Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33374 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 122

❊ ❊ ❊

Khi Phó Dung tỉnh lại, ngoài cửa sổ ánh nắng đã sáng ngời.

Nàng định đẩy màn lụa ra xem cho rõ ràng, nhưng quay người thì eo mỏi lưng đau.

Phó Dung đành phải nằm xuống, nghĩ tới tối hôm qua nam nhân lòng tham không đáy nhiều lần đòi hỏi, bất đắc dĩ cười khổ.

Từ Tấn lúc bắt đầu có bao nhiêu ôn nhu thì sau đó có bấy nhiêu bá đạo, cuối cùng lại biến thành Túc vương gia nàng quen thuộc kia.

Bất quá, có đôi khi quả thật... Vô cùng thoải mái.

Lười biếng trở mình, Phó Dung vừa định nhắm mắt lại ngủ một lúc, bỗng nhiên liếc sang bên cạnh, thấy dưới gối đầu của Từ Tấn có một quyển sách. Phó Dung nghi hoặc mà chớp chớp mắt, lật ra xem, phát hiện bên trong kẹp một mảnh giấy nhắn.

Tối hôm qua đã cho nàng uống thuốc, chớ lo.

Thể chữ nam nhân mạnh mẽ có lực, giống như động tác của hắn tối hôm qua.

Phó Dung cười đem tờ giấy cất lại chỗ cũ. Hắn cho rằng nàng không biết, kỳ thật nàng nhớ, chỉ là lúc ấy quá mệt, nhắm mắt không muốn mở ra, hắn ôm nàng chà lau thu thập, hắn đem dược có chút đắng đút cho nàng giống như đút nàng uống rượu.

Hắn thế nhưng không chê đắng...

Chính mình thất thần, bên ngoài Mai Hương nhẹ giọng kêu: "Vương phi tỉnh chưa? Cầm Hương đến thỉnh an ngài."

Cầm Hương a, lâu không gặp, vừa vặn có lời muốn nói với nàng.

"Các ngươi vào đi." Phó Dung đỡ lấy eo ngồi dậy, siết chặt đồ ngủ rộng rãi trên người.

Nàng muốn che giấu, lại không biết tối hôm qua gác đêm ở bên ngoài, Mai Hương đem động tĩnh bên trong nghe rõ nhất thanh nhị sở, ánh mắt mới đối diện Phó Dung, cả khuôn mặt đỏ bừng, một bộ dáng lạy ông tôi ở bụi này.

Nàng xấu hổ thành như vậy, Phó Dung giả bộ dửng dưng, một bên để Mai Hương hầu hạ mặc quần áo một bên hỏi nàng: "Vương gia đi khi nào?"

Mai Hương ở sau lưng nàng nói: "Cũng giống hôm qua, giờ dần đã dậy, phân phó chúng ta đừng ồn ngài, để cho ngài ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh."

Phó Dung cười cười, vừa định đi soi gương, nghĩ tới tối hôm qua chính mình bởi vì uống rượu ở trước gương ngớ ngẩn lâu như vậy, mặt cũng đỏ hồng, đi thẳng tới cái giá rửa mặt.

Bên ngoài mặt trời đã lên quá ba sào, Phó Dung dùng điểm tâm sáng đơn giản, để Mai Hương gọi Cầm Hương vào.

"Cầm Hương bái kiến vương phi nương nương." Tiểu nha hoàn một thân bối tử lụa mỏng màu xanh lục thủy, thoải mái bước vào, quỳ gối hướng Phó Dung bái.

Phó Dung gật gật đầu, cẩn thận quan sát Cầm Hương.

Cùng đầu năm trước so sánh, Cầm Hương dường như biến thành người khác. Lúc đó Cầm Hương bởi vì dung mạo mà tự ti khiếp nhược, ánh mắt cũng không dám ngước lên nhìn người. Sau này tới bên cạnh nàng, ở Phù Cừ viện không ai dám cười nhạo. Nàng ấy lại bằng vào một đôi khéo tay dỗ cho các tiểu nha hoàn đều thích tìm đến nói chuyện, ngôn hành cử chỉ thong dong hơn rất nhiều. Đặc biệt là năm ngoái chính thức bái Cố nương tử làm thầy, tiểu nha đầu cao hứng, mỗi ngày khóe miệng đều là cong lên.

Đó là khí độ, bộ dáng Cầm Hương cũng có biến hóa không nhỏ. Phó Dung xem qua cánh tay Cầm Hương, phát hiện trên người nàng cũng không đen đúa. Mặt đen hoàn toàn là bởi vì hồi nhỏ nhà nghèo, xuống ruộng phơi nắng làm việc, liền tặng Cầm Hương phấn bôi mặt chuyên dùng dưỡng da dưỡng nhan. Cầm Hương lông mày quá thô, Phó Dung lại dạy nàng sửa lại, chỉ có mũi tẹt môi dày Phó Dung không có biện pháp. Cũng may 2 năm dưỡng tốt, Cầm Hương sắc mặt tái nhợt đã hồng hào. Tuy rằng phong thái còn kém chút, cuối cùng cũng không đến mức làm người ta liếc mắt nhìn liền quay mặt đi.

Trước mắt xiêm y màu sắc phối hợp vừa vặn, nhìn còn rất nhẹ nhàng khoan khoái.

"Cầm Hương ngày càng đẹp, các ngươi nói có đúng hay không?" Phó Dung cười hỏi Mai Hương Lan hương hai người.

Lan Hương giả trang ghen tỵ mới nói: "Đó là Cầm Hương vẫn không ở bên cạnh hầu hạ ngài, vương phi mới nhớ nàng, ta cùng Mai Hương thì ngài không khen qua."

Cầm Hương cười nghe nàng trêu ghẹo, nháo đủ rồi mới đem mới hoa điền làm tốt rồi bưng tới trước Phó Dung, chỉ vào phía trên một hàng mười hai Hoa Điền hoa văn mẫu đơn nói: "Đây là thời điểm rảnh rỗi sư phụ làm ra, vương phi nhìn xem sao? Sư phụ nói cô nương nếu thích, sau này nàng lại làm nhiều thêm mấy thứ."

Phó Dung ánh mắt đã sớm dính chặt vào.

Diêu Hoàng, Ngụy Tử, Triệu phấn, nhị kiều, Lạc Dương, hồng ngự, y hoàng (đều là tên các loại hoa mẫu đơn), hoa điền nhỏ như vậy, lại có thể làm cho người ta vừa thấy liền nhận ra chủng loại mẫu đơn.

"Cố di đôi tay kia, thật có thể nói là điêu luyện tinh tế." Phó Dung kìm lòng không được khen ngợi.

Cầm Hương thở dài: "Đúng vậy, mỗi lần ta cảm thấy ta đã làm tốt lắm rồi, vừa nhìn thấy sư phụ làm thì không dám tự mãn nữa."

Phó Dung cười liếc mắt trừng nàng một cái, nhìn Cầm Hương làm những hoa điền kia, cũng yêu thích không muốn rời: "Ngươi mới bao nhiêu tuổi, làm ra như vậy đã rất lợi hại rồi, bớt nghĩ những thứ kia có được không, hảo hảo cùng Cố di học, tương lai Cố di già đi, Như Ý trai chúng ta chỉ mong đợi ngươi gánh vai chính đâu."

Lời này vừa nói ra, ba nha hoàn đều ngây ngẩn.

Chuyện Như Ý trai, người ngoài không biết, mấy người các nàng đều rõ ràng.

Mai Hương Lan Hương đưa mắt nhìn nhau, Cầm Hương thì trực tiếp hỏi ra: "Vương phi ý tứ là..."

Phó Dung g thu tầm mắt khỏi đám hoa điền, nhìn Cầm Hương nói: "Ta và vương gia đã thương lượng xong, muốn mở lại Như Ý trai, ngươi trở nói lại cho Cố di và Chu chưởng quỹ, bảo bọn họ bắt đầu tìm cửa hàng, mời tiểu nhị đi, không đủ tiền cứ việc tới tìm ta, cái khác không cần cố kỵ."

Nàng bình tĩnh thong dong, phảng phất như không sợ điều gì, Cầm Hương được động viên gấp bội, khẩn cấp trở về chuyển lời.

Lan Hương đi ra ngoài tiễn nàng.

Mai Hương nhìn Phó Dung, nhỏ giọng nhắc nhở: "Vương phi và vương gia thương lượng tốt rồi, có nên nhắc một tiếng cùng lão gia, phu nhân hay không?"

Phó Dung gật gật đầu, "Ngươi đi đi, ta đi viết phong thư."

Trở thành tức phụ của người khác, dù Túc vương phủ cách Cảnh Dương Hầu phủ chỉ có hai khắc đường đi xe, cũng không nên không có việc gì lại chạy về nhà.

Viết xong thư, Phó Dung phơi khô bỏ vào trong phong bì, lệnh cho Mai Hương đi gọi Hứa Linh.

Theo lý chuyện chuyển lời đưa tin thế này, thông thường nàng đều gọi quản sự tới, tự mình dặn dò. Cố tình Từ Tấn lòng dạ hẹp hòi, không thích nàng và quản sự tiền viện tiếp xúc quá nhiều, nên nàng phân phó Hứa Linh thay thế làm chân chạy. Nói câu không dễ nghe, chính là ám chỉ nàng không cần đem Hứa Linh xem là cô nương. Lúc ấy Phó Dung cười mắng hắn một trận, sau này cùng Hứa Linh tiếp xúc, nàng phát hiện Hứa Linh quả thật không thích hợp ở trong phòng hầu hạ, bảo nàng bưng trà rót nước, quả thực tựa như giết gà dùng dao mổ trâu. Rõ ràng thoạt nhìn đích thực là một cô nương thanh tú, đứng ở trong khuê phòng chính là không hợp. Phát giác Hứa Linh cũng không có thói quen này, Phó Dung chỉ có lúc ra ngoài mới gọi nàng theo cùng, hoặc là tương tự hôm nay có việc cần nàng làm chân chạy ra tiền viện.

"Đem phong thư này giao cho Phương thúc, bảo hắn tự mình đi một chuyến, giao cho mẫu thân ta."

Phương thúc là quản sự hồi môn của nàng, thay nàng quản lý đồ cưới, ruộng đồng, cửa hàng các sản nghiệp bên trong. Phó Dung và trong nhà thư từ qua lại, đều qua hắn tay. Bình thường việc nhỏ phái gã sai vặt chạy một chuyến là được, phong thư này đề cập ân oán của nàng cùng Vĩnh Ninh công chúa, Phó Dung chỉ yên tâm để Phương thúc làm.

Hứa Linh nhận lấy thư, đi tiền viện.

Phó Dung vốn cho rằng mẫu thân chắc chắn muốn đợi buổi tối cùng phụ thân thương lượng xong mới hồi âm cho nàng, không nghĩ tới buổi trưa vừa cơm nước xong, Kiều thị lại dẫn Phó Tuyên, Quan ca nhi tới thăm. Phó Dung nghe vậy đại hỉ, mau chóng đi phía trước đón người.

"Tam tỷ tỷ!" Quan ca nhi đứng ở bên cạnh mẫu thân, nhìn thấy Phó Dung, giòn giòn gọi người.

"Quan ca nhi càng ngày càng ngoan." Phó Dung ôm lấy đệ đệ hôn mấy cái, rất nhanh lại buông xuống, tiểu tử càng ngày càng nhanh nhẹn, Phó Dung tối hôm qua mệt mỏi một phen, hôm nay cánh tay dù nhiệt tình cũng không nhấc lên nổi.

So với hôm lại mặt, hôm nay Phó Dung đầu mày khóe mắt bị nam nhân làm dịu đi, càng đủ quyến rũ nhiệt tình, Kiều thị thoáng an lòng. Vào Phù Cừ viện, nàng ở bên cạnh nhìn ba tỷ muội Phó Dung chơi một lát, nói với Phó Tuyên: "Tuyên Tuyên dẫn đệ đệ ngươi đi vườn hoa trong vương phủ dạo chơi, nương có lời nói cùng tỷ tỷ ngươi."

Phó Dung biết mẫu thân vì sao mà đến, nhưng nàng cảm thấy việc này mấy câu là có thể giải thích rõ ràng, ôm cánh tay mẫu thân nói: "Nương, các ngươi ít khi tới, đi, chúng ta cùng nhau đi dạo."

Khuyên can mãi, phải đem Kiều thị đẩy ra khỏi nhà.

Kiều thị còn muốn quay trở vào, phát hiện trong mắt Phó Tuyên hoài nghi nhiều hơn, sợ cái đầu nhỏ của nàng ấy miên man suy nghĩ, đành phải cùng Phó Dung đi ra ngoài.

"Tam tỷ tỷ, cái kia là cái gì?"

Quan ca nhi lần đầu tiên đến vương phủ, nhìn cái gì cũng cảm thấy thú vị, chạy đến một tượng đá cẩm thạch, tò mò sờ nói.

"Đó là hạc trắng a, thần tiên cưỡi hạc trắng." Phó Dung cười nói.

Quan ca nhi mắt sáng lên, nhưng nhìn chằm chằm vào tượng đá hạc trắng một lát, phát hiện tượng đá hẹp hẹp dài dài căn bản không có khả năng ngồi lên, lông mày nhỏ nhíu lại.

Phó Dung không nhịn được phì cười.

Kiều thị để Phó Tuyên đi dỗ đệ đệ, nàng kéo Phó Dung hướng xa xa đi vài bước, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện mở lại Như Ý trai, ngươi nói với vương gia như thế nào? Vương gia biết ân oán của chúng ta cùng Vĩnh Ninh công chúa, quận vương phi sao? Việc này quan hệ trọng đại, ngươi tuyệt đối đừng tự chủ trương."

Nàng sợ nhất nữ nhi giấu diếm vương gia, tương lai cùng Vĩnh Ninh công chúa sinh chuyện, chọc vương gia tức giận. Thân sơ có khác, nàng tuy đồng tình Liễu Như Ý, nhưng so sánh cùng với nữ nhi kết hôn hạnh phúc, Như Ý trai có thể mở lại hay không, ở trong mắt nàng thật không tính là cái gì.

Phó Dung nghe, bất đắc dĩ sẳng giọng: "Ta trên thư đều viết rõ ràng, nương như thế nào lại không tin đâu?"

Nói xong lại giải thích một lần, dấu diếm tình cũ của nàng cùng Từ Tấn, chỉ nói Từ Tấn quả thật đều rõ ràng, cũng đồng ý nàng mở Như Ý trai.

Kiều thị nhiều lần xác nhận.

Phó Dung còn thề thốt mãi.

Kiều thị rốt cuộc yên tâm, nhưng vẫn khuyên nhủ: "Sau này làm việc cẩn thận chút, tận lực bớt chọc phiền toái cho vương gia." Hiện tại vợ chồng son chính là thời điểm tân hôn ngọt ngào, vương gia đang mới mẻ đâu, nguyện ý sủng nữ nhi, tương lai cuộc sống sau này, sợ là tính tình sẽ không tốt như vậy.

"Nương yên tâm, ta đều hiểu." Phó Dung khiêm tốn thụ giáo, thấy mẫu thân không phản đối, cười chạy tới chơi cùng đệ đệ, muội muội.

Ở trong sân đi dạo một vòng, Kiều thị muốn đi về.

Phó Dung luyến tiếc đệ đệ, muội muội, nàng muốn cho đệ đệ ở lại vương phủ mấy ngày.

Kiều thị liếc mắt quở trách nàng. Thật là không có bà bà (mẹ chồng) ở nhà nhìn chằm chằm, lá gan liền lớn, ỷ vào vương gia sủng ái làm cái gì cũng không kiêng nể. Quan ca nhi thật lưu lại, hắn nhỏ như vậy, nữ nhi nhất định muốn đem đệ đệ ôm vào trong phòng ngủ. Đến lúc đó trên giường vướng bận, vương gia có thể cao hứng?

Một nhà 3 người như thế nào tới, lại như thế đấy rời đi.

Phó Dung đứng ở cửa nhìn theo xe ngựa đi xa, quay đầu nhìn lại tòa Túc vương phủ khí phái lại trống không, hận không thể cũng theo mẫu thân trở về nhà.

Trời chiều ngả về Tây, Từ Tấn sải bước đi vào Phù Cừ viện, tỏ ý bảo bọn nha hoàn đừng lộ ra, lặng lẽ đi vào nội thất.

Vào nhà liền thấy Phó Dung đưa lưng về phía cửa, đứng ở trước lồng chim đùa vẹt.

"Vương gia!"

Đoàn Đoàn vỗ cánh kêu lên.

Phó Dung bản năng mà quay đầu lại, nhìn thấy nam nhân một thân mãng bào màu tím, nửa thân trên bị ánh chiều tà bao phủ như tiên.

Nhưng hắn cười, lập tức lại biến thành vương gia tối hôm qua phong lưu đa dạng chồng chất.

Thấy Từ Tấn ánh mắt ném về phía chiếc gương, Phó Dung mặt nóng lên, đi tới cái bàn bên kia.

"Hôm nay nhạc mẫu tới?" Từ Tấn đuổi tới, thuần thục ôm người tới trên đùi.

Phó Dung vùi vào ngực hắn gật gật đầu, đem ý đồ mẫu thân đến cũng nói ra, "Nương sợ ta đắc tội chàng đâu, làm như ta ngốc lắm ấy."

Từ Tấn cười khẽ: "Nhạc mẫu quá cẩn thận, Nùng Nùng tốt như vậy, ta sao lại có thể bởi vì một chút chuyện nhỏ tức giận cùng nàng?"

Nói xong cúi đầu muốn hôn.

Phó Dung ngăn trở mặt hắn, đỏ mặt hừ nói: "Nói được dễ nghe cũng vô dụng, đêm nay, đêm nay không cho phép, ta mệt."

Từ Tấn nhìn tiểu cô nương lời chưa nói xong đã lại trốn vào trong ngực hắn, thở dài.

Chén thuốc kia liên tục sử dụng cũng không tốt, 1 tháng bảy lần, cũng chỉ có thể cách vài ngày một lần.

Hắn chịu theo kế hoạch, Phó Dung cũng không bạc đãi hắn, tới ngày có thể thân thiết, xấu hổ bồi hắn xằng bậy.

Tháng 9, Chu chưởng quỹ tới, đem ba chỗ vị trí cửa hiệu mặt tiền đã dày công chọn lựa giới thiệu cho Phó Dung nghe, hỏi nàng muốn hay không tự mình xem rồi quyết định.

Phó Dung muốn xem tận mắt, chỉ là nàng còn chưa định ngày ra ngoài, Đông cung liên tục truyền đến hai tin vui.

Thái Tử phi chẩn ra mang thai.

Thái Tử trắc phi muốn sinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »