để dưỡng tốt rồi cùng nương nương nói chuyện không được sao?"

Lý cô cô cười cười.

Thân thể của mình, chính mình biết rõ, còn có thể sống bao lâu, chỉ sợ thái y cũng không rõ ràng, nếu không phải là hiểu được đại nạn sẽ tới, bà cũng sẽ không mạo hiểm chuyện lây bệnh khí nguy hiểm mà mời nương nương tới.

"Lý cô cô, nương nương đến thăm ngươi."

Bên ngoài truyền đến âm thanh quen thuộc của Sầm công công, Lý cô cô tỏ ý bảo tiểu cung nữ đỡ dậy, từ nằm đổi thành tựa vào đầu giường. Dựa ổn rồi, bà liên tục thở hổn hển mấy hơi, hướng tiểu cung nữ nói: "Đi ra ngoài đi, ta cùng nương nương nói chuyện, không cần ngươi hầu hạ."

Tiểu cung nữ gật gật đầu, đi tới cửa phòng vén màn lên, đợi Thục phi cùng Sầm công công tiến vào, nàng mới rời đi.

"Ngươi cũng đi ra ngoài đi." Thục phi liếc mắt nhìn trên giường, cũng không quay đầu lại nói với Sầm công công, "Trước khi đi ra đem cửa sổ đều đóng lại."

Lý cô cô nghe thấy, vội vã khuyên nhủ: "Nương nương, cái này không được..."

Thục phi lắc lắc đầu, ở bên giường ngồi xuống, ôn nhu nói: "Cô cô có bệnh, không thể chịu được gió, nghe ta đi."

Lý cô cô cười khổ,đã sắp 50 tuổi, sắc mặt vàng vọt, sớm không còn tinh thần nhiệt tình hai năm trước.

Sầm công công đóng xong cửa sổ lui ra ngoài, Thục phi thu tầm mắt từ trên màn cửa lại, nói với Lý cô cô: "Cô cô có lời gì nói gấp với ta? Ngài không cần gấp gáp, an tâm dưỡng bệnh, chớ suy nghĩ lung tung, hết bệnh rồi ta còn mong đợi ngài tiếp tục giúp ta đâu."

Nhìn bên giường cũng coi như là Thục phi nhìn từ nhỏ đến lớn, Lý cô cô khe khẽ thở dài, ăn ngay nói thật: "Nương nương không cần an ủi ta, ta không có bao nhiêu thời gian, mời nương nương tới, quả thực là có mấy lời không nói không được, ta không muốn chết rồi mà lòng còn vướng mắc, hiện tại nói cho nương nương nghe, nương nương tin cũng tốt, không tin cũng tốt, ta đều nhận."

Nàng ở trong cung nhiều năm như vậy, có chuyện gì còn có thể dấu diếm được nàng?

Những chuyện cúc hoa xảy ra rồi, Lý cô cô so bất luận kẻ nào đều trước hết hiểu được Thu Hà không phải hung phạm, Thu Hà không có thời gian mau chóng chuẩn bị sẵn sàng như vậy, còn lại người bị tình nghi chính là bà cùng biểu cô nương. Một người là lão bộc hầu hạ nương nương trung thành 30 năm, một người là cháu gái ruột nương nương tự tay nuôi lớn. Nương nương hoài nghi ai trong lòng đều sẽ không thoải mái, cho nên phát hiện nương nương bắt đầu phái Sầm công công nhìn chằm chằm vào mình, Lý cô cô tuy rằng xót xa, nhưng hiểu được nương nương khổ tâm.

Nương nương đã lựa chọn tín nhiệm biểu cô nương mà hoài nghi bà, như vậy chỉ cần bản thân sống tốt, giải thích thế nào đi nữa đều là nói suông, nương nương cũng sẽ không tin. Bởi vậy Lý cô cô không biện giải cho mình, bà muốn dùng 10 năm, 20 năm sau chứng minh cho nương nương thấy, thuận tiện âm thầm lưu ý biểu cô nương, bắt lấy nhược điểm của biểu cô nương. Không ngờ trời không theo ý người, lão thiên gia không muốn cho bà sống...

Như vậy cũng tốt, đều nói người sắp chết nói lời thiện, hiện tại bà sắp phải đi, Lý cô cô hi vọng chính mình sắp chết đổi lại nương nương tín nhiệm, cho dù không đổi về được, cũng muốn nương nương sinh tâm đề phòng với biểu cô nương.

Nghĩ thoáng rồi đến cùng lại ủy khuất, Lý cô cô trong mắt chảy lệ, nắm lấy tay Thục phi nói: "Một chớp mắt nương nương cũng sắp 40, lão nô còn nhớ được lần đầu tiên thấy nương nương, nương nương mới 9 tuổi, trên đầu chải búi tóc song nha, có chút ngượng ngùng nhìn lão nô, lại cứ muốn giả vờ bộ dạng người lớn."

Thục phi buông mi mắt, khuôn mặt bình tĩnh.

Lý cô cô lơ đễnh, hữu khí vô lực cùng nàng phân tích: "Nương nương nghi ngờ ta, ta không trách nương nương. Nhưng nương nương suy nghĩ thật kỹ, ta mưu đồ cái gì? Lão nô trong nhà cha mẹ huynh đệ tỷ muội sớm không còn, chính mình một người, vì vinh hoa phú quý gì? Ta là đại cung nữ bên cạnh nương nương, còn có thể leo đến đâu? Vì mệnh, sợ bị người uy hiếp?"

Nói đến đây, nàng tự hào cười: "Nương nương có còn nhớ rõ, lúc nương nương hoài Túc vương gia, mỗi thứ đồ ăn mỗi thứ thuốc bổ đều là lão nô nếm trước, xác định không có việc gì mới bưng cho nương nương... Lão nô đi theo nương nương nhiều năm như vậy, nương nương hoài nghi ta, ta thật sự không trách ngài, nhưng ta đau lòng..."

Quá mức kích động, thân thể không chịu nổi, lão nhân gia đột nhiên kịch liệt ho khan.

Thục phi vội vàng giúp nàng đấm lưng, thấy Lý cô cô khóe miệng chảy máu, Thục phi ngơ ngác, lần đầu tiên ý thức được, Lý cô cô thật sự không ổn.

Lý cô cô như cũ nắm chặt tay nàng: "Nương nương, ta phải đi, ta không cam tâm a, nương nương bên người còn có tiểu nhân, nương nương..."

Nói còn chưa dứt lời, thân thể nghiêng về phía trước, đột nhiên ngã xuống.

Trong phòng tĩnh mịch.

Thục phi ngắm nhìn trưởng bối này theo mình nhiều năm, chuyện cũ rõ mồn một trước mắt, trong lòng không khống chế nổi sinh ra một tia hối hận.

Nàng có phải trách lầm Lý cô cô hay không?

Nhưng mà, nếu như Lý cô cô trong sạch, Thôi Oản...

Lý cô cô đem nàng nuôi dạy khôn lớn, Thôi Oản lại là nàng tự tay nuôi lớn a, nàng ấy vì sao muốn hại Tứ tẩu của nàng ấy...

Chuyện phát sinh ở Thôi gia trong tháng 5, ngày phụ thân mừng thọ đột nhiên hiện lên cho trong đầu.

Từ Tấn không cứu Thôi Oản có thể giải thích, Thôi Oản hiểu lầm biểu ca hoài nghi nàng cũng là không biết không có tội, nhưng bên trong đó, có chuyện không hợp lý.

Thôi Oản vì sao muốn đi hái hoa sen?

Vì dỗ Tứ tẩu, dỗ cháu vui vẻ? Chuyện tinh nghịch như vậy, Tần Vân Ngọc làm ra được, Thôi Oảnkhông phải cô nương như vậy. Nàng từ nhỏ nhu thuận hiểu chuyện, một việc không hợp quy củ sẽ không làm, vì sao hồi tháng 5 trong nhà khách khứa tụ tập thì nàng muốn phá lệ?

Nếu như nàng thật rơi vào nước, nếu như Từ Tấn thật sự đi cứu...

Nếu như hai người có da thịt gần gũi, Thôi Oản...

Nếu như Thôi Oản có tâm tư gả cho trưởng tử, vậy thì, nàng ấy có động cơ động tay chân ở chậu hoa cúc.

Thục phi toàn thân phát lạnh.

Nàng không thể tin nổi, không nguyện tin tưởng, tiểu cô nương nàng đối đãi như con gái ruột, thế nhưng tâm ngoan thủ lạt, tâm tư thâm trầm như thế.

Nàng không nguyện ý tin tưởng, nhưng, ngộ nhỡ đây chính là chân tướng, nàng muốn mở mắt trân trân nhìn thứ tử cưới một cô nương như vậy sao?

Nhìn trên giường Lý cô cô chết không nhắm mắt, Thục phi gần như bản năng mà lại thay Thôi Oản tìm lấy cớ.

Có lẽ đó chính là Lý cô cô làm. Chỉ cần nàng tin lời Lý cô cô lúc lâm chung, 2 người con trai nàng sẽ vì Thôi Oản sinh ra xích mích, thứ tử thích Thôi Oản như vậy, hắn nhất định sẽ tin tưởng Thôi Oản trong sạch, trưởng tử coi trọng thê tử nhi tử như vậy, một khi hoài nghi Thôi Oản, nhất định không chết không ngừng, hai huynh đệ...

Thục phi không dám nghĩ tiếp.

Nàng giả bộ trấn định trở về tẩm cung.

Lý cô cô chết bệnh, hôm đó bị người nâng ra ngoài, chôn cùng một nơi cùng với cung nữ có thể diện khác. Tin tức truyền ra ngoài, Hoàng Hậu nghe nói hơi kinh ngạc một chút, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Thục phi lại cả đêm mất ngủ.

Ngày thứ hai, nàng phái người đi đón Thôi Oản tiến cung.

Lý cô cô chết rồi, hung phạm có phải nàng ấy hay không cũng không quan trọng, nhưng phải Thôi Oản không, Thục phi phải hỏi cho rõ ràng.

"Bác, ngài có phải nhớ ta rồi hay không a?" Thôi Oản cười dịu dàng đi vào trong, trong tay cầm một kiện áo choàng, "Ta cũng nhớ bác, nhân lúc trước khi trời triệt để lạnh hắn, may cho ngài kiện áo choàng, ngài thử xem xem?"

Thục phi như thường lệ cười đem nàng gọi đến bên người, nhận lấy áo choàng xem, nhẹ giọng khen: "Oản Oản nữ hồng càng thêm tinh tiến, đồ cưới chắc thêu tốt lắm? Đừng chỉ cố bận rộn thêu áo choàng cho ta, chậm trễ đại sự của mình."

Thôi Oản cúi đầu, đỏ mặt sẳng giọng: "Bác lại trêu ghẹo ta, sau này ta không tới nữa."

Thục phi nhìn nàng sườn mặt đỏ bừng, hướng Sầm công công đưa mắt ra hiệu.

Sầm công công tỏ ý bảo các cung nữ hầu hạ bên trong lui ra ngoài, chỉ có hắn ở trước mặt trông giữ.

Thôi Oản nghi hoặc nhìn theo các nàng, nghiêng đầu nhìn Thục phi, vẻ mặt khó hiểu.

Thục phi cũng không vòng vo, nhìn chằm chằm vào mắt nàng nói: "Hôm qua Lý cô cô chết rồi, trước khi chết nàng nói cho ta biết, bỏ xạ hương vào mấy chậu cúc hoa kia không phải là nàng ấy."

Thôi Oản đầu tiên là khiếp sợ, lập tức là mờ mịt, theo sát khó có thể tin mà đứng lên, mất hồn lạc phách hỏi: "Bác, bác đây là hoài nghi ta?" Nói đến rồi, nước mắt cỡ hạt đậu rơi xuống, che miệng khóc, "Bác hoài nghi là ta làm? Ngài tận mắt thấy ta lớn lên, ngài cũng hoài nghi ta?"

Như là chịu oan khuất bằng trời, Thôi Oản ánh mắt tìm chung quanh, thấy trên giường có giỏ kim chỉ, nàng bỗng nhiên nhào qua, nắm lên cái kéo đâm xuống cổ tay mình.

Thục phi hoảng hốt, "Oản Oản dừng tay!"

Thôi Oản đã đâm cái kéo vào cổ tay, Sầm công công nhìn mặt đoán ý, trước khi Thục phi tự mình động thủ kịp thời đem cái kéo đoạt lấy, đỡ người lung lay sắp ngã nói: "Biểu cô nương đây là tội gì..."

Thục phi so với hắn còn gấp hơn, đỡ Thôi Oản lên giường, mặt trắng mặt lệnh cho Sầm công công đi mời Lưu thái y chuyên môn hầu hạ Chiêu Ninh cung. Sầm công công đi rồi, nàng lấy khăn đè chặt lên tay Thôi Oản, mắt thấy cái khăn mau chóng chuyển đỏ, nước mắt rơi như mưa: "Ngươi sao lại ngốc đến vậy, ngươi hảo hảo cùng ta giải thích, ta còn không tin ngươi? Ngươi nếu có chuyện gì, là muốn cho ta hối hận đến chết sao?"

Thôi Oản cũng khóc, đau đến hấp khí, toàn thân phát run: "Ta gọi ngài là bác, nhưng ngài ở trong lòng ta so với mẫu thân thân sinh không có gì khác biệt, nương ta không tin ta, ta sống còn có tác dụng gì? Ngài đừng để ý tới ta, để ta chết đi cho rồi..." Giãy giụa muốn kéo tay ra.

Thục phi gắt gao ấn, nhìn máu cháu gái nhuộm đỏ hai tay mình, hối hận đan xen lẫn lộn: "Đều là bác không tốt, là ta không tốt, Oản Oản ngươi đừng khóc nữa, sau này bác không nghi ngờ ngươi nữa, chuyện đó chính là Lý cô cô làm, nàng sắp chết còn muốn châm ngòi quan hệ chúng ta, Oản Oản ngươi kiên trì a, bác biết sai rồi..."

Thôi Oản nhắm mắt, yên lặng rơi lệ, bởi vì mất máu quá nhiều mà mặt trắng như tờ giấy.

Nhưng trong lòng nàng một mảnh thoải mái, dùng nhiều máu như vậy đổi an tâm về sau, đáng giá.

Nàng không thể để cho bác hoài nghi mình, hoài nghi nàng cũng không có chứng cớ. Nhưng nàng cũng không giải thích rõ được, như vậy trong lòng bác hoài nghi sẽ càng ngày càng tăng, cũng sẽ không đem nàng làm con gái ruột mà thương yêu như trước. Nàng đã đắc tội với Từ Tấn, không thể đắc tội với bác nữa, Từ Hạo là chỗ nàng trông cậy vào nửa đời sau, bác mới là chỗ dựa chân chính, là mẫu thân Từ Tấn cũng phải kiêng dè.

Thái y cuống quào chạy tới, vì Thôi Oản băng bó chữa thương, biết được tính mạng Thôi Oản không nguy hiểm, Thục phi phảng phất rốt cuộc từ trong cơn ác mộng đi ra.

Không biết là bởi vì ở trong phòng Lý cô cô lâu như vậy nhiễm bệnh khí, hay là bởi vì Lý cô cô chết mang cho nàng hoài niệm đau xót cùng nỗi lòng phức tạp, hoặc là bởi vì Thôi Oản bị thương sinh ra áy náy tự trách, Thục phi bị bệnh, đầu óc hôn mê, bệnh một lần không dậy nổi.

Sầm công công muốn đi bẩm báo Gia Hòa đế, Thục phi không cho, cũng không cho phép hắn đưa tin cho hai huynh đệ Từ Tấn bên kia.

Sầm công công đành phải đáp ứng.

Nhưng Lưu thái y thường thường ra vào Chiêu Ninh cung, không giấu được người có tâm.

Hoàng Hậu nghe nói rồi đắc ý cười. Nàng còn cho rằng Thục phi thật sự không để ý Gia Hòa đế sủng ái, hiện tại đã ngã bệnh, có thể thấy được bình tĩnh thong dong lúc trước đều là giả vờ. Thục phi đã cậy mạnh không bảo người bẩm báo Gia Hòa đế, nàng cũng không quản chuyện bao đồng.

Đáng tiếc nàng cũng không phải người duy nhất nhận được tin tức.

Lệ quý nhân Quản Anh cũng đã biết.

Nàng nghi hoặc hỏi Hạ Âm: "Có biết nương nương sinh bệnh gì không?"

Mỗi tú nữ vào Trữ Tú các đều được phân hai cung nữ, Hạ Âm, Đông Tuyết chính là người hầu hạ Quản Anh, hai người hầu hạ Quản Anh tận tâm tận lực, Quản Anh thập phần tín nhiệm các nàng.

Hạ Âm thấp giọng nói: "Nghe nói là lây nhiễm phong hàn."

Quản Anh "Ồ" lên, "Kia thái y đã thăm qua, hẳn là rất nhanh sẽ ổn thôi?" Trong cung thái y là lang trung tốt nhất, loại bệnh nhẹ này khẳng định dễ như trở bàn tay.

Hạ Âm không nói thêm gì nữa, Đông Tuyết nghĩ ngợi một lúc, nhẹ giọng nhắc nhở: "Chủ tử, Thục phi ở trong cung là 1 trong 2 vị phi, tuy rằng Hoàng Thượng một lòng đều ở trên người chủ tử, Thục phi phía dưới còn có hai vị hoàng tử đâu. Nàng ở trong lòng Hoàng Thượng khẳng định có chút phân lượng. Hiện giờ Thục phi ốm đau liệt giường, Hoàng Hậu biết được thế nhưng chẳng quan tâm, vậy ngài nói cho Hoàng Thượng, không phải có vẻ ngài thiện lương hào phóng? Nói câu không dễ nghe, Thục phi đã sắp 40, lại đang bệnh, Hoàng Thượng nhìn rồi khẳng định cũng sẽ không ở bên đó ngủ lại, như thế chủ tử đưa tặng Thục phi một nhân tình to lớn, lại cũng không mất sủng ái, chẳng phải là một công đôi việc?"

Quản Anh tâm tư đơn giản, nghe nàng nói như vậy, cảm thấy rất có lý, buổi chiều Gia Hòa đế tới bồi nàng thì ôn nhu nói: "Hoàng Thượng, ta nghe nói Thục phi tỷ tỷ bệnh cũng không nhẹ, cũng không xuống được giường, Hoàng Thượng có nên tới nhìn xem hay không? Ta hồi nhỏ sinh bệnh, sợ nhất một mình cô quạnh đợi, đặc biệt khó chịu..."

Thục phi thân thể khoẻ mạnh, rất ít sinh bệnh, Gia Hòa đế nghe vậy, dặn dò nàng buổi tối tự mình dùng cơm, đứng dậy bỏ đi, thần sắc ngưng trọng.

Quản Anh có chút thất vọng, bất quá nghĩ tới tuổi tác Thục phi, chẳng mấy chốc lại thoải mái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »