Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33349 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 180

❊ ❊ ❊

Thôi Phương Lễ chúc thọ, Từ Tấn sớm báo trước với Gia Hòa đế, hôm đó hắn trở về, Từ Hạo cũng theo hắn cùng xuất cung.

Rốt cuộc là anh em ruột, tuy rằng lúc trước chịu một cước toàn lực của Từ Tấn, Từ Hạo trong lòng thực ủy khuất, nhưng sau đó Từ Tấn đưa tặng bảo đao, hắn rất nhanh liền bỏ bất mãn trong lòng. Lại nói tiếp Từ Hạo cũng cảm thấy huynh trưởng không phải cố ý đánh hắn, một cước kia quả thật là cử chỉ vô tâm, cho nên Từ Hạo rất sớm đã tha thứ huynh trưởng.

Phó Dung vừa vặn giúp nhi tử cắt xong móng tay, nghe Lan Hương nói Từ Tấn bảo nàng mang nhi tử đi ra lương đình gặp khách, nàng cười giúp Trăn ca nhi đổi đồ, cầm lấy vòng vàng Từ Hạo đưa hướng tiểu tử quơ quơ: "Trăn ca nhi còn nhớ được đây là ai đưa sao? Lục thúc đưa, đi, chúng ta đi gặp Lục thúc ngươi."

Trăn ca nhi rất thích món đồ chơi treo chuông vàng này, mẫu thân ôm hắn vào trong xe nhỏ, hai tay hắn liền ôm vòng vàng lắc lư.

hai huynh đệ Từ Tấn ngồi trong lương đình nói chuyện, còn chưa thấy bóng người đâu, trước hết nghe được tiếng chuông.

Từ Hạo duỗi cổ hướng bên kia nhìn.

Từ Tấn không hiểu hắn nhiệt tình trông mong cái gì, lần trước Lục đệ tranh cướp ôm Trăn ca nhi, Trăn ca nhi oa oa khóc không cho, tức đến phụ hoàng đem hắn khiển trách một trận, Lục đệ ngược lại tốt, như thường còn hướng Trăn ca nhi trước mặt làm trò. Bất quá nghe nhi tử lắc lư vòng vàng phát ra tiếng vang thanh thúy, Từ Tấn đáy lòng lại dâng lên một cỗ tự hào.

Nhi tử hoạt bát đáng yêu, cho dù cự người xa ngàn dặm, vẫn như cũ làm người ta yêu thích.

"Tứ tẩu." Đợi Phó Dung tới gần, Từ Hạo thân mật cùng nàng chào hỏi.

"Lục đệ dường như lại cao hơn." Phó Dung quan sát Từ Hạo một cái, cười khen nói.

Từ Hạo và nàng cùng tuổi, nàng chiều cao cứ như vậy, Từ Hạo lại cao thật nhanh, trước mắt hai người sóng vai đi ra lương đình đến giúp nàng đem xe gỗ Trăn ca nhi mang lên, Phó Dung nhìn, Từ Hạo 17 tuổi thế nhưng chỉ so Từ Tấn thấp hơn một nửa cái đầu.

Được khen ngợi, Từ Hạo có chút đắc ý, cúi đầu đùa cháu trong xe nhỏ: "Trăn ca nhi còn nhớ Lục thúc sao?"

Thúc cháu hai người, một ngụ ở trong cung không dễ dàng ra ngoài được, một người chỉ ở trong vương phủ do mẫu thân ôm đi lại, số lần gặp mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay, Trăn ca nhi nào nhận ra hắn a, chăm chú nhìn hắn một lát, đưa tay hướng Từ Tấn muốn ôm, nha nha lên tiếng.

Từ Tấn đem tiểu tử mập nhấc lên, ngồi vào bên cạnh bàn đá, để nhi tử giẫm lên đùi hắn.

Phó Dung ngồi vào chỗ bên trái hắn.

Từ Hạo chiếm bên phải, Trăn ca nhi không cho hắn ôm, hắn liền nhân lúc Trăn ca nhi không chú ý thì xoa bóp cánh tay, cẳng chân nam oa mập như củ sen. Trăn ca nhi nghiêng đầu nhìn hắn, hắn lập tức rút tay về giả trang nhìn địa phương khác, thúc cháu người trốn ta trảo, chơi đến quên cả đường về. Trăn ca nhi dù sao còn nhỏ, không biết tránh né thúc thúc đùa nghịch, mỗi lần xoay qua chỗ khác đều muốn cúi đầu ngó nhìn, không hiểu rốt cuộc là ai ở chạm vào hắn, tìm không được, hắn nghi hoặc mà hướng phụ thân mẫu thân a a, như là ở hỏi thăm.

Phó Dung vụng trộm chỉ chỉ Từ Hạo.

Trăn ca nhi nghiêng đầu nhìn cái ót Lục thúc quay về hắn, lại cúi đầu nhìn xem, trong mắt một mảnh mờ mịt.

Từ Tấn tỏ ý bảo Phó Dung giúp hắn đỡ lấy nhi tử, đợi Từ Hạo lại giở trò xấu thì hắn gắt gao chế trụ bàn tay, vì thế Trăn ca nhi cảm giác cẳng chân mình lại bị người nắm lấy thì quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một bàn tay to lớn, hắn theo cánh tay nhìn lên trên, phát hiện quả nhiên là người lạ mặt này đang chạm vào hắn, kêu một tiếng “A”, hai tay ôm vòng vàng rớt xuống, vặn vẹo thân thể hướng Từ Hạo bên kia.

Hắn muốn bắt Từ Hạo, động tác lại vụng về.

Từ Hạo lừa mình dối người cười: "Tứ ca nhìn xem, Trăn ca nhi muốn cho ta ôm đâu!" Nói xong đưa tay đi ôm cháu.

Từ Tấn không muốn cho, Phó Dung hướng hắn lắc lắc đầu, Từ Tấn nhìn nàng, buông tay, dặn dò Lục đệ ôm cẩn thận.

Từ Hạo cao hứng cực kỳ, trước khi Trăn ca nhi kịch liệt phản kháng hảo hảo ôm một lát, đến khi tiểu tử ngẩng đầu khóc thét mới đem người đưa cho Từ Tấn, sau đó chủ động nghiêng đầu qua, nắm tay nhỏ cam tâm tình nguyện tiếp thu trừng phạt.

Trăn ca nhi trong mắt rơi hai dòng lệ, ra sức túm tóc của hắn.

Từ Hạo đau đến kêu ngao ngao, Trăn ca nhi vui vẻ nhếch miệng cười, Phó Dung không nhẫn tâm nhi tử đạp hư Lục thúc hắn như thế, vội vàng đem Trăn ca nhi ôm vào trong ngực mình.

Từ Hạo ôm đầu ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú hồng nhuận, hưng phấn nói: "Trăn ca nhi khí lực thật lớn a, trưởng thành ta làm Võ sư phụ cho hắn!"

Từ Tấn trừng mắt nhìn hắn, "Đi về dọn dẹp trước một chút, một lát tới tiền viện dùng cơm."

Từ Hạo luyến tiếc cháu: "Trăn ca nhi cùng chúng ta ăn cơm sao? Ta muốn nhìn hắn ăn cơm."

Trăn ca nhi mấy ngày nay bắt đầu ăn cháo ngọt, Từ Tấn ngó nhìn đệ đệ, nghĩ tới chính mình hồi nhỏ, gật gật đầu.

Từ Hạo vui vẻ chạy đi.

Từ Tấn Phó Dung cũng đẩy nhi tử trở về, Phó Dung nhìn nhi tử mập trong xe nhỏ ôm vòng vàng chơi hăng say, cười cảm khái nói: “Chàng nhìn Lục đệ thích Trăn ca nhi biết bao, thối tiểu tử kéo tóc hẳn là đau, ta cũng không dám bồi hắn chơi như vậy."

Từ Tấn không nói chuyện.

Ban đêm Phó Dung còn đang tắm rửa, Từ Tấn sớm trước nằm ở trên giường, nhìn nóc giường ngẩn người.

Lục đệ và Thôi Oản thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thích Thôi Oản tới mức lời Thôi Oản nói trong tai hắn so với mẫu thân còn hữu hiệu hơn. Đời trước Từ Tấn không đem tâm tư Thôi Oản nói cho Lục đệ, một là không nỡ để Lục đệ biết được chân tướng rồi thống khổ, thứ hai lúc ấy hắn và Thôi Oản có mười mấy năm tình cảm huynh muội, hắn bản năng mà thay Thôi Oản kiếm cớ, cho rằng nàng chỉ là tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, chỉ cần nàng gả cho Lục đệ, thời gian dài liền sẽ chân chính thích Lục đệ.

Sau này Thôi Oản đến cùng có thích Lục đệ hay không?

Từ Tấn thật sự không rõ ràng, ít nhất vợ chồng son thành thân sau đó thực hạnh phúc, trước khi huynh đệ bọn họ xuất chinh, Thôi Oản đã có thai.

"Vương gia nghĩ cái gì vậy?" Phó Dung tắt mấy ngọn đèn, chỉ lưu trước giường một ngọn chiếu sáng, trèo lên phía sau giường nhẹ giọng hỏi.

Từ Tấn xoay người ôm lấy nàng: "Nùng Nùng, theo ý nàng, Thôi Oản thích Lục đệ sao?"

Lúc ấy mọi người đều cho rằng Thôi Oản cùng Lục đệ là trời sinh một đôi, cũng cảm thấy bọn họ yêu mến lẫn nhau, Thôi Oản lại nói nàng vẫn luôn chỉ xem Lục đệ làm huynh trưởng, cũng chưa từng đối với Lục đệ nói là yêu mến. Từ Tấn không hiểu tâm tư cô nương, hắn không thể phán đoán lời này thật hay giả, hiện giờ hắn có thê tử, muốn hỏi xem nàng thấy thế nào.

Phó Dung chống đỡ cánh tay, nghi hoặc nhìn hắn: "Vì sao hỏi như vậy a?"

Từ Tấn nhìn mắt nàng nói: "Ta chỉ là đột nhiên nhớ ra, Thôi Oản đối với Lục đệ dường như không có thân thiện giống như Lục đệ đối với nàng ấy."

Phó Dung dựa tới lồng ngực hắn cười: "Cô nương da mặt mỏng a, có lẽ ngấm ngầm nàng cũng đối Lục đệ tốt đâu, tựa như chúng ta trước khi thành thân vậy, vương gia thay vì hỏi ta, không bằng hỏi Lục đệ, trong lòng hắn khẳng định rõ ràng."

Nàng cùng Thôi Oản tiếp xúc không nhiều, trừ bỏ đối với Thôi Oản không vui cùng hoài nghi, cũng cảm thấy Thôi Oản và Từ Hạo rất xứng, giống như Phó Bảo và Lâm Thiều Đường. Thôi Oản có chút giả tạo, nhưng Phó Bảo cũng có khuyết điểm a, điều này không trở ngại các thiếu niên thích các nàng.

Từ Tấn bất đắc dĩ.

Hắn là nam nhân, sao có thể đột nhiên chạy đi hỏi Lục đệ loại chuyện này?

Thôi, ngày mai lại nói tiếp đi.

Đêm nay hai vợ chồng thành thành thật thật đi ngủ, ngày kế mang theo Từ Hạo, từ sớm đi Thôi phủ.

vợ chồng Tạ thị và huynh muội Thôi Oản cùng nhau ra ngoài nghênh đón.

Thôi Tuân 20, năm ngoái định một mối hôn sự, trong tháng 7 thành thân, nhưng hắn tính tình cũng không sửa, trốn ở phía sau phụ thân, ánh mắt nhịn không được hướng Phó Dung bên kia liếc qua. Từ Tấn đã sớm đề phòng hắn, thấy vậy sắc mặt đột ngột trầm xuống.

Tạ thị thấy, hiểu được nhi tử lại gặp rắc rối, lặng lẽ hướng trượng phu đưa mắt ra hiệu.

Nhi tử ngu xuẩn lại gan lớn, Thôi đại lão gia nhân lúc Từ Tấn đám người vòng qua tường xây làm bình phong ở cổng thì một phen đem Thôi Tuân túm tới bên cạnh, hướng đùi hắn hung hăng đá một cước: "Ngươi chán sống rồi có phải hay không? Đó là thân biểu tẩu ngươi, ánh mắt ngươi nhìn đâu vậy? Cút, trời tối hẵng trở về, dám trở về sớm xem ta có đánh gãy chân của ngươi!"

Biểu tẩu bình thường cũng thôi đi, nhưng đó là Túc vương phi, Từ Tấn vốn dĩ không chào đón bọn họ, nhi tử còn dám đắc tội hắn, hiện tại lão già còn sống, Từ Tấn có chỗ cố kỵ, tương lai lão già không còn, trưởng tỷ lại ở trong cung, Từ Tấn muốn trừng phạt bọn họ còn không phải là dễ như trở bàn tay? Đồ nghịch tử này, đầu óc đều sắp bị những nữ nhân kia hút sạch!

Thôi Tuân còn không phục đâu, nhỏ giọng thầm thì nói: "Đều là thân thích, nhìn hai mắt cũng sẽ không mất hai miếng thịt..."

"Ngươi cút cho ta!" Thôi đại lão gia lười nghe hắn nói bậy, trực tiếp đem người đuổi ra cửa, nghiêm giọng dặn dò người gác cổng trước khi trời tối không cho phép cho hắn vào.

Đuổi xong người, Thôi đại lão gia vội vàng đi theo đám người Từ Tấn.

Từ Tấn nghe được tiếng bước chân, quay đầu nhìn lướt một cái, thấy chỉ có Thôi đại lão gia một người trở về, sắc mặt mới hơi đỡ.

Nếu như không phải có ngoại tổ phụ ở đây, đời này hắn sẽ không đi vào cái cổng này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »