Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 94
ghen.

❊ ❊ ❊

Lâm Tử Hàn giả vờ vô tội dùng ánh mắt phủ đầy nước mắt nhìn anh, áy náy nói: "Xin lỗi, vừa nãy không nghĩ tới là cám ơn sai người" . Thấy bộ dạng tức giận của anh, cô lại có thể cảm thấy thêm phần hứng thú, không phải là nói sai tên người thôi sao, sao lại phải tức giận như thế chứ?

"Vân Phi nhà cô mỗi ngày đều ôm cô như thế sao?" Tiêu Ký Phàm liếc cô rầu rĩ nói ra, anh biết vấn đề này hỏi rất chua xót, nhưng anh nhất định muốn biết đáp án.

Lâm Tử Hàn khẽ nhăn nhó một chút, ha ha cười nói: "Không có nha, ngẫu nhiên ôm một chút" .

Còn ngẫu nhiên ôm một chút!? Tiêu Ký Phàm chỉ cảm thấy một cỗ đố kị từ ngực chảy ra, hận không thể dùng một phát súng diệt tên Đỗ Vân Phi kia.

"Xuống xe!" Anh đẩy cửa xe, lạnh lùng quát một tiếng với Lâm Tử Hàn.

Nói như thế nào trở mặt thì liền trở mặt vậy, không có ý tứ! Lâm Tử Hàn thầm nghĩ ở trong lòng, thân thể hướng bên ngoài xe thăm dò. A, làm sao không thể đi xuống?

Quay đầu lại, phát hiện hóa ra Tiêu Ký Phàm tức giận kéo sau áo cô, cánh tay dài của anh vừa thu lại, thân thể Lâm Tử Hàn liền một lần nữa ngã về chỗ ngồi.

Lại làm sao vậy? Không phải chính anh ta để cho người ta xuống xe sao?

Tiêu Ký Phàm khẽ thở ra một hơi, cảm giác mình vừa rồi thật sự là quá mức khác thường, cô ôm người đàn ông khác, liên quan gì đến mình chứ? Chẳng lẽ là bởi vì nguyên nhân anh chán ghét tên Đỗ Vân Phi kia?

Biểu tình trên mặt anh hòa hoãn hơn một chút, từ trong ngăn nhỏ lấy ra một tuýp thuốc mỡ tốt nhất, ấn vào tuýp thuốc một chút, sau đó xoa lên trên mặt cô.

Cơ thể Lâm Tử Hàn hơi nghiêng, tránh né khỏi anh buột miệng kêu lên: "Có xoa qua chân chưa?!"

Mắt Tiêu Ký Phàm nghiêm lại, trừng mắt nhìn cô, phát giác cô thực sực có tố chất khiến cho mình phát hỏa! Đưa tay, nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên má trái sưng đỏ của cô.

Hóa ra anh ta cũng có khoảng thời gian ôn nhu, cẩn thận tỉ mỉ như này! Lâm Tử Hàn ngơ ngác mà nhìn khóe môi vểnh lên, khuôn mặt đẹp trai của anh.

"Thật ra nếu khi anh không xụ mặt, nhìn cũng không đáng sợ như vậy" . Lâm Tử Hàn ngu ngốc nịnh nọt.

"Tôi bình thường rất đáng sợ sao?"

"Rất đáng sợ, nhưng, tôi biết anh là người tốt" . Nịnh nọt tới cùng!

Tiêu Ký Phàm đóng nắp tuýp thuốc, khởi động động cơ nói: "Xem cô nỗ lực khen tôi, tôi làm người tốt triệt để, đưa cô trở về" .

"Phiền anh, tôi rất xấu hổ" Lâm Tử Hàn có chút xấu hổ nói ra, tuy rằng cô vừa nói những lời rất nịnh nọt, nhưng đều xuất phát từ nội tâm.

Sau khi đưa Lâm Tử Hàn trở về, Tiêu Ký Phàm hướng xe đến quốc lộ, tình hình sáng sớm hôm nay lần thứ hai lại xuất hiện trong đầu anh.

Nhẫn kim cương đeo trên tay của Lâm Tử Hàn chính xác rơi vào trong đầu của anh, xe đỗ sát ven đường, anh lấy điện thoại di động rất nhanh bấm tám dãy số.

"Thế nào? Muốn mời anh uống rượu sao?" Đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói thoải mái của Tạ Vân Triết.

Tiêu Ký Phàm không để ý đến sự trêu đùa của anh, đi thẳng vào vấn đề nói: "Một cỡ của chiếc nhẫn, đại khái có bao nhiêu phụ nữ có thể đeo vừa?"

Tạ Vân Triết cười đến vui vẻ: "Ha ha, mua nhẫn cho Ngọc Hân sao? Xem em là bạn tốt của anh, anh tự mình thiết kế một đôi nhẫn cho các em nhé, làm quà mừng cho hai người" .

"Trả lời vấn đề của em!" Tiêu Ký Phàm không nhịn được nói.

Tạ Vân Triết thu hồi nụ cười, quyết định không đùa anh, không hề nghĩ ngợi nói: "Rất nhiều, nhẫn chỉ thiết kế theo vài kích thước, nhưng bán ra với số lượng lớn" .

Tạ thị là chuyên làm về châu báu, cho nên Tiêu Ký Phàm mới nghĩ tới hỏi anh ấy. Nghe đáp án như thế, trong lòng anh có một cảm giác không rõ, không rõ mình tại sao lại nghĩ tới Lâm Tử Hàn.

Giống như kiểu phụ nữ ngay cả ấm no cũng thành vấn đề, làm sao có thể người có nhẫn kim cương chứ? Lúc trước nghe được khẩu khí của người đàn bà kia chính là chán muốn chết, có nhẫn đính hôn quý trọng như thế, nhất định là xuất thân từ danh môn mới đúng.

Dù cho không phải xuất thân từ danh môn, cũng là một nhà giàu có.

Vừa nghe Tạ Vân Triết nói như thế, anh càng thêm xác định ý nghĩ của chính mình, tuyệt đối không có khả năng là Lâm Tử Hàn.

"Ký Phàm…"

"Không có việc gì!" Tiêu Ký Phàm hờ hững nói hết, cúp điện thoại, một lần nữa khởi động xe đi khỏi.

~~~~~~~

Ngày thứ hai, Lâm Tử Hàn vừa đi vào phòng làm việc, Từ Nhạc Phong liền dùng ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ đánh giá cô, Lâm Tử Hàn bị anh quan sát đến cực kỳ không tự nhiên, tức giận nói: "Vì sao lại nhìn em như thế? Em là quá cao hay quá béo?"

"Anh nghĩ đến em chí ít cũng phải trốn ở nhà khóc lóc ba ngày" . Từ Nhạc Phong ha ha cười nói.

Ba ngày? Lâm Tử Hàn làm động tác phun máu: "Em không có nhiều hơi như vậy" .

"Xem ra tâm tình của em khôi phục rất nhanh" .

"Tổng tài không phải đáp ứng điều tra việc này sao? Em làm sao phải khóc ba ngày?" Chuyện cùng lắm chỉ thế này, cô hiện tại chính là một chút cũng không quan tâm, chỉ nghĩ đến sự ôn nhu hôm qua Tiêu Ký Phàm đối với cô, trong lòng có một điểm chậm rãi xoay chuyển.

"Trợ lý Lưu đã ôm hết trách nhiệm về mình, hôm nay cũng chưa tới đi làm" . Từ Nhạc Phong lại cười nói: "Chúc mừng em nha" .

Cô ta một người chịu trách nhiệm? Duẫn Ngọc Hân thật đúng là giảo hoạt, trong lòng Lâm Tửu Hàn thầm nghĩ. Trong miệng lại hắc hắc cười nói: "Cùng vui, cùng vui" .

"Anh có cái gì vui mừng đây?" Từ Nhạc Phong chẳng biết tại sao nói.

"Thủ hạ của anh thành tiểu tặc, anh không phải là thành vương tặc sao?"

Từ Nhạc Phong cười ha ha một tiếng nói: "Được rồi, đừng ba hoa, buổi tối chuẩn bị một chút, theo anh đi gặp một khách hàng" . Duẫn Ngọc Hân đều sắp khóc đến mù mắt, nhưng, cô ta cũng là đúng người đúng tội.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »