Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33162 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

Thôi Oản cả người ướt đẫm ngồi trên ghế, nghe nha hoàn Thải Vi nói xong, mất hồn lạc phách.

Từ Tấn đến cùng có bao nhiêu chán ghét nàng, mới có thể khoanh tay đứng nhìn, mới có thể phái một thị vệ đến cứu nàng, ngay cả thanh danh nàng đều không để ý?

Cho dù Từ Tấn đối với nàng không có tình yêu nam nữ, bọn họ là huynh muội a, nàng càng là chuẩn Lục hoàng tử phi trong mắt mọi người, chẳng lẽ Từ Tấn đã chán ghét nàng tới tình trạng tổn hại mặt mũi thân đệ đệ?

Ý nghĩa xuất hiện, Thôi Oản đột nhiên rùng mình một cái, trong đầu lóe lên khuôn mặt Từ Tấn lạnh lùng, nghiêm nghị, vô tình.

Từ Tấn phái thị vệ xuống nước cứu nàng, có phải hay không còn có một cách giải thích khác, có phải hay không hắn đã không hi vọng nàng trở thành đệ muội của hắn? Bằng không lấy hắn chiếu cố Từ Hạo, lấy tình cảm huynh đệ hắn nhiều lần cứu Từ Hạo trong hiểm nguy, hắn không có khả năng để cho nam nhân khác đụng tới nàng, kế đó làm cho Từ Hạo khốn đốn.

Đúng rồi, nhất định là như vậy.

Kia Từ Tấn vì sao hận nàng như thế?

Thôi Oản run bần bật.

Nàng chỉ có thể nghĩ tới một nguyên nhân, Từ Tấn nhất định là hoài nghi lần trước bùn xạ hương cùng nàng có liên quan. Tất cả chứng cớ đều bị nàng thanh lý sạch sẽ, Thôi Oản tin tưởng vô luận là bác hay là Từ Tấn đều tra không ra bất kỳ đầu mối nào, mà Từ Tấn, dù hắn không có chứng cớ, bởi vì hoài nghi vẫn như thế nhẫn tâm.

Tất cả khiếp sợ thương tâm khổ sở, nháy mắt tiêu tán, nghĩ tới Từ Tấn lạnh lùng, Thôi Oản trong đầu chỉ còn lại hai chữ, tự bảo vệ mình.

Nàng từng sắp xếp gả cho Từ Tấn mình chân chính thích, gả cho Từ Tấn có tiền đồ, nếu không thành cũng có thể làm thê tử Từ Hạo, tương lai cũng là vương phi. Giờ phút này, nhìn thấu Từ Tấn đối với nàng tàn nhẫn, Thôi Oản đối với Từ Tấn không còn có nửa điểm mơ ước, nàng chỉ muốn bảo vệ vị trí Lục hoàng tử phi, bảo vệ tín nhiệm của Từ Hạo và bác đối với nàng.

Tự bảo vệ mình như thế nào?

Thôi Oản bắt buộc chính mình trấn định lại, cẩn thận cân nhắc Từ Tấn.

Thuyền nhẹ do tâm phúc nha hoàn Thải Vi chống chậm rãi cập bờ, nghe trên bờ người thân lo âu ồn ào, trên giường Thôi Oản che kín chăn Thải Vi tạm thời đắp cho nàng trong mui thuyền, nhắm mắt lại, ô ô khóc rống.

Tạ thị và Tần nhị phu nhân cùng nhau vào mui thuyền, xác nhận Thôi Oản không việc gì, Tạ thị cao giọng mắng: "Ngươi nha đầu này, nói bao nhiêu lần không cho phép ngươi vụng trộm chèo thuyền chơi, ngươi đều không nghe, lần này học được bài học đi?" Mắng xong rồi, đột nhiên ôm người khóc ra, "Ta chỉ có một nữ nhi ngươi, nếu ngươi có cái rủi ro không may, để ta nửa đời sau như thế nào sống a? Còn có bác ngươi, nàng biết rồi càng thương tâm đâu?"

Thôi Oản chôn trong ngực mẫu thân, trầm thấp khóc.

Tần nhị phu nhân chùi chùi mắt, tức giận trách cứ Thải Vi quỳ bên cạnh: "Ai cho ngươi lá gan này? Cô nương ham chơi ngươi thân làm đại nha hoàn không khuyên giải, ngăn cô nương, thế nhưng còn dám giúp cô nương xằng bậy, một lát ta đem ngươi trói lại gọi người tới bán ngươi đi!"

Thải Vi khóc dập đầu lạy: "Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng a, nô tài đã khuyên qua, nhưng cô nương một lòng muốn hái mấy đóa hoa sen đưa cho vương phi cùng tiểu công tử, nô tài thật sự khuyên không được mới... Nô tài biết tội, cầu phu nhân khoan thứ nô tài lần này, sau này nô tài cũng không dám nữa, nhất định tận tâm tận lực hầu hạ cô nương!"

Trong mui thuyền một mảnh tiếng khóc, trên bờ Thôi Phương Lễ không nhìn thấy cháu gái duy nhất của đại phòng, một gốc mầm tốt, từ nhỏ đã hiếu thuận hiểu chuyện, sốt ruột lại đau lòng, hường vào mui thuyền khuyên nhủ: "Trước đừng khóc nữa, mau chóng đưa người trở về phòng, mời lang trung xem cho kỹ, chuyện khác đợi Oản Oản tốt rồi lại nói tiếp!"

Từ Hạo liên tục gật đầu, gấp đến độ đều muốn xông vào nhìn xem.

Từ Tấn yên lặng đứng ở một bên, trên mặt không có biểu cảm gì. Phó Dung thấy, lặng lẽ giật nhẹ tay áo hắn, Thôi Oản là thân biểu muội hắn, làm bộ một chút cũng được a, nghiêm mặt như vậy, để Thôi lão gia tử nghĩ như thế nào?

Từ Tấn nghiêng đầu nhìn nàng: "Nàng đi ra đây Trăn ca nhi không khóc?"

Nhắc tới nhi tử, Phó Dung khổ mặt, há chỉ khóc, khóc đến quả thực tê tâm liệt phế, nàng không biết mình làm sao nhẫn tâm bỏ xuống hắn. Phát giác bên kia Thôi Phương Lễ nhìn qua, Phó Dung thoáng nâng cao giọng: "Khóc cũng không có cách nào a, biểu muội ra chuyện lớn như vậy, ta làm sao có thể không tới?"

Từ Tấn nhíu mày, "Trăn ca nhi tỉnh thì không rời được người, vạn hạnh biểu muội có kinh không hiểm, bên này có ta, nàng nhanh đi về nhìn xem."

Phó Dung do dự, vừa muốn phản đối, bên kia Thôi Phương Lễ nói: " tức phụ Lão Tứ đi chiếu cố Trăn ca nhi đi, ngươi ở lại nơi này cũng không giúp được gì."

Trưởng bối đều lên tiếng, Phó Dung lại quả thật nhớ thương nhi tử, liền hướng lão gia tử cúi người hành lễ, dẫn Lan Hương bước nhanh đi, rời đi thì ánh mắt lướt qua Hứa gia cúi đầu đứng ở một bên, cả người ướt đẫm, Phó Dung như có chút đăm chiêu.

Các nữ quyến đưa Thôi Oản trở về, Từ Hạo vội vàng theo sau, Tạ thị và Tần nhị phu nhân tạm thời cũng không có tâm tư quản hắn. Từ Tấn đang muốn gọi hắn trở về, miễn cho hắn theo đến trong viện Thôi Oản, Thôi Phương Lễ hướng hắn vẫy vẫy tay: "Bên kia có dì mợ ngươi nhìn, không có việc gì, Cảnh Hành ngươi đi theo ta."

Từ Tấn hơi mím môi, theo hắn đi.

Thôi Phương Lễ đem hắn đưa tới thư phòng của mình, cau mày hỏi: "Đến cùng là chuyện gì xảy ra, Oản Oản rơi xuống nước, vì sao ngươi không đi hỗ trợ ngược lại cho thị vệ đi cứu? Ngươi là huynh trưởng, cứu Oản Oản người khác cũng sẽ không nói gì, hắn một người thị vệ... Cho dù sự tình không truyền ra bên ngoài, ngươi để Oản Oản nghĩ như thế nào, để lão Lục nghĩ như thế nào?"

Từ Tấn buông mi nói: "Ngài không hiểu Lục đệ, trước kia ta cùng biểu muội nói nhiều một câu, hắn cũng mất hứng, nếu như ta xuống cứu biểu muội, Lục đệ sẽ càng tức giận, huống chi ta đã phân phó Hứa gia, lệnh cho hắn hành sự tùy theo hoàn cảnh. Nếu như có thời gian, Hứa gia sẽ đem thuyền kéo đến bên người biểu muội, để cho nha hoàn kéo biểu muội lên thuyền. Thật sự khẩn cấp, Hứa gia đem biểu muội đỡ đến trên thuyền cũng sẽ không có việc gì, việc gấp phải tùy cơ ứng biến, sẽ không có ai để ý cái này."

Hắn không thể nói thật, nói nhiều một câu, ngoại tổ phụ khôn khéo, chắc chắn tra hỏi đến cùng, cuối cùng đoán được hắn nghi kị Thôi Oản, thậm chí đã bắt đầu kế hoạch trả thù. Thôi Oản đối với hắn tâm tư che giấu quá sâu, mẫu thân, ngoại tổ phụ đều không biết, hắn nói ra cũng là nói không bằng chứng, ngoại tổ phụ sẽ không tin. Đã không tin, lão nhân gia hắn sẽ không tưởng được Thôi Oản rơi xuống nước chính là nàng một tay trù tính, như vậy sẽ có vẻ hắn càng không giảng đạo lý mà trả thù, tay chân tương tàn lạnh lòng người.

Bởi vậy hắn không thể nói, không thể làm cho các trưởng bối biết hắn đối với Thôi Oản có phòng bị, thậm chí có ý niệm trả thù. Như vậy về sau Thôi Oản gặp được điểm "Ngoài ý muốn", không đến mức bỏ mạng, rồi lại làm cho nàng không gả được cho Lục đệ, bọn họ mới sẽ không liên hệ tới trên người hắn.

Thôi Phương Lễ nhìn chằm chằm vào cháu ngoại, bản năng cảm thấy Từ Tấn che giấu hắn điều gì, nhưng hắn nghĩ không ra lý do, cũng chỉ có thể tạm thời tin tưởng lời này.

Trong viện Thôi Oản.

Lang trung kê xong đơn thuốc khu hàn an thần đã đi ra, trong phòng chỉ còn Tạ thị Tần nhị phu nhân và Tần Vân Ngọc ba nữ quyến. Từ Hạo không vào nhà được, lại lo lắng người trong lòng, ở gian ngoài trông giữ, lo lắng không thôi đứng ở màn cửa bên cạnh, lỗ tai đều nhanh dán lên.

Ngắn ngủi bình tĩnh lại, bên trong đột nhiên truyền đến tiếng Thôi Oản khóc không đè nén được.

Từ Hạo một trái tim nhất thời nhấc lên.

Tạ thị cũng không hiểu ra làm sao, ôm người dỗ nói: "Làm sao vậy làm sao vậy, Oản Oản đừng sợ, lang trung đều nói không sao nữa, đừng sợ a."

Thôi Oản khóc đến phát nấc: "Không phải, là Tứ ca, Tứ ca hắn hận ta..."

Tạ thị mờ mịt mà chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Tần nhị phu nhân, Tần nhị phu nhân đồng dạng không hiểu ra sao, cúi người hỏi: "Oản Oản có phải hay không sợ đến hồ đồ? Đang yên lành, Tứ ca ngươi hận ngươi cái gì?"

Thôi Oản nhào vào trong ngực mẫu thân, khóc đến khóc không thành tiếng: "Ta ở trong nước thì cũng không biết Tứ ca ở gần đấy, là Thải Vi, nàng thật vất vả cứu ta lên thuyền, nói Tứ ca. Tứ ca phát hiện ta rơi xuống nước thì đứng ở trên bờ nhìn, chỉ phái thị vệ của hắn đến cứu ta. Nương a, cho dù Tứ ca không đem ta làm muội muội, hắn chẳng lẽ không biết, không biết quan hệ ta và Lục ca sao? Hắn là ca ca ta, cứu ta người khác cũng sẽ không nói gì, nhưng thị vệ hắn... Hắn rõ ràng là bởi vì sự tình lần trước Tứ tẩu bị ám toán mà hận ta, hắn không đem ta làm muội muội, cũng, cũng không để ý danh tiếng trong sạch của ta..."

"Tứ tẩu khi nào bị ám toán? Cùng tỷ tỷ có quan hệ gì?" Tần Vân Ngọc tuổi còn nhỏ, càng khiếp sợ trước tin tức này.

Sự kiện Túc vương phủ kia, Chiêu Ninh cung giấu được nghiêm nghiêm thực thực, Tần nhị phu nhân cũng không biết chuyện, không hiểu nhìn về phía Tạ thị.

Tạ thị lau nước mắt, đem tình hình lúc đó nói một lần, nói tới cuối cùng âm thanh phát nghẹn: "Lão Tứ tại sao lại nhẫn tâm như vậy a... Oản Oản từ nhỏ ở Chiêu Ninh cung lớn lên, nói câu để ta trong lòng ê ẩm, Oản Oản và nàng bác cùng Tứ ca Lục ca so với ta cùng thân ca ca nàng còn thân hơn. Nàng vô duyên vô cớ vì sao muốn hại Tứ tẩu nàng? Lão Tứ như vậy cũng quá lạnh lòng người, chẳng những hoài nghi Oản Oản, còn..."

Nói đến đây không nói được nữa, ôm Thôi Oản ô ô khóc lên: "Thôi thôi, chúng ta về sau không đi lại trước mặt bọn họ nữa, miễn cho bị người hoài nghi giấu giếm dã tâm, Lục ca ngươi bên kia, ta vào cung nói với bác ngươi, nói chúng ta không với cao nổi..."

"Tẩu tử nói bậy bạ gì đó, " Tần nhị phu nhân nhíu mày cắt ngang lời của nàng, "Oản Oản rơi xuống nước còn chưa bình phục lại, nàng miên man suy nghĩ không biết không có tội, tẩu tử làm sao có thể nói Cảnh Hành như vậy? Bên trong này khẳng định có hiểu lầm, Cảnh Hành tuyệt đối không phải loại người đó..."

Tạ thị không lại đáp lời, chỉ cúi đầu gạt lệ.

Bên ngoài Từ Hạo mắt trợn đến mức muốn nứt, cách cánh cửa mành hướng vào người bên trong cam đoan nói: "Mợ, Oản Oản, các ngươi không cần khóc, Tứ ca để Oản Oản bị ủy khuất, ta đây liền tìm hắn lý luận đi!"

Tần nhị phu nhân kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài, nhưng bên ngoài nơi nào còn có bóng dáng thiếu niên lang?

Nhà khách bên kia, Từ Tấn vừa từ thư phòng Thôi Phương Lễ trở về, vào nhà thấy nhi tử bảo bối nhu thuận tựa vào trong ngực mẫu thân, mắt to đen lúng liếng ướt như nước trong veo sáng ngời, trong lòng bực bội giảm xuống, ngồi vào bên cạnh Phó Dung đem một lớn một nhỏ cùng ôm lấy, hôn khuôn mặt Phó Dung.

Phó Dung nghiêng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Vương gia có tâm sự?"

Người trong nhà sốt ruột, Từ Tấn không muốn nói tăng thêm phiền não cho nàng, lắc lắc đầu, cúi đầu đùa nhi tử: "Trăn ca nhi có phải lại khóc hay không? Nghe lời, đêm nay nghe xong diễn chúng ta liền về nhà mình." Lão gia tử ngày mừng thọ, hắn dù muốn lập tức hồi vương phủ cũng phải nhịn.

Trăn ca nhi vừa khóc xong, ôm mẫu thân ai cũng không muốn đáp lời, phụ thân nói chuyện với hắn, hắn kéo căng khuôn mặt nhỏ nhắn đem đầu chuyển tới một bên khác.

Từ Tấn bật cười, cắn lỗ tai Phó Dung: "Giống như nàng, bị ủy khuất liền không thích đáp lại người ta."

Phó Dung thật lòng oan uổng, nàng từng quả thật không chỉ một lần không muốn đáp lại Từ Tấn, nhưng Từ Tấn là vương gia, nàng nào dám thật sự cau có mặt với hắn? Ngược lại là Từ Tấn, một lát nhiệt tình như lửa, một hồi lạnh như băng sương, nhi tử tính tình này chân chính giống hắn.

Lười cùng hắn giảng đạo lý, nhớ tới bộ dáng Hứa gia cả người ướt đẫm ở bên ao sen, Phó Dung muốn hỏi xem Thôi Oản rơi xuống nước có ẩn tình hay không, bên ngoài đột nhiên truyền đến Từ Hạo phẫn nộ gọi to: "Tứ ca ngươi ra đây! Ta có chuyện với ngươi!" Xen lẫn động tĩnh cùng Hứa gia tranh cãi.

Từ Tấn môi còn ngậm vành tai của nàng, nhưng một giây kia, Phó Dung lại toàn thân lạnh buốt, lo sợ Từ Tấn phẫn nộ thật cắn nàng một miếng.

Phó Dung sợ nhất Từ Tấn tức giận, lúc này thân thể nàng cứng ngắc, cũng không dám nhìn biểu tình trên mặt Từ Tấn.

Đường đường huynh trưởng, bị đệ đệ đến nhà khiêu khích như thế, dù là ở trước mặt nàng, Từ Tấn với tính tình kia, có thể nhẫn?

Mắt thấy nam nhân vụt đứng dậy đi nhanh ra bên ngoài, Phó Dung nhìn nhi tử trong ngực, lại không dám đắc tội Từ Tấn, vẫn lo lắng đề phòng dặn dò: "Vương gia, hôm nay là ngày mừng thọ ngoại tổ phụ, có chuyện gì ngươi chờ về phủ rồi so đo với Lục đệ sau, đừng ở chỗ này..."

"Ta biết, nàng an tâm dỗ nhi tử đi."

Từ Tấn quay đầu lại, còn coi như bình tĩnh trấn an nói. Thê tử đều ở trong phòng, mặc kệ Lục đệ nổi điên cái gì, hắn sẽ không dọa đến 2 mẹ con Phó Dung.

Phó Dung thoáng yên tâm, đợi Từ Tấn đi ra ngoài, nàng vỗ nhè nhẹ Trăn ca nhi đang ỷ lại ôm lấy nàng, dựng thẳng lỗ tai nghe.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »