Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 97
say rượu 3.

❊ ❊ ❊

"Bởi vì tôi muốn làm như vậy, tôi muốn hôn em" . Anh khẽ lẩm bẩm nói ra, thật sâu trong con ngươi là sự nhu tình, bàn tay lớn bao phủ ngực của cô, dè dặt mà vuốt ve.

"Bởi vì tôi muốn làm như vậy, tôi muốn hôn em" . Anh khẽ lẩm bẩm nói ra, thật sâu trong con ngươi là sự nhu tình, bàn tay lớn bao phủ ngực của cô, dè dặt mà vuốt ve.

Lâm Tử Hàn bị nhu tình phát ra trên người anh bao bọc lấy, cô biết làm như vậy là không đúng, cũng không biết Tiêu Ký Phàm say, cô lại vẫn như cũ hãm sâu trong đó không thể tự thoát ra đươc. Anh ta là vị hôn phu của Duẫn Ngọc Hân! Cô lại một lần nữa nhắc nhở chính mình, nhưng mà, chỗ bàn tay ấm áp của Tiêu Ký Phàm vuốt ve, tựa như có ma lực, từng chút từng chút mà nuốt chửng lý trí của cô.

"Thả lỏng một chút" . Tiêu Ký Phàm nâng mặt của cô, giọng nói vẫn ôn nhu như nước, anh muốn người phụ nữ này, chí ít vào giờ khắc này là như vậy.

Anh biết mình đang làm cái gì, rượu có thể làm tê liệt thần kinh của anh, nhưng không tê liệt được đầu óc của anh, ý thức của Lâm Tử Hàn chống lại, càng khiến hạ thân của anh càng thêm kịch liệt đứng lên.

Cô là phụ nữ đã kết hôn qua, là mẹ của người ta, vì sao gặp loại chuyện này toàn thân lại cứng ngắc như thiếu nữ chưa trải qua việc đời thế này? Anh rất không hiểu được.

"Tử Hàn…" Anh nhẹ giọng gọi bên tai cô.

Lâm Tử Hàn hơi quay mặt đi, tiếp xúc với ánh mắt muôn vàn nhu tình của anh, con ngươi của anh, giống như một người nào đó, là đàn ông thì đều ôn nhu sao?

Nhớ tới Lãnh Phong, nghĩ đến nụ hôn của anh, Lâm Tử Hàn bỗng dưng đẩy anh ra, trong nháy mắt ngồi dậy, lôi kéo quần áo bị Tiêu Ký Phàm giật lại, trời ơi! Vì sao cô vào lúc này lại nghĩ đến anh ta?

"Em làm sao vậy?" Nhiệt tình tràn ngập bị ngắt quãng, Tiêu Ký Phàm cũng không biểu hiện ra sự bất mãn, thân thiết đánh giá ngực phập phồng của cô.

"Tôi phải về nhà!" Lâm Tử Hàn đứng lên từ trên ghế sofa, lớn tiếng nói. Tiện tay lấy túi xách trên mặt đất liền phóng ra ngoài cửa, Tiêu Ký Phàm đứng dậy muốn đuổi theo, thân thể bất ổn, ngã về trên ghế sofa.

Anh ảo nảo cầm ly rượu mạnh trên bàn lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, anh ảo não, không phải vừa nãy không làm được chuyện gì, mà là không thể cho cô biết được lòng mình.

Kiêu ngạo như anh, nếu như vào lúc này còn lo lắng đến vấn đề mặt mũi! Thực sự quá không nên.

Lâm Tử Hàn đi ra khỏi KTV, điện thoại di động liền vang lên, giọng nói Từ Nhạc Phong vang đến: "Tử Hàn, em đã tới chưa? Ký Phàm uống nhiều quá, phiền em đưa cậu ấy về nhà thôi" .

"Vì sao anh không đưa?" Lâm Tử Hàn tức giận nói.

Từ Nhạc Phong áy náy ha ha cười nói: "Xấu hổ quá, anh vội vã theo trận tiếp theo, cho nên phải đi sớm" . Trong giọng nói có nồng đậm sự áy náy, rất sợ Lâm Tử Hàn nghĩ một trận mới là do anh một tay thiết kế.

"Anh xin em thương xót, đưa về một chút thôi, chìa khóa xe trong túi áo khoác của Ký Phàm, cứ như vậy nhé" . Lâm Tử Hàn còn chưa kịp cự tuyệt đã bị cắt đứt.

"Em mới không cần quản sống chết của anh ta!" Lâm Tử Hàn rống lên vào điện thoại di động một tiếng: "Em quản anh ta chính là…. Vương bát đản!"

Sải bước hướng tới chỗ xe taxi đỗ bên dường, càng đi càng cảm thấy bước chân càng nặng nề, nghĩ thầm tên khốn nạn nào đó uống say, có thể bị một đám kỹ nữ cưỡng dâm không? Có thể hay không….

"Không có việc gì, rùa có thể sống đến một trăm tuổi đó" . Trong lòng cô khuyên bản thân một câu, quay người trở về phòng, quả nhiên tên kia đã nằm xuống.

"Anh tại sao còn uống nữa?" Lâm Tử Hàn lấy cái ly trong tay anh xuống, gian nan nâng anh dậy từ trên ghế sofa, Tiêu Ký Phàm bị cô lôi kéo, bỗng nhiên cảm giác dạ dày có một trận phiên giang đạo hải (dời sông lấp biển), ghé vào bên mép bàn nôn không ngừng.

"Anh có khỏe không" . Lâm Tử Hàn lấy khăn tay, thay anh lau khóe miệng.

"Khá tốt" . Tiêu Ký Phàm hít vào một hơi lớn, đưa một cánh tay khoác lên vai cô, đại não đang dừng ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Thật vất vả dìu anh lên xe, Lâm Tử Hàn cũng không quản có bằng lái hay không, lái xe đi.

"Tổng tài, xin hỏi nhà anh ở đâu?" Cô rất nhanh mà liếc mắt nhìn Tiêu Ký Phàm say đến bất tỉnh nhân sự, hỏi, cô chỉ biết là anh và Duẫn Ngọc Hân cùng ở một khu nào đó cho kẻ có tiền, nhưng cụ thể cũng không biết.

Nửa phút đồng hồ sau, vẫn không đợi được anh đáp lại, Lâm Tử Hàn một lần nữa nhìn về phía anh, người này đang ngủ như chết.

Cứ như thế tại thời gian có đèn đỏ, cô tiến gần phía lỗ tai của anh rống lên một câu: "Sói tới!"

Đương sự không sợ sói? Haizz, loại người như anh ta chỉ có sói mới sợ thôi? Nghĩ đến Lâm Tử Hàn thôi không gọi anh, đang cân nhắc nên đem anh ném đi đâu. Khách sạn sao? Ai tới chăm sóc anh ta?

Hay là mang về nhà mình đi, ngày mai thứ bảy, như vậy hai bà tám kia nhất định tới nhà mình bát quái, đến lúc đó phát hiện cất giấu đàn ông có thể xong đời.

Tuy là nghĩ như vậy, Lâm Tử Hàn lại bất tri bất giác mà đi xe đến hướng thôn Ninh Thủy, lúc này, chỉ có thể kéo anh về nhà mình thôi.

Sau khi về đến nhà, Lâm Tử Hàn tùy ý mà ném anh lên giường, liền chạy đến nhà bên cạnh đi tìm con gái bảo bối của mình, muộn như thế, Vương Văn Khiết lại có thể ở trong phòng trang điểm thử áo cưới.

Lâm Tử Hàn chịu hết nổi mà trợn trắng mắt, nói: "Nửa đêm mười hai giờ, chị thử cho quỷ xem à?"

"Nếu như có một nam quỷ soái ca, cho anh ấy nhìn cũng không sao cả" . Vương Văn Khiết tâm tình tốt cười nói: "Tới đây, bảo bối, nhìn có được hay không?"

"Chuẩn bị khi nào kết hôn thế?" Lâm Tử Hàn mệt mỏi ngáp một cái, quan sát một vòng sau đó gật đầu: "Nhìn rất đẹp, người đẹp mặc cái gì cũng đẹp" .

Vương Văn Khiết ha ha cười nói: "Cái miệng nhỏ nhắn nói thật ngọt"

"Chị cứ từ từ đẹp đi, em về trước đi ngủ" . Lâm Tử Hàn ôm Tiểu Thư Tuyết ra ngoài, Vương Văn Khiết cũng không để ý, tiếp tục tự mình say sưa trước gương.

Sau khi tìm một góc buông Tiểu Thư Tuyết xuống, Lâm Tử Hàn đau đầu nhìn Tiêu Ký Phàm ngủ giống như heo, vừa nãy thiếu chút nữa bị cường bạo, lại ngã, lại nôn mửa, trên người nhất định rất bẩn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »