Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33352 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 186

❊ ❊ ❊

Đêm nay, trừng phạt Phó Dung dùng chuyện vui thú giường chiếu uy hiếp hắn, Từ Tấn quả thực gây sức ép một lúc lâu, ngày kế hắn từ sớm lên triều. Phó Dung đối với động tĩnh của hắn không hề hay biết gì, như hoa phù dung bị gió thu trêu đùa một đêm, rốt cuộc được nhàn rỗi, mệt mỏi tham lam mà ngủ.

Hai vợ chồng không có gì nháo thành một trận như vậy, Lan Hương đi tới bên giường nhìn một chút, sau khi rời khỏi đây cùng Mai Hương nhỏ giọng thương lượng: "Một lúc nữa Trăn ca nhi sẽ tỉnh, chúng ta có nên gọi vương phi dậy không a?"

Trăn ca nhi buổi sáng tỉnh dậy đặc biệt đúng giờ, tỉnh lại liền khóc, hiện tại tiểu tử cũng hiểu được, ngoan ngoãn do nhũ mẫu chiếu cố suỵt suỵt, suỵt suỵt xong nhũ mẫu sẽ tự ôm hắn tới đây, để mẫu thân giúp hắn rửa mặt.

Mai Hương không nhịn được cười: "Để nàng ngủ thêm đi, một lát Trăn ca nhi tới sẽ tự đánh thức mẫu thân."

Hai người chia nhau thu thập, không bao lâu quả nhiên thấy nhũ mẫu ôm Trăn ca nhi đi tới.

Mai Hương Lan Hương đưa nàng đi vào, thuần thục treo màn lụa lên, không một tiếng động.

Nhũ mẫu thấy trên giường vương phi ngủ say, thất kinh, nhỏ giọng hỏi thăm Mai Hương: "Nếu không ta dỗ Trăn ca nhi một lát? Vương phi còn ngủ..."

Nói còn chưa dứt lời, bị Trăn ca nhi a a cắt ngang, tiểu tử nhìn thấy mẫu thân bắt đầu uốn éo người, sốt ruột muốn vào trong ngực mẫu thân.

Nhũ mẫu trong lòng biết chính mình không có bản lĩnh lưu lại tâm Trăn ca nhi, thấp thỏm đem tiểu tử đặt vào bên trong Phó Dung. Mai Hương Lan Hương tỏ ý bảo nhũ mẫu đi ra ngoài trước, vương phi lười dạng gì các nàng đều thấy qua, vương phi cũng không để tâm, bị nhũ mẫu nhìn thấy cũng không tốt. Tiễn bước nhũ mẫu, hai đại nha hoàn cùng nhau đứng ở bên giường, xem như là chăm sóc Trăn ca nhi.

Phó Dung đúng lúc quay vào bên trong ngủ.

Trăn ca nhi ngồi xem xét mẫu thân một lát, thấy mẫu thân không có ôm hắn giống như trước đây, tiểu tử mờ mịt đi sờ mặt Phó Dung, đáng tiếc hắn tay trái không thể chống đỡ chính mình, tay phải còn chưa đụng tới mẫu thân, thân thể mập mạp nghiêng ngả nhào tới, ngã vào lồng ngực Phó Dung.

Phó Dung nhíu nhíu mày, cảm giác có người ở trong lồng ngực mình trảo a trảo, bên tai còn có thanh âm quen thuộc y y nha nha, nàng nghi hoặc mà mở mắt ra, liền thấy nhi tử ánh mắt thủy nhuận ướt át. Hai mẹ con đối diện chốc lát, Trăn ca nhi nhếch miệng cười, tiếp tục ý đồ đẩy ra đồ ngủ trên người Phó Dung.

Phó Dung quay đầu, nhìn thấy bóng dáng Mai Hương Lan Hương kích động chạy trốn.

Nàng bất đắc dĩ xoa xoa cái trán, thật là, buổi tối hầu hạ Từ Tấn, ban ngày hầu hạ nhi tử hắn, hai cha con một dạng quấn người.

Mắt thấy nhi tử thèm đến chảy nước miếng, Phó Dung tâm lại mềm nhũn, đem tiểu ngu ngốc ôm vào trong ngực, cởi bỏ đồ ngủ cho hắn bú, nàng thật sự quá mệt, mí mắt tiếp tục khép lại.

Trăn ca nhi gần đây khẩu vị cực tốt, sùng sục sùng sục ăn xong một bên lại đi ăn một bên khác, vừa ăn vừa chơi, tay ú nần ở trên người mẫu thân mấy chỗ điểm đỏ sờ tới sờ lui, hai cái gan bàn chân cũng vô thức mà nhẹ nhàng đạp mẫu thân, ăn đến cuối cùng càng chỉ muốn chơi, phía dưới hai cái răng cửa nhỏ còn có thể không cẩn thận cắn phải mẫu thân.

Phó Dung triệt để ngủ không ngon, giơ tay lên chọc lét hắn, Trăn ca nhi đột nhiên bị tập kích, hướng bên trong trở mình, cười khanh khách không ngừng.

Hai mẹ con chơi một trận, Phó Dung tự rửa mặt trước, sau đó lại giúp nhi tử rửa mặt.

Trăn ca nhi ngửa mặt nằm, đen mắt to lúng liếng không rời mẫu thân.

Hắn vừa rửa xong khuôn mặt trắng non mềm, Phó Dung cười hỏi hắn: "Hôm nay chúng ta đi nhà Nhị di mẫu nhìn tỷ tỷ, Trăn ca nhi cao hứng không?"

Trăn ca nhi đã lâu không nhìn thấy Nhị di mẫu, cũng không hiểu mẫu thân nói tới ai, xấu xa nâng bàn chân lên dẫm cánh tay mẫu thân.

Phó Dung ôm lấy chân nhỏ cắn hai cái, quay đầu phân phó Lan Hương cho người chuẩn bị xe, dùng xong bữa sáng liền ra ngoài.

Vốn là định sẵn hôm nay đi Lương gia đưa tiết lễ Trung Thu, Lan Hương cũng không nghĩ nhiều.

Thu thập xong, Phó Dung ôm Trăn ca nhi lên xe ngựa, Hứa Linh Lan Hương cùng nàng ngồi chung một chiếc, trước xe sau có vương phủ thị vệ đi theo, an an ổn ổn mà hướng ngõ hẻm Lương gia đang ở đi tới. Quẹo vào ngõ nhỏ, Phó Dung kéo rèm cửa, liền thấy trước cửa nhà đều có cây ngô đồng, lúc này lá cây đang vàng, sáng ngời đẹp mắt.

Phó Dung dạy nhi tử nhận thức cây ngô đồng, sau đó chỉ vào một ngôi nhà phía trước nói: "Nhìn, đó chính là nhà Nhị di mẫu."

Nói chuyện thì vừa vặn Phó Uyển nghe được người gác cổng thông truyền đi ra, tới cửa mới đem tiểu nữ oa trong ngực buông xuống. Viện Viện miệng ngọt vô cùng, nhìn thấy 2 mẹ con Phó Dung, vui vẻ kêu dì, đệ đệ.

Trăn ca nhi tò mò nhìn chằm chằm vào nàng, một tay nhỏ bé vô thức sờ cổ mẫu thân.

Xe ngựa vững vàng dừng lại, hai mẹ con Phó Dung xuống xe.

"Dì thật đẹp!" Viện Viện nhìn chằm chằm vào váy Phó Dung, ngẩng đầu khen.

Tiểu nha đầu nhỏ như vậy chỉ biết thích váy, Phó Dung muốn nang niu ngoại sanh nữ, đem Trăn ca nhi đưacho Phó Uyển bên kia: "Trăn ca nhi cho Nhị di mẫu ôm được không?"

Phó Uyển tươi cười ôn nhu, chờ mong nhìn ngoại sanh.

Trăn ca nhi nhìn cây Ngô đồng lớn bên cạnh cửa nhà dì, rất nể tình mà hướng dì đưa tay.

Phó Uyển sướng muốn điên lên, ôm ngoại sanh thơm một ngụm.

Trăn ca nhi chớp chớp mắt, nâng tay nhỏ lên lau mặt.

Phó Dung không nhịn được phì cười, khom lưng đem Viện Viện nhấc lên.

Trăn ca nhi quả thật sẽ nhận người, tiến cung thì Phó Dung muốn ôm Trân tỷ nhi hoặc Chương ca nhi không quen thuộc, hắn đều không nguyện ý. Phó Dung ôm hắn liền khóc, tới phiên Đại lang và Viện Viện thường thường gặp mặt, hắn ngược lại không phản đối, ngoan ngoãn ở trong ngực dì, nhìn mẫu thân đùa tỷ tỷ nói chuyện.

Đoàn người vào phòng.

Viện Viện mới có được một cái gối đầu hình ngựa nhỏ, bồi Trăn ca nhi cùng nhau chơi đùa.

Phó Dung cười cùng Phó Uyển hỏi thăm: "Tỷ tỷ, ta nghe vương gia nói, Tần nhị ca gần đây thường thường tới tìm tỷ phu?"

Cuối tháng 6 sát vách Lương gia chuyển đến một vị ngự sử đại nhân mới điều nhiệm, họ Đào tên Uẩn. Trong nhà thê tử mất sớm, phía dưới chỉ có một cô nương. Phó Dung nghe Phó Uyển nhắc tới, lại chưa từng thấy vị Đào cô nương kia, tối hôm qua nghe Từ Tấn nói Tần Anh thích chính là vị này Đào cô nương, Phó Dung nhịn không được muốn thấy mặt.

Kỳ thật Phó Dung và Tần Anh không quen, nếu như không phải liên lụy đến hôn nhân đại sự của muội muội, Phó Dung sẽ không tò mò người trong lòng Tần Anh. Trước mắt Tần nhị phu nhân rõ ràng nhìn trúng muội muội nhà mình, Phó Dung liền muốn nhìn xem vị Đào cô nương này tướng mạo như thế nào, trong lòng còn muốn so sánh. Nếu tốt, Phó Dung tin tưởng Tần nhị phu nhân sẽ không quá phản đối, nếu như không đủ, Tần nhị phu nhân rất có khả năng sẽ kiên trì ánh mắt chính mình, bắt buộc nhi tử cưới Phó Tuyên...

Phó Uyển sớm từ chỗ Lương Thông biết được tâm tư Tần Anh, lúc này thấy Phó Dung đôi mắt sáng lên, nàng nhẹ giọng hỏi: "Ngươi cũng đã biết?"

Phó Dung hưng phấn gật đầu: "Tỷ tỷ cảm thấy nàng như thế nào?"

Phó Uyển thực thích Đào Thiến Thiến, nàng cảm thấy nếu như muội muội cũng thích Đào Thiến Thiến, tương lai có thể ở trước mặt Tần nhị phu nhân hỗ trợ trò chuyện, theo tâm ý, phái nữ nhi đi mời người: "Viện Viện đi mời dì Thiến Thiến lại đây, nói dì mang vải tới, mời nàng tới đây nếm thử, phải đem dì Thiến Thiến mời đến, biết không?"

Nàng lo lắng tiểu cô nương người ta kiêng dè vương phi, khéo léo từ chối không đến.

Lúc Lương gia không có khách nhân, Đào Thiến Thiến thường thường lại đây bồi Phó Uyển nói chuyện. Viện Viện rất thích nàng, nghe mẫu thân sai phái, tiểu nữ oa lập tức dẫn Bạch Đinh cùng nhau đi mời người. Nàng hoạt bát cơ trí, lại miệng ngọt sẽ lấy lòng trưởng bối, Đào Thiến Thiến không nghĩ tới đây lại gặp khách quý, đối mặtvới tiểu nữ oa làm nũng cầu xin, vẫn là bị Viện Viện túm tới.

"Dân nữ bái kiến vương phi."

Vào nhà, Đào Thiến Thiến nhìn Phó Dung một cái, quy củ mà hành lễ.

Phó Dung nhân cơ hội quan sát nàng.

Đào Thiến Thiến năm nay mười sáu, vóc dáng cao cao, trên người mặc tiểu sam xanh sẫm, váy thêu hoa màu trắng, trang nhã tươi mát. Ngẩng đầu thì hai đạo lông mi lá liễu cong như trăng mới, mắt hạnh linh động lại nhã nhặn như nước, một thân phong độ của người trí thức nhìn có chút giống Phó Tuyên, nhưng lại so với Phó Tuyên thêm mấy phần hiểu chuyện.

Dù sao từ sớm không có mẫu thân, phải giúp đỡ phụ thân chăm lo việc nhà.

Làm lễ xong, Phó Uyển thân mật đem nàng gọi đến bên người, cười nói: "Thiến Thiến không cần khách sáo, vương phi muội muội này thật sự không so đo những hư lễ kia, ngươi đừng câu thúc, đem nàng làm Tuyên Tuyên một dạng cùng ở chung là tốt rồi." Phó Dung xuất phát từ thân phận ít đến nhà nàng, Phó Tuyên bị ngoại sanh nữ hấp dẫn, 1 tháng thường phải đến 3-4 lần, cùng Đào Thiến Thiến quan hệ không tệ, hai người tặng sách cho nhau cùng xem.

Phó Dung cũng nói: "Đúng vậy đúng vậy, muội muội ngồi đi. Hôm qua vương gia mang theo một giỏ vải hồi phủ, ta cố ý lấy tới cho tỷ tỷ nếm thử đồ tươi mới, còn gọi Viện Viện đi mời muội muội lại đây, Viện Viện đi rồi ta mới nhớ ra muội muội là người Lĩnh Nam, thật là, muội muội đừng chê cười ta a."

Nàng bình dị gần gũi, Đào Thiến Thiến buông lỏng rất nhiều, nhìn đĩa trái cây có quả vải bên trong, tự đáy lòng khen: "Đây là vải cống phẩm Tăng Thành treo lục đi? Ta cũng chỉ thấy ở trong sách, còn chưa có phúc khí ăn thử đâu, hôm nay thật là hưởng phúc của vương phi."

"Cái gì gọi là treo lục a?" Viện Viện đang ăn vải mẫu thân tự tay lột vỏ bỏ hột sẵn, nghe được lời này tò mò tiến lại gần.

Đào Thiến Thiến liền cầm một quả, nói cho nàng cách phân biệt các loại vải.

Viện Viện một bộ nghiêm trang lắng nghe, cũng không biết đến cùng hiểu hay không.

(Ps: Tăng Thành treo lục: loại quả vải quý hiếm và đắt giá nhất, đặc sản của Quảng Đông, các nàng tự tra google nhé)

Phó Dung ở bên cạnh nhìn, đáy lòng lại bắt đầu bốc lên nước chua. Người ta Tần Anh cũng chọn cho mình tức phụ tốt, ca ca nàng đến cùng thích cái dạng gì a, cứ như vậy mãi, Phó Dung thật lo lắng lúc Quan ca nhi cưới tức phụ thì ca ca vẫn còn cô độc đâu.

Buổi trưa Phó Dung ở lại dùng cơm, dù sao Lương Thông cùng Đào đại nhân đều không trở về, hai tỷ muội liền lưu Đào Thiến Thiến cùng dùng cơm.

Phó Dung tối hôm qua nói với Từ Tấn hôm nay tới đây, vì thế mặt trời đỏ ngã về tây thì Từ Tấn lại tới đón tức phụ, cưỡi ngựa đi được một nửa đường, gặp được Lương Thông, Tần Anh. Ba người chào hỏi qua, cùng nhau tới cửa Lương gia.

Đào Thiến Thiến còn chưa đi, biết được vương gia tới đón Phó Dung, Lương Thông cũng đã trở về, nàng áy náy cáo từ, từ cửa sau rời đi.

Nàng là một cô nương chưa xuất giá, gặp khách nam không thích hợp.

Ổn trọng thủ lễ, Phó Dung càng thêm thích nàng.

Ôm nhi tử ra cửa, Phó Dung cùng Lương Thông hàn huyên vài câu, vừa muốn lên xe, nghe được tiếng vó ngựa, quay người nhìn qua, thấy Tần Anh giục ngựa mà đến.

Sau khi lên xe, Phó Dung cười nói: "Nhị đệ thật khờ, Đào cô nương ở trong phòng đợi, hắn mỗi ngày tới cửa nhà lắc lư cũng vô dụng a."

Trăn ca nhi cầm hai quả vải ra, Từ Tấn đang lột vỏ vải cho nhi tử nhìn đâu, nghe vậy cười cười, đầu cũng không ngẩng mà nói: "Hắn so với nàng thông minh hơn nhiều, nghe người gác cổng nói Đào gia cô nương cũng ở bên trong, biết nàng sẽ từ cửa sau đi ra, từ sớm đã đi bên kia chặn người."

Phó Dung kinh ngạc nhìn hắn.

Thì ra vừa rồi Tần Anh là thấy xong người trong lòng mới trở về a?

Nàng thật sự không thể tin nổi Tần Anh thông minh như vậy, đẩy màn xe ra.

Tần Anh cưỡi ngựa theo bên cạnh, còn đang âm thầm nhớ lại bộ dáng Đào Thiến Thiến yêu kiều thẹn quá thành giận, phát giác rèm cửa bị người đẩy ra, hắn nhìn về phía đó, nghi hoặc hỏi: "Tứ tẩu có chuyện gì sao?"

Phó Dung hơi mím môi, nhỏ giọng hỏi hắn: "Nhị đệ tính toán khi nào nói cho dì?"

Tần Anh không ngờ nàng thế nhưng hỏi cái này, lúng túng gãi đầu một cái: "Cái này, đợi nàng cũng thích ta?"

Phó Dung nghiêm mặt nhắc nhở: "Nếu ngươi thật lòng muốn cưới nàng, liền nên cùng nàng chứng tỏ tâm ý, sau đó mời cha mẹ làm chủ, ngươi đến nhà trêu người ta, cẩn thận bị người ta cho là đăng đồ tử."

Tần Anh sửng sốt, quay đầu nhìn lại, như có chút đăm chiêu.

Phó Dung thấy hắn hiểu được, buông rèm cửa xuống.

"Ngươi quản hắn làm cái gì?" Từ Tấn không hiểu Phó Dung vì sao quan tâm hôn sự Tần Anh như vậy, một tay nắm quả vải cho Trăn ca nhi mút nước, quay đầu quan sát Phó Dung. Tối hôm qua nàng tò mò người trong lòng Tần Anh, hôm nay lại tự mình lại đây tới nhìn, còn nhắc nhở Tần Anh truy tức phụ như thế nào, thật sự kỳ quái.

Phó Dung không định giấu hắn, vừa giúp nhi tử lau miệng vừa nói: "Ta thấy dì hình như hướng vào Tuyên Tuyên, Nhị đệ đã có người trong lòng, vậy hắn sớm một chút nói cho dì, dì cũng có thể sớm một chút buông Tuyên Tuyên xuống."

Từ Tấn buông mi, chuyển quả vải trong tay: "Ngươi cảm thấy Nhị đệ không xứng với Tuyên Tuyên?"

Phó Dung hoảng sợ giật nảy người, thật làm cho Từ Tấn sinh ra loại hiểu lầm này, vậy sẽ hỏng mất?

"Sao có thể? Nhị đệ khôi ngô thẳng thắn, hắn nếu thích Tuyên Tuyên, ta cầu còn không được đâu, nhưng hắn không thích, chúng ta cưỡng cầu cỡ nào không tốt? Hai người tình đầu ý hợp, kết hôn rồi mới có thể tương kính như tân a." Nói chuyện thì tình ý kéo dài mà ngóng nhìn Từ Tấn, ý tứ chính là bọn họ vợ chồng là lưỡng tình tương duyệt.

Từ Tấn hừ một tiếng.

Nàng nói được dễ nghe cũng vô dụng, hắn biết nàng còn nhớ thương Ngô Bạch Khởi làm muội phu đâu.

Từ Tấn vẫn luôn chướng mắt Ngô Bạch Khởi, thấy Phó Dung có thể tìm người tốt hơn làm muội phu, không vội tác hợp ngược lại chỉ điểm Tần Anh làm sao để vui lòng Đào cô nương, hắn có phần không vui. Mắt thấy nhi tử đem một quả vải hút hết nước, đưa tay đem quả vải nhét vào trong miệng Phó Dung.

Phó Dung ngó nhìn khóe miệng Trăn ca nhi dơ dáy bẩn thỉu, dù thích nhi tử cũng chịu không nổi cái này, quay đầu đem quả vải phun ra.

Từ Tấn cáo trạng với nhi tử: "Nương ghét bỏ ngươi."

Trăn ca nhi nhìn phụ thân, đem quả vải nắm chặt trong tay phải đưa cho mẫu thân.

Phó Dung đắc ý liếc mắt quét Từ Tấn một cái, nhận lấy quả vải.

Từ Tấn cười cười, cúi đầu giúp nhi tử lau miệng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »