Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4807 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 68
trúng đạn 2.

❊ ❊ ❊

Cô lập tức quyết định trước tiên tìm một chỗ giúp anh xử lý vết thương một chút, nhưng mà…, cô có thể đưa anh đến nơi nào đây? Trong nhà? Đỗ Vân Phi sống ở sát vách.

"Nhà anh ở nơi nào?" Cô nhìn anh hỏi, người sau thực sự đã vô lực không thể giải thích với cô nhiều như vậy. Giữ lại được một nửa khẩu khí, cũng thực sự đã dùng sự an toàn của mình để xen vào việc của người khác.

Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ, chỉ có thể lái xe hướng đến thôn Ninh Thủy, hiện tại sắc trời đã bắt đầu tối, đi tắt qua đường nhỏ về nhà, chắc là sẽ không có ai phát hiện.

Cô để xe tại một chỗ bí mật ở đầu thôn, đỡ Lãnh Phong đang suy yếu nhắm mắt đi về nhà.

May là trong thôn đèn đường rất ít hoặc là bị phá hủy, hoặc là bị đánh cắp, dù cho có vài người ngẫu nhiên nhìn thấy, cô cũng chỉ cúi đầu, che giấu đi qua. Người qua đường cũng đều chỉ biết là uống say.

Cuối cùng cũng an toàn đi vào trước phòng của mình, phòng trong truyền đến tiếng hỗn độn của đàn piano, Lâm Tử Hàn nhíu mày, biết Tiểu Vương Bát Đản kia lại giày vò đàn piano của mình.

Tiểu Thư Tuyết đang để đôi chân trần nhỏ bé bắt đầu vui đùa giẫm lên đàn piano giật mình, cuống quít trượt xuống từ những phím đàn đen trắng, tiếng đàn hỗn độn cũng theo đó mà dừng lại.

"Mẹ, con vốn là lấy tay đánh đàn, sau đó mới dùng chân" . Làm chuyện xấu bị bắt, Tiểu Thư Tuyết gãi đầu chậm rãi nói ra, mắt to xinh đẹp hiếu kỳ mà chuyển lên trên người Lãnh Phong.

"Mau giúp mẹ lấy chăn trên giường ra" . Lâm Tử Hàn hếch cằm chỉ vào hướng giường, hiện tại không phải thời gian giáo huấn nó, tạm thời để cho nó một con đường.

"Oh!" Không bị ai phê bình, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Tiểu Thư Tuyết lại tươi cười một lần nữa, chạy nhảy về phía giường, đem hết khí lực từ lúc bú sữa mẹ lấy chăn trên giường toàn bộ lôi xuống mặt đất.

Lâm Tử Hàn khó khăn lắm mới đem thân thể cao to nặng nề này đẩy lên trên giường, nhưng mà tiếp theo nên làm cái gì bây giờ? Cô một chút chủ trương cũng không có.

"Mẹ, Lãnh…"

"Chú Lãnh" . Lâm Tử Hàn cắt ngang lời tại lúc con bé chưa mở miệng, con bé này hễ gặp người thì gọi ba ba, thói quen này không thể sửa được.

"Mẹ, chú Lãnh làm sao vậy? Chú Lãnh chảy máu" . Tiểu Thư Tuyết nghĩ mà sợ nhìn Lãnh Phong nằm trên giường nói.

Lâm Tử Hàn lau mồ hôi trên mặt: "Không được làm ồn chú Lãnh" . Nói xong quay người đi ra phòng ngủ.

Tiểu Thư Tuyết đợi sau khi Lâm Tử Hàn đi ra ngoài, leo lên trên người Lãnh Phong, bàn tay nhỏ nhắn ấm áp xoa mồ hôi ẩm ướt trên trán anh, cúi xuống tai anh nói: "Chú Lãnh, chú có đau không? Chú phải ngoan, cháu giúp chú thổi thổi sẽ không đau!" Giọng nói hồn nhiên mà ngây thơ.

Lãnh Phong hơi mở mắt, liền đối diện với đôi mắt to chớp chớp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sữa rất đáng yêu.

"Lâm Thư Tuyết!!" Lâm Tử Hàn sau khi gầm lên giận dữ, buông nước nóng cùng với hòm thuốc trong tay, xốc thân hình nho nhỏ của Tiểu Thư Tuyết lên, vứt Tiểu Thư Tuyết trên ghế sofa giống như ném một con mèo nhỏ.

"Mẹ… Tại con giúp chú Lãnh thổi thổi" . Tiểu Thư Tuyết ghé vào ghế sofa, tủi thân mà nhìn cô.

"Con nằm ở đó không được nhúc nhích!" Lâm Tử Hàn mắt trợn trắng, con bé làm sao lại đem những chiêu lừa của người lớn kia dùng đến trên người Lãnh Phong. Vết thương kia, thổi có thể tốt được thì cô cũng tìm toàn bộ thôn cùng đi thổi.

"Anh cố chịu đựng, tôi giúp anh rửa sạch vết thương" . Lâm Tử Hàn thở sâu, hai tay run rẩy cởi quần áo của anh, cô lần đầu tiên giúp một người đàn ông cởi quần áo, mặt của cô có chút hơi nóng lên, tay cũng run rẩy đến lợi hại.

Lãnh Phong suy yếu chậm chạm liếc mắt nhìn cô, chế nhạo nói: "Ít ở chỗ này giả bộ ngây thơ, cũng không phải chưa thấy qua thân thể đàn ông, mau giúp tôi lấy viên đạn ra" .

"Ai giả bộ ngây thơ!" Lâm Tử Hàn bị anh kích thích như thế, tăng thêm lực tay, rất không ôn nhu mà cởi áo anh ra.

Cô bị vết thương bỗng nhiên hiện ra trước mắt dọa cho hoảng sợ, vết thương tuy rằng không chảy máu nữa, lại phát tím phát sưng càng lợi hại. Cô hít lấy một hơi, cố nén thôi thúc muốn té xỉu, dùng khăn nóng rửa sạch bên ngoài vết thương.

"Mẹ, con cũng phải nhìn" . Tiểu Thư Tuyết mới nói ra, Lâm Tử Hàn liền trừng mắt nhìn cô khẽ nói: "Trở về nằm!" Thân thể đàn ông có cái gì nhìn đẹp đẽ! Hơn nữa tanh mùi máu như thế!

Tiểu Thư Tuyết oh một tiếng, chỉ có thể không tình nguyện quay về sofa nằm úp sấp tại chỗ.

Lâm Tử Hàn lấy ra con dao nhỏ đã khử trùng, run rẩy bắt tay vào lấy thịt thối trên miệng vết thương, tiếp theo dùng cái nhíp lấy viên đạn bị bắn vào.

Lãnh Phong kêu lên một tiếng đau đớn, mồ hôi lạnh từng hạt rơi ra trên cổ màu đồng, Lâm Tử Hàn biết anh nhất định rất đau, thế nhưng cách này làm lần đầu, cô cũng không phải bác sĩ chuyên nghiệp.

Bởi vì sợ hãi, tay cô run rẩy càng thêm lợi hại.

"Cô có thể đừng run lên nữa được không" . Giong nói cứng rắn mà suy yếu vang lên.

Lâm Tử Hàn lúng túng, một lần nữa thở sâu để dẹp đi sự sợ hãi dưới đáy lòng .

Sau một thời gian dài qua đi, viên đạn cuối cùng cũng được thuận lợi lấy ra, sau đó Lâm Tử Hàn thay anh băng bó vết thương, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

Cô kinh hãi, liếc mắt nhìn Lãnh Phong, chân tay lập tức trở nên luống cuống.

Tiểu Thư Tuyết trượt xuống từ trên ghế sofa , một bước chuồn mất chạy tới cửa lớn.

"Không được mở cửa" . Lâm Tử Hàn hạ giọng nói, Tiểu Thư Tuyết ghé vào trên khe cửa nhìn ra ngoài sau đó trở về, báo cáo: "Mẹ, là ba ba Đỗ, ba ba Đỗ nói có rất nhiều đồ ăn" .

"Cả ngày cũng chỉ biết ăn" . Lâm Tử Hàn tức giận nói, nhìn về phía Lãnh Phong nằm trên giường, phát hiện trên mặt anh xuất hiện vẻ mặt không được tự nhiên, cô cũng không quên, anh cùng với Đỗ Vân Phi trong lúc đó là quan hệ mèo và chuột.

"Tôi đi mở cửa" . Cô cười tà đứng dậy.

Lãnh Phong kiềm chặt tay cô, biết rõ cô là trêu cợt mình, nghiến răng nghiến lợi mà nói ra hai chữ: "Cô dám?!"

Lâm Tử Hàn cười hắc hắc, khẩu thị tâm phi (miệng nói một lời lòng nghĩ một nẻo) nói: "Lần này tạm tha cho anh thôi" .

Cô mới không phải người không có lương tâm như vậy đâu, Lãnh Phong là cứu cô mới bị thương, cô làm sao có thể khiến anh rơi vào trong tay cảnh sát? Chỉ là, cô rất ngạc nhiên, tại sao anh lại phải cứu cô? Hơn nữa làm thế nào có chuyện khéo léo như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »