Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33301 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 124

❊ ❊ ❊

Trước cửa cung không dừng xe được, Phó Dung lệnh xa phu đi lên phía trước một đoạn.

Xe dừng lại, Phó Dung lấy ra gương nhỏ, tự mình nhìn gương kiểm tra lại trang dung.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa.

Phó Dung vội vàng thu hồi chiếc gương ngồi ổn, chớp mắt tiếp theo liền ý thức được là có xe ngựa từ phía sau tới, hẳn là muốn vào cung. Cũng không phải Túc vương gia nàng muốn đợi, lại một lần nữa lấy chiếc gương ra, ngón trỏ ấn ấn ngạch tâm gắn Hoa Điền mẫu đơn Triệu phấn. Hiện giờ đã vào thu, thời tiết dần lạnh, Phó Dung ra ngoài thích điểm phấn, Hoa Điền hai màu hồng, đem màu xanh biếc thu lại, lưu lại mùa hè dùng.

Vì da nàng trắng muốt, theo lời Từ Tấn đùa nàng, chính là điểm Hoa Điền màu đen nhìn cũng đẹp.

Nghĩ tới lúc ấy Từ Tấn cười trêu tức, Phó Dung bĩu bĩu môi, tiếp tục nhìn gương tự phụ, nhìn mãi nhìn mãi ánh mắt chuyển tới trên Hoa Điền, ngơ ngác.

Đời này Từ Tấn đối với nàng thật là khác hẳn, hắn muốn nhìn sẹo nhỏ của nàng, nàng làm nũng không cho phép, hắn thế nhưng không tiếp tục kiên trì.

Cùng Từ Yến lúc trước một dạng.

Cũng bởi vì thích nàng, cho nên không miễn cưỡng nàng sao?

Nhìn gương, Phó Dung đắc ý cười.

Lão thái thái luôn muốn nhìn nàng khóc vì Từ Tấn nạp thiếp. Đời trước Từ Tấn không thích nàng thì bên người vẫn chỉ có một mình nàng, đời này hai người ở chung hòa hợp, Từ Tấn sao có thể có người khác?

Nói thật, sau khi trùng sinh Phó Dung muốn gả cho An vương, tương lai tiến cung hưởng thụ vinh hoa phú quý, hưởng thụ vạn người quỳ lạy, cũng không hy vọng xa vời An vương chỉ có một mình nàng. Cùng tình yêu so sánh, nàng càng để ý sủng ái của nam nhân. Nàng chỉ cần trở thành người hắn để ý nhất, để những nữ nhân bên cạnh không thể cưỡi trên đầu nàng là được. Gả cho Từ Tấn, Phó Dung cũng có ý tưởng này, nhưng như Từ Tấn thật có thể chỉ sủng một mình nàng, nàng cũng vui như mở cờ.

Bất quá...

Phó Dung vẫn không có hy vọng xa vời cái kia.

Chỉ cần tránh được lần nguy hiểm kia, Từ Tấn vị vương gia này vô cùng có khả năng ngồi vào cái vị trí kia, lên ngôi, hậu cung...

Thay vì hiện tại mộng tưởng hão huyền, tương lai mộng tỉnh thất vọng, không bằng nhân lúc bên cạnh hắn không có người khác thì ở trong lòng hắn chiếm trước một vị trí lớn. Như vậy mặc kệ Từ Tấn về sau có bao nhiêu phụ nữ, các nàng cũng chỉ có thể cướp được góc bên cạnh.

"Vương phi, Thôi cô nương gọi ngài đâu."

Màn xe bên ngoài truyền đến tiếng Lan Hương nghi hoặc nhắc nhở.

Phó Dung hoàn hồn, cửa sổ xe bên cạnh lại có người kêu một tiếng, không khỏi vén rèm cửa.

Đầu xe ngựa Túc vương phủ hướng về phía Đông, lúc này bên cạnh chẳng biết từ lúc nào nhiều thêm một chiếc xe ngựa, đầu xe hướng về phía Tây, cửa sổ xe vừa vặn đối nhau. Rèm cửa màu xanh sẫm bị một bàn tay trắng mịn kéo lên, lộ ra khuôn mặt Thôi Oản trắng nõn đẹp đẽ, "Tứ tẩu nghĩ cái gì vậy, ta gọi ngươi vài tiếng rồi."

Phó Dung xoa xoa khóe mắt, lúng túng nói: "Có chút mệt mỏi, đắc tội muội muội, muội muội muốn đi Chiêu Ninh cung sao?"

Thôi Oản cười nói: "Đúng vậy, ở nhà mấy ngày, nương chê ta, lại đem ta đuổi ra ngoài, đành phải đi chỗ bác. Tứ tẩu đâu, như thế nào dừng ở nơi này?"

Phó Dung nói: "Hôm nay đi Đông cung thăm hỏi tỷ tỷ, đi ra thì vương gia bảo ta chờ hắn..."

Còn chưa nói hết, lại có tiếng vó ngựa truyền tới, Lan Hương theo sát nhỏ giọng nhắc nhở, "Vương phi, vương gia tới."

Phó Dung hướng Thôi Oản gật gật đầu, buông rèm xuống.

Thôi Oản lại ló đầu ra, liền thấy Từ Tấn một thân áo tím thêu mãng giục ngựa đi tới, trên mặt một mảnh trong trẻo.

Nàng cười gọi "Tứ ca".

Từ Tấn dường như mới phát hiện ra nàng, khẽ gật đầu, đối với xa phu Thôi gia nói: "Đi thôi."

Xa phu không dám trì hoãn, thấp giọng dặn dò cô nương nhà mình ngồi ổn, chậm rãi thúc ngựa đi trước.

Xe ngựa rất nhanh từ bên cạnh Từ Tấn đi ra, tiến về phía trước. Thôi Oản khó có thể tin mà nhìn lại, nhìn Từ Tấn tung người xuống ngựa, nhìn hắn mau lẹ vô cùng lên xe ngựa vương phủ, màn xe nhấc lên thì lộ ra vạt váy hoa lệ bên trong.

Nàng thần sắc phức tạp mà thả rèm cửa xuống.

Phó Dung thì thuận theo để nam nhân đem nàng ôm tới trên đùi.

Vô luận là ở vương phủ hay trên xe ngựa, chỉ cần hai người cùng một chỗ, Từ Tấn đều thích ôm nàng như vậy. Phó Dung cũng quen dần, ngồi ổn rồi ngửa đầu ra sau hỏi: "Vương gia, công sự đều xử lý xong?" Lại bộ nhàn như vậy?

"2 ngày này quả thật không có việc gì." Từ Tấn nhìn kỹ hai mắt nàng, "Ở bên kia như thế nào?"

Phó Dung mấp máy môi, nói chuyện ở trong phòng Phó Ninh gặp phải Thái Tử, "Hắn cùng lão thái thái nói hai câu thì đi."

Từ Tấn nắm tay nàng, trầm mặc không đáp.

Nam nhân vì mình ghen tuông, Phó Dung trong lòng rất hưởng thụ, dựa vào lồng ngực hắn không nói chuyện. Loại chuyện này, nàng không có cách nào khuyên. Nếu khuyên, trong lòng Từ Tấn không chừng còn cho rằng nàng không để tâm việc bị Thái Tử nhìn, không bằng giả trang ủy khuất, ngược lại càng chọc Từ Tấn thương tiếc.

"Về phủ thay xiêm y, giữa trưa chúng ta ra bên ngoài ăn."

Từ Tấn ôm nàng một lát, đột nhiên nói một câu như vậy.

Phó Dung kinh ngạc ngẩng đầu, "Sao lại muốn ra ngoài dùng cơm?"

Từ Tấn cười hôn nàng một cái: "Tối hôm qua không phải nàng nói muốn đi xem cửa hiệu mặt tiền 3 gian sao? Nàng chưa làm bao giờ, nhìn cũng không hiểu gì, cuối cùng còn phải để bọn họ nghĩ cách, vừa vặn hôm nay ta rảnh, bồi nàng đi."

Phó Dung ngoài ý muốn nhìn hắn cười: "Không ngờ vương gia đối với sinh ý nhỏ của chúng ta cũng rất để bụng, thế nhưng chịu bồi ta xem cửa hàng."

Từ Tấn nhéo nhéo cái mũi nàng: "Ta sợ nàng chọn sai cửa hàng, tương lai sinh ý không tốt, để cho người khác chê cười, quay về lại khóc cùng ta."

"Chàng lại bóp cái mũi ta, bóp dẹp thì làm thế nào đây?" Phó Dung ghét bỏ mà đẩy tay hắn ra, quay đầu hừ nói: "Vương gia đâu phải là sợ ta bị chê cười a, ngài là sợ ta làm mất mặt mũi Túc vương phủ đi?"

Từ Tấn nhìn nàng chóp mũi hơi ửng đỏ, bất đắc dĩ cười nói: "Túc vương phủ là ta và nàng hai người, mặt mũi vương phủ không phải là mặt mũi hai chúng ta sao? Hảo tâm giúp nàng, nàng lại không cảm kích. Một khi đã như vậy, buổi chiều chính nàng tự đi một mình."

Hắn lấy lui làm tiến, Phó Dung không tiếp chiêu, cố ý cùng hắn đối nghịch: "Được a, tự mình đi thì tự mình đi, vương gia ở nhà nghỉ ngơi đi."

Từ Tấn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, tựa như đang phân biệt thật giả trong lời nói của nàng.

Phó Dung thản nhiên mà nhìn lại hắn.

Từ Tấn mặt chậm rãi trầm xuống.

Mắt thấy hắn buông nàng ra, rõ ràng là định thả nàng tự ngồi, Phó Dung rốt cuộc nhịn không được, ôm lấy cổ hắn cười, nhìn mắt hắn nói: "Vương gia đối với ta tốt như vậy, ta sao lại không thích? Vương gia đã đáp ứng cùng nhau đi, không cho phép đổi ý."

Nàng tròng mắt như nước, giảo hoạt, hoạt bát, cười dịu dàng mà nhìn hắn.

Tâm Từ Tấn tựa như mặt trăng chìm trong nước, bởi hai câu kiều ngữ này của nàng, chớp mắt lại nổi lên.

"Lá gan càng lúc càng lớn có phải hay không?"

Hắn nắm lấy cằm nàng, sầm mặt như cũ.

Phó Dung nháy nháy mắt, lộ ra một tia khiếp ý hối hận, "Vương gia tức giận?"

Từ Tấn buông mi nhìn nàng, "Sợ sao?"

Phó Dung bật cười, nhìn chằm chằm vào đôi lông mày dài của hắn nói: "Vương gia nếu lại nhíu nhíu mày, ta sẽ thật sự sợ."

Nàng nhanh mồm nhanh miệng, to gan lớn mật, Từ Tấn nhìn chằm chằm vào cái đôi môi đỏ thắm kia một lát, cúi đầu ngậm lấy, xem nàng còn gạt người thế nào.

Muốn trừng phạt nàng, đụng tới môi nàng, nghe nàng kiều kiều giọng mũi, không khỏi lại buông nhẹ động tác.

Phó Dung cảm nhận được ôn nhu của hắn, tay ôm cổ hắn thật chặt, ngượng ngùng đáp lại. Hôn sắp kết thúc, hắn lưu luyến mà đụng chạm nàng một lần rồi muốn rời đi. Nàng bẽn lẽn ngượng ngùng đuổi theo, phảng phất không biết hắn muốn rời đi, như vậy mút nhẹ. Từ Tấn làm sao cam lòng bỏ được, lại lần nữa che lên.

Rốt cuộc tách ra thì nàng tựa vào khuỷu tay hắn, kiều nhuyễn vô lực, một đôi mắt đẹp sương mịt mờ nhìn hắn.

Từ Tấn dán môi nàng thương lượng: "Nếu không, nghỉ trưa xong hãy ra ngoài?"

Phó Dung biết hắn định làm cái gì, lắc lắc đầu: "Không cần". Thật nghỉ trưa, nàng sợ nàng không đứng dậy nổi.

Từ Tấn không cam tâm mà đem người đặt sang bên cạnh, nhắm mắt bình phục.

Phó Dung cũng thở hổn hển một lát mới triệt để bình phục lại, thấy Từ Tấn còn chưa bỏ đệm dựa đem trên đùi ra, nàng nghĩ ngợi một lúc, đem bàn tay to lớn của hắn dời tới đầu gối, cúi đầu ấn ngón tay hắn chơi, "Vương gia, ở Đông cung lão thái thái hỏi ta sao còn không cho vương gia thêm người, lần trước Đoan phi nương nương cũng cố ý dặn dò qua, vương gia trong lòng nghĩ như thế nào?"

Nàng còn chưa hỏi ý của Từ Tấn, hiện tại hỏi rõ ràng, đối với chuyện sau này cũng có chuẩn bị tốt.

Từ Tấn lưa sót lại trong cơ thể nhất thời tắt ngúm.

Hắn mở mắt ra, nhìn thấy nàng cúi đầu ngồi ở bên cạnh, như đứa nhỏ chơi ngón tay hắn, hỏi ngược lại: "Nùng Nùng nghĩ như thế nào?"

Phó Dung nhu thuận nói: "Ta đều nghe vương gia."

Lời nói dễ nghe, lúc ấn ngón tay Từ Tấn thì ngón trỏ đổi thành móng tay, ở trên ngón tay hắn lưu lại một cái dấu móng tay nho nhỏ, còn sợ hắn không rõ tâm tư nàng, hơi chút dùng thêm khí lực.

Từ Tấn cảm giác đau, khóe miệng lại cong lên, bắt lấy tay nhỏ không thành thật nói: "Chớ suy nghĩ lung tung, ta có một mình nàng là đủ rồi, ai lại lấy chuyện thiếp thất nói, nàng chỉ làm như không nghe thấy, bất quá cứ việc lừa gạt đẩy lên trên người ta."

Phó Dung nghiêng đầu nhìn hắn, muốn hỏi biện pháp này nàng có thể dùng bao lâu, một năm, 3 năm hay là một đời.

Nhưng nàng không hỏi, lúc hắn ôn nhu chỉ nhìn chằm chằm cười thỏa mãn.

Đổi qua xiêm y, Từ Tấn mang Phó Dung đi Nhàn Thú sơn trang ở thành Tây, nơi đó đình đài lầu các mọc lên san sát, cảnh sắc sông núi mê người, là nơi huân quý kinh thành thường tổ chức tiệc mời. Bên trong thị nữ hoặc thông viết văn, hoặc hiểu âm luật, đều là dày công dạy dỗ từ nhỏ, nghe nói dung mạo cũng đều là phong thái thượng đẳng.

Phó Dung sớm đã nghe nói tới Nhàn Thú sơn trang, càng muốn tận mắt xem tin đồn có phải là sự thật hay không.

Đáng tiếc xe ngựa trực tiếp dừng tới trước nhã các Từ Tấn chuyên dùng, bên trong tiệc rượu đã dọn sẵn, một bóng dáng tỳ nữ đều không có.

Phó Dung vòng quanh mấy chỗ cửa sổ đi qua lại, nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài: "Thế này cùng ở vương phủ dùng cơm có gì khác nhau?"

Từ Tấn đã ngồi xuống, nhìn nàng bên kia, cau mày nói: "Nơi này cảnh trí không hợp ý nàng?"

Phó Dung quay người về bên cạnh hắn, nũng nịu thầm nói: "Đều nói Nhàn Thú sơn trang thị nữ tài mạo song tuyệt, vương gia đã đặt chỗ hàng năm ở trong này, ta muốn xem thị nữ đủ tư cách hầu hạ vương gia dùng cơm là dung mạo bậc nào a."

Từ Tấn kéo kéo khóe miệng, tỏ ý bảo Phó Dung rót rượu cho hắn.

Phó Dung thấy hắn dường như không có tâm tình nói đùa, cũng không nháo nữa, nhắc tay áo tới hầu hạ hắn.

Vừa ngồi xuống, tay Từ Tấn đột nhiên vươn tới, rời đi thì trên bàn trước mặt Phó Dung có thêm một ngọc bội long văn (hình rồng).

Thứ này quá quen mắt, Phó Dung thần sắc cổ quái, nghiêng đầu nhìn hắn: "Vương gia..."

"Thưởng cho nàng." Từ Tấn nâng cốc rượu thưởng thức một ngụm, thấy Phó Dung vẻ mặt ngơ ngẩn mờ mịt, hắn không nhịn được, đem người mò tới trong ngực hôn: "Ta nói nàng là thị nữ tài mạo song tuyệt đầu tiên hầu hạ ta dùng cơm, nàng tin sao?"

Phó Dung nghệch mặt.

Từ Tấn lại hôn mắt nàng: "Bản vương ánh mắt cực cao, đến nay chỉ nhìn trúng nàng một người, yên tâm?"

Đầu tiên là thăm dò thái độ hắn về chuyện nạp thiếp, tiếp theo lại hoài nghi hắn ở bên ngoài có hồng nhan tri kỷ. Hắn hôm nay mới biết, nàng cũng là bình dấm chua.

Nhưng hắn rất vui vẻ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »