Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4819 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 80
uy hiếp.

❊ ❊ ❊

Trong xe, Đỗ Vân Phi thỉnh thoảng lại đánh giá Lâm Tử Hàn từ kính chiếu hậu, thận trọng lái xe. Lâm Tử Hàn không phát giác ánh mắt của anh, chỉ ôm Tiểu Thư Tuyết xao động bất an tựa lưng vào ghế ngồi, giằng co cả đêm, thiếu chút nữa không bằng hù chết cô, mệt chết cô.

Tiểu Thư Tuyết ghé vào trên cửa sổ xe trong suốt chỉ ra hướng ngoài cửa sổ, quay đầu lại nói với Lâm Tử Hàn: "Mẹ, người nước ngoài" .

Lâm Tử Hàn vẫn tựa lưng vào ghế ngồi như cũ, không lưu tâm nói: "Người nước ngoài không có gì nghiêm trọng, con tới nước ngoài, con cũng là người nước ngoài" .

Tiểu Thư Tuyết "hư" một tiếng, một lần nữa nằm úp sấp quay về hướng cửa trong suốt.

"Tử Hàn, thì ra ông chủ của các em đã có vợ?"

"Có chứ, làm sao vậy?" Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn anh.

"Không có việc gì, chúc cho bọn họ thiên trường địa cửu thôi" Đỗ Vân Phi ha ha cười nói, dẫu gì lần trước anh ta đưa mẹ con Lâm Tử Hàn của anh về nhà, vẫn còn một chút khó chịu, thì ra người ta đã có vợ.

"Thói xấu" . Lâm Tử Hàn cười trừng mắt với anh một cái.

Xe chậm rãi dừng lại trước sân nhà Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn đẩy cửa xuống xe, Tiểu Thư Tuyết lại trượt xuống chạy chậm vào trong nhà.

"Cảm ơn anh" . Lâm Tử Hàn cúi người xuống nói với Đỗ Vân Phi.

"Không cần cảm ơn anh…" Đỗ Vân Phi không hề nói gì, còn đang nói trong miệng, trong nhà đột nhiên truyền đến tiếng kêu sợ hãi của Tiểu Thư Tuyết: "Mẹ ——!"

Hai người ngoài sân cả kinh, Lâm Tử Hàn vội phóng đi vào trong phòng, trong phòng khách tối om, thân ảnh cao lớn của một người như ẩn như hiện, trong ngực của hắn ta, là Tiểu Thư Tuyết múa máy chân tay giãy dụa không ngớt

"Mẹ… Mẹ ơi…" Tiểu Thư Tuyết bị dọa đến oa oa khóc lớn lên.

"Tách" Một tiếng động vang lên, ánh đèn sáng rực tản ra toàn bộ phòng khách, Lâm Tử Hàn trừng mắt với gã đàn ông giống như đã từng quen biết, kinh hãi nói: "Anh là ai!"

Gã đàn ông trong phòng khách vẻ mặt nghiêm trọng, tay cầm súng vung lên, chỉ hướng Lâm Tử Hàn. Lâm Tử Hàn vô thức lùi về sau một bước, kinh hoàng mà theo dõi hắn.

"Buông con bé ra!" Sau đó Đỗ Vân Phi đuổi vào vội dùng súng chỉ hướng gã đàn ông kia ra lệnh.

Gã đàn ông mang súng mặc cho Tiểu Thư Tuyết khóc nháo, càng ghìm chặt thân thể nhỏ nhắn của con bé, họng súng nhắm thẳng vào ót Lâm Tử Hàn, lạnh lùng nói: "Đem kim cương giao ra đây! Nếu không tao bóp chết nó!"

"Không nên!" Lâm Tử Hàn luống cuống, gấp đến độ nước mắt chuyển quanh viền mắt: "Tôi không biết kim cương gì đó, tôi thật sự không có kim cương" .

Cô cuối cùng cũng nghĩ tới, người trước mắt này là gã đàn ông ngày đó đánh nhau với Lãnh Phong trong khách sạn, cô làm sao lại xúi quẩy mà cầm nhầm túi của hắn chứ?

"Kim cương gì chứ, Tử Hàn! Em làm sao lại có kim cương?" Đỗ Vân Phi nắm lấy hai vai của Lâm Tử Hàn, lớn tiếng hỏi, anh sợ gã đàn ông kia sẽ kích động thực sự mà bóp chết Tiểu Thư Tuyết.

"Em không biết, em thật không có kim cương theo như lời hắn nói" . Lâm Tử Hàn chảy nước mắt liều mạng lắc đầu, xoay người đối diện gã đàn ông dùng súng cầu xin: "Van xin anh không được thương tổn con bé, không được thương tổn nó nha!"

Gã đàn ông lắc đầu, tàn bạo nói: "Không cầm đúng không, tao…"

"Dừng tay!" Gã đàn ông vừa mới giương cao tay muốn đi bóp cổ Tiểu Thư Tuyết, Đỗ Vân Phi liền lạnh giọng quát: "Anh nếu làm thương tổn đến con bé, tôi lập tức sẽ đưa anh vào trong tù" .

"Dù sao nếu không mang kim cương trở về tao cũng sẽ chết! Lâm ca sẽ không bỏ qua cho tao! Là mày hại tao mất kim cương, cho dù chết, tao cũng muốn kéo theo mày!" Gã đàn ông không đếm xỉa đến, nếu như không phải người phụ nữ này cầm túi của hắn đi, hắn có thể vẹn toàn mà báo cáo kết quả nhiệm vụ, làm sao lại sẽ rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay?

"Anh lúc đó căn bản là không nói trong túi có kim cương, tôi làm sao biết chứ" . Lâm Tử Hàn giải thích.

"Ít nói nhảm! Mày mau nhận lấy cái chết đi!" Gã đàn ông đặt ngón tay vào trong móc của khẩu súng lục ấn xuống, Đỗ Vân Phi kinh hãi, nhanh chóng ôm thân thể Lâm Tử Hàn đang đờ ra qua một bên trốn đi.

"Ai ôi!" Một tiếng gào lên kèm theo "Bang bang" hai tiếng súng nổ truyền vào tai mọi người, gào lên là tiếng của gã đàn ông bị thương ở tay tràn ra, súng trong tay trượt xuống, che lấy vết thương trên cánh tay máu tươi đầm đìa quỳ rạp xuống đất.

Mà gã chịu viên đạn bắn trượt qua kia vững vàng đứng trước cửa gỗ, Đỗ Vân Phi và Lâm Tử Hàn quay người ghé vào góc tường, bị tình cảnh bất thình lình kia chấn động.

"Mẹ!" Tiểu Thư Tuyết được tự do, khóc lớn hướng tới trong lòng Lâm Tử Hàn. Lâm Tử Hàn một tay ôm lấy con bé vào trong lòng, run giọng đau xót, hai mẹ con đều bị tình huống mạo hiểm vừa nãy làm cho sợ hãi!

Đỗ Vân Phi xoay người, đoạt lại khẩu súng lục trên mặt đất của gã đàn ông, động tác nhanh nhẹn mà lấy ra còng tay mang theo bên người đem hai tay của hắn xoay ra phía sau, lập tức lấy điện thoại di động ra bắt đầu bấm xuống 120 số điện thoại cấp cứu.

Gã đàn ông trên mặt đất không hề lên tiếng, tựa như từ lâu đã coi nhẹ cái chết.

Bận rộn làm xong một chuỗi những động tác này, Đỗ Vân Phi mới giật mình cảm thấy sự việc phát sinh có chút kỳ lạ, vừa nãy rõ ràng là hai tiếng súng đồng thời vang lên, là ai nổ súng bắn gã đàn ông này? Là ai cứu bọn họ?

"Tử Hàn, trong nhà của em có người khác sao?" Đỗ Vân Phi biết rõ không có khả năng có người, những vẫn rất ngu ngốc hỏi lên, bởi vì ngoại trừ lý do này, anh nghĩ không ra cái khác.

Lâm Tử Hàn nhìn vết thương trên tay gã đàn ông, vẻ mặt cũng nghi ngờ, lấy mắt kính xuống sờ vào nước mắt sau đó lắc đầu.

"Vì sao lại có người cứu em? Em biết người nào sao?" Đỗ Vân Phi chăm chú mà tập trung nhìn cô, đáy lòng mơ hồ có chút bất an.

Lâm Tử Hàn bị anh hỏi cho sửng sốt, người đầu tiên nghĩ đến là Lãnh Phong, nhung mà, anh ta còn đang bị thương, không có khả năng tới cứu cô.

Xe cứu thương mang gã đàn ông dùng súng khống chế đi, trong phòng lâm vào một hồi tĩnh lặng, trong bình hoa thủy tinh trước cửa, Ngôi sao thiên thần tỏa ra ánh sáng chói lòa, giữa nhật nguyệt luân hồi, vẫn không có người chú ý đến tồn tại của nó.

"Em không biết ai cả" . Sau khi Lâm Tử Hàn giả bộ suy nghĩ thật lâu, lắc đầu.

"Đúng không? Lãnh Phong kia?"

Lâm Tử Hàn hoảng sợ, vội nói: "Em đã lâu chưa gặp anh ta" .

Đỗ Vân Phi vỗ vai của cô, khẽ thở dài sau đó dịu dàng nói: "Nói cho anh biết, tất cả là chuyện gì xảy ra, vì sao em lại có liên quan với Ngôi sao thiên thần" .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »