Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 69
bị thương.

❊ ❊ ❊

Tiếng gõ cửa chuyển đến từ ngoài cửa, tiếng "bang bang" kéo Lâm Tử Hàn đang đi vào cõi thần tiên lại, trong lòng chỉ buồn bực anh ta làm sao còn chưa đi chứ?

"Tử Hàn! Anh biết em ở bên trong! Mở cửa nhanh đi" . Ngoài cửa Đỗ Vân Phi giương giọng nói.

Lâm Tử Hàn quýnh lên, nói với Tiểu Thư Tuyết: "Con mau nói cho ba ba Đỗ của con biết, nói mẹ đã ngủ, nhưng không được nói chú Lãnh đang ở nhà chúng ta nha" .

"Vì sao?"

"Mười vạn câu hỏi vì sao, sau này hỏi giáo viên đi" .

Lại là câu này, Tiểu Thư Tuyết bất mãn mà bĩu miệng nhỏ nhắn.

"Mau lên" . Lâm Tử Hàn hướng tới vẻ mặt đang suy nghĩ của con bé.

Tiểu Thư Tuyết gật đầu, quay ra ngoài cửa hô: "Ba ba Đỗ, mẹ nói mẹ đang ngủ"

Lâm Tử Hàn thiếu chút nữa thì phun một ngụm máu tươi ra ngoài, Tiểu Vương Bát Đản hôm nay đáng chết, thực sự là ngốc đến đáng yêu. Ngoài cửa Đỗ Vân Phi cũng sửng sốt, khẽ cười một tiếng nói: "Tử Hàn, là như vậy sao?"

Không có cách nào, Lâm Tử Hàn không thể làm gì khác hơn là tự mình ứng phó rồi, giọng nói rõ ràng: "Vân Phi, đã trễ thế này có chuyện gì hôm khác nói sau, em thực đã đi ngủ" .

Đỗ Vân Phi cho rằng đây chỉ là cô mượn cớ trốn tránh mình, cười khổ một tiếng nói: "Thực ra cũng không có chuyện gì, chỉ là qua xem em đã ăn cơm chưa thôi" .

Lâm Tử Hàn vội nói: "Em đã ăn cơm ở bên ngoài rồi" .

"Vậy được rồi, em tiếp tục ngủ, anh hôm khác lại tới tìm em" . Đỗ Vân Phi bất đắc dĩ nói, chần chờ đi ra sân.

Nghe tiếng bước chân xấu hổ đi xa, Lâm Tử Hàn cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, buông mắt xuống lại thấy hai tròng mắt trêu tức của Lãnh Phong đang nhìn chằm chằm mình.

"Có cái gì buồn cười, còn không mau nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, đừng chết ở chỗ này của tôi!" Lâm Tử Hàn quẫn bách trừng mắt liếc anh một cái, khom lưng bắt đầu thu thập những thứ hỗn loạn.

Lãnh Phong thực sự mệt mỏi, không có sức lực, ý thức thanh tỉnh cùng mơ hồ toát ra, cuối cùng cũng không chống lại được thúc dục của sự đau đớn, nặng nề mà ngủ.

Anh ngủ rất an tâm, ngủ rất bình thản, không hiểu anh lại có thể tín nhiệm được người phụ nữ đần độn này! Tín nhiệm mà đem sinh tử tồn vong của mình giao cho cô.

Tuy rằng anh cũng nghi ngờ cô là Lâm ca phái tới lừa gạt tròng mắt của mật thám, cũng nghi ngờ cô là người nằm vùng do cảnh sát phái tới, nhưng vẫn là bằng lòng xuất thủ cứu giúp cô, yên tâm ở tại chỗ này.

Lâm Tử Hàn sau khi dọn dẹp sạch sẽ hết mọi thứ mới tiến vào phòng ngủ, Tiểu Thư Tuyết thực sự đã tìm một chỗ trống trên giường mình ngủ.

Cô than nhẹ một tiếng, giúp hai người trên giường một lớn một nhỏ kéo chăn lên, thuận tiện nấu bát mì ăn xong ngủ trên ghế sofa .

Ngày này cũng xác thực đã từng muôn màu muôn vẻ, cô cũng mệt mỏi phục dịch đến hết lực cạn khí không còn nghĩ đến cái khác nữa.

Tia nắng vừa mới tới, Lãnh Phong liền bị thứ mềm mại trên mặt liên tục nhúc nhích quấy nhiễu cho tỉnh lại, mở mắt, liền thấy khuôn mặt phóng đại vô cùng đáng yêu gần trong gang tấc.

"Chú Lãnh, chú tỉnh rồi? Có thể chơi với cháu không?" Tiểu Thư Tuyết cười tủm tỉm nhìn anh, tuy rằng Lâm Tử Hàn lúc đi nghìn dặn vạn bảo con bé không thể đánh thức người ta, nhưng mà nó thật sự quá buồn chán! Cho nên…

Lãnh Phong mỉm cười với cô bé, thân thể giật giật, vết thương chỗ vai vẫn đau đến lợi hại như cũ.

"Chú Lãnh, chú còn đau không? Chú đói chưa?" Tiểu Thư Tuyết không đợi anh trả lời, trượt xuống từ trên người anh, dọn bàn ghế chạy tới phòng bếp bưng tới một bát cháo trắng biết nấu từ lúc nào.

Lãnh Phong khẽ cau mày, nhìn chằm chằm bát cháo trắng Tiểu Thư Tuyết mang tới, sắc đen trong đầu truyền tới mắt. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương kia, dường như một khắc nữa sẽ làm rơi bát lớn trong tay.

Anh muốn đưa tay đón bát cháo của con bé, thân thể không thể động đậy chút nào, chỉ có thể thất bại đưa tay buông xuống giường. Tiểu Thư Tuyết đem bát đặt ở trên bàn bên giường, dùng cái muôi bón một chút cháo đến cạnh miệng anh, giống như mẹ lừa trẻ con mở miệng "A" một tiếng.

Lãnh Phong dở khóc dở cười há miệng, tiếp nhận cháo trắng nó đưa tới này, tối hôm qua chưa ăn, anh đã sớm đói đến bụng đói kêu vang rồi.

Chỉ là, cháo này sao lại lạnh thế? Nhưng lại có chút mùi vị khác thường. Nghĩ Lâm Tử Hàn người phụ nữ kia lúc đầu nhất định không phải bình thường, đồ vật không bình thường cũng thấy kì quái.

Vừa nuốt cháo trong miệng vừa đánh giá gian nhà đơn sơ này, tối hôm qua không có nhìn kỹ, ngày hôm nay chợt nhìn xuống. Tò mò đây có phải chỗ người ở sao? Gian nhà tuy rằng không tính quá nhỏ, chỉ có điều nhìn thế nào cũng giống như phòng của đã qua sáu mươi năm? Nội thất cũ kĩ đơn giản, còn không có cả sàn nhà, thấy thế nào cũng giống như là khu của dân chạy nạn!

"Chú Lãnh, ăn ngon không?" Tiểu Thư Tuyết cười hì hì hỏi.

Không thể ăn! Lạnh không nói, ngay cả một chút rau cho vào cháo cũng không có!

"Ăn thật ngon, cảm ơn cháu, cô bạn nhỏ" . Lãnh Phong cười khổ nói ra, nghi ngờ tại sao không nhìn thấy bóng dáng của người phụ nữ ngu ngốc kia!

"Mẹ cháu đâu?" Anh mỉm cười mà nhìn Tiểu Thư Tuyết hỏi.

Tiểu Thư Tuyết không chút suy nghĩ nào nói: "Mẹ đi tặng hoa cho người yêu của chú xinh đẹp" .

Chú xinh đẹp! Lãnh Phong không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, xưng hô thế này thực sự khiến anh cảm thấy bất nhã. Đang khó xử, cửa lớn truyền đến một tiếng mở khóa, ngay sau đó là bóng dáng của Lâm Tử Hàn xuất hiện ở trước mặt hai người.

Lâm Tử Hàn nhìn hai người trên giường, lại nhìn sang bát cháo trong tay Tiểu Thư Tuyết, kinh hãi kêu một tiếng rồi vọt lại đó, hổn hển nói: "Con cho chú Lãnh ăn cái gì?"

"Ăn cháo" . Tiểu Thư Tuyết giơ tay chỉ bát cháo, tựa như báu vật đưa tới trước mặt cô.

Lâm Tử Hàn thiếu chút nữa hôn mê trên mặt đất, vội la lên: "Cháo này là từ buổi tối ngày hôm trước! Đã sớm ôi!"

Chỉ nghe "Phác" một tiếng, cháo còn lại trong miệng Lãnh Phong trong nháy mắt phun ra tất cả. Hôm trước??? Ôi??! Mặt của anh, giờ đây bị một tầng xanh đen vây kín.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »