Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 237
giằng co đảo ngược

❊ ❊ ❊

Vừa dứt lời, cô cũng biết những gì mình hỏi là hoàn toàn vô nghĩa.

Lộ Trung Quân đã kể về mối quan hệ giữa mẹ cô và Patrick, như vậy những điều giữa mẹ cô và cô mà ông ta biết cũng là bình thường.

“Ông đã viết tờ giấy đó?” Cô thấp giọng hỏi.

“Tờ giấy gì?” Lộ Trung Quân sờ đầu, trên mặt thoáng qua một chút mơ hồ.

“Nguyện ngôn tư tử, bất hạ hữu hại” Thẩm Lưu Bạch nghiến răng hỏi.

“Kinh Thi? Đùa à?” Lộ Trung Quân chế nhạo.

“Còn muốn dùng cái này để kéo dài thời gian? Cô bé, cô vẫn còn quá ngây thơ.” “Cảm giác bị phản bội không dễ chịu, đặc biệt là người mà cô luôn tin tưởng.” “Tôi vốn tưởng cô sẽ thích tên nhóc này, nếu đúng là như vậy, tôi muốn làm gì cũng thuận tiện hơn, không nghĩ đến cô lại coi trọng người khác.” Hắn chế nhạo và liếc nhìn về phía đám đông đã bắt đầu đi đến hòn đảo.

Trong số đó có một người cao lớn mà hắn cũng biết, chính là Cận Hải Dương, đội trưởng đội cảnh sát trẻ tuổi nhất Hải Đô, một đối thủ đáng gờm.

“Tôi đã thôi miên nh ta từ lâu, bây giờ anh ấy sẽ không nhớ cô là ai hoặc anh ấy thích cô.

Chỉ cần tôi ra lệnh, anh ấy sẽ lập tức làm theo chỉ dẫn của tôi.” “Vậy cô đừng lãng phí thời gian nữa, trước mắt anh ấy sẽ không chống lại tôi, mau uống thuốc đi!” Nói rồi hắn nháy mắt với Vệ Nguyên, ném lọ thuốc xuống chân.

“Cô ấy không hạ quyết tâm được, anh giúp cô ấy một tay.” Vệ Nguyên gật đầu, khống chế sự phản kháng của Thẩm Lưu Bạch với vẻ mặt hung dữ, sau đó cúi xuống nhặt cái lọ thuốc trên mặt đất lên.

Lúc này Cận Hải Dương cũng đã tới hiện trường.

Nhìn thấy khẩu súng của Lộ Trung Quân chĩa vào đầu Thẩm Lưu Bạch, trong lòng anh lo lắng như muốn bốc hỏa, nhưng cũng không dám hành động hấp tấp, vì sợ đối phương phát điên lên sẽ làm tổn thương cô, dù sao, kẻ điên này trên tay đã dính đầy máu.

“Không được đến đây, nếu không tôi sẽ bắn cô ấy!” Mặt Cận Hải Dương đen như đáy nồi.

Anh từ từ giơ tay về phía những người phía sau, mọi người bỏ vũ khí xuống.

“Lộ Trung Quân, có chuyện thì nói đi, đừng làm tổn thương người vô tội.” “Vô tội?” Lộ Trung Quân bật cười một tiếng.

“Đội trưởng Cận, tôi biết anh đang lén điều tra tôi, nhưng chuyện đến lúc này rồi tôi không giấu nữa, tôi đã giết Hàn Trung Uy và Văn Nguyên Hinh.” Hắn chỉ vào Thẩm Lưu Bạch đang bị Vệ Nguyên giữ chặt, vẻ mặt châm chọc nói.

“Tôi thích đóng vai người xấu nhất.

Mấy người đều biết chuyện ở viện nghiên cứu ở ngoại thành Hải Đô 10 năm trước, là viện nghiên cứu về rối loạn tâm lý, nghe nói năm đó có hai bệnh nhân thoát nạn, tôi sẽ giúp các người bắt được một người.

Tôi nghe nói đó là bạn gái của anh.

“ Sắc mặt Cận Hải Dương càng ngày càng u ám, nhìn chằm chằm Lộ Trung Quân cách đó không xa, nếu như ánh mắt có thể biến thành dao, lúc này lẽ ra đối phương đã bị đâm thành cái sàng rồi.

“Ông muốn làm cái gì?” “Tôi muốn làm gì à?” Lộ Trung Quân bật cười.

“Tôi không muốn làm gì, chỉ muốn rời Hoa Quốc bình yên vô sự.” “Phiền đội trưởng Cận chuẩn bị vé máy bay và thủ tục này nọ dùm tôi, tôi muốn anh thả tôi ra, sau đó bảo đảm không đuổi bắt tôi.” Nghe hắn nói, Cận Hải Dương tức giận bật cười.

“Ông yêu cầu tôi cho ông xuất ngoại à? Ông cho rằng tôi có năng lực lớn như vậy sao? Quản gia Lộ có phải quá coi trọng tôi rồi không?” Lộ Trung Quân lắc đầu.

“Anh không cần khiêm tốn như vậy, tôi biết anh có thể làm được.” “Nhưng tôi nghĩ rằng cậu sẽ không dễ dàng đồng ý ngay cả khi tôi cầu xin cậu, vì vậy tốt nhất là nên tạo áp lực cho cậu.” “Đội trưởng Cận đã điều tra vụ án từ 10 năm trước, phải không? Tình cờ tôi có một loại thuốc đặc biệt của viện nghiên cứu, 100% là chất gây nghiện, cái này có lợi thế hơn chưa.” Hắn một tay cầm súng, tay kia vẫy với Vệ Nguyên.

Vệ Nguyên kéo cô gái bên cạnh, không thương tiếc mà kéo cô về phía Lộ Trung Quân.

Còn chưa kịp phản ứng, cánh tay của Vệ Nguyên đã thô bạo đẩy cô về phía Cận Hải Dương, sau đó anh đứng trước mặt cô, vươn tay nắm lấy cổ tay đang cầm súng của Lộ Trung Quân.

“Âm Âm, nằm xuống!” Hành động này có thể nói là cực kỳ nguy hiểm, ngay lúc anh đẩy cô đi, súng trong tay Lộ Trung Quân vang lên, họng súng có giảm thanh phát ra tiếng “đùng” nghẹt thở, Vệ Nguyên từ từ ngã xuống đất.

“Khốn khiếp! Mày phản bội tao!” Người đàn ông hung dữ vặn vẹo mặt, vươn tay bắn thêm một phát nữa.

Tuy nhiên, Cận Hải Dương đã kịp di bắn vào cổ tay hắn, khẩu súng lục màu đen từ tay hắn rơi xuống bãi biển cách đó vài bước.

Cận Hải Dương vội vàng chạy tới, đá văng khẩu súng đi, gọn gàng ngăn Lộ Trung Quân còn đang giãy dụa.

Thẩm Lưu Bạch nắm lấy Vệ Nguyên bên cạnh, vươn bàn tay run rẩy bắt đầu xem xét tình trạng của anh.

Viên đạn găm vào ngực anh, những vệt máu lớn tuôn ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng của anh.

“Không có việc gì…” Vệ Nguyên khẽ mở mắt, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng nói.

“Anh không bị hắn thôi miên, anh thích em là ý của anh, không vì người khác…” “Anh kẹp em có đau không? Xin lỗi…Anh bắt em mạo hiểm với anh rồi…Anh phải đợi cho đến khi hắn không có phòng bị …” Nghe anh nói lời này, nước mắt Thẩm Lưu Bạch lập tức chảy dài.

“Không cần nói nữa, đừng nói nữa, tôi biết anh không bị thôi miên.” “Nhưng tôi không tha thứ cho anh, ann sẽ phải giải thích chuyện đó cho tôi khi anh đã hồi phục.

Bây giờ, tiết kiệm sức lực của anh đi, làm ơn đừng bất tỉnh!” “Hắn lại có thể không bị thôi miên sao?” Lộ Trung Quân rống lên vẻ mặt hung tợn.

Cơn đau do trật khớp vai và nỗi nhục vì thất bại đã khiến hắn đến bờ vực phát điên, cố gắng gượng dậy nhưng bị Cao Đại Thượng và Bùi Diệu đ è xuống, bị hai người khống chế hoạt động, trên mặt hắn cũng đầy đau đớn.

“Trừ khi có ý chí siêu phàm, làm sao hắn lại không bị thôi miên?” “Văn Nguyên Hinh, Thôi Thư Ny, Đồ Hạo Nhiên, Hàn Trung Uy…” “Tôi đã thành công trong tất cả những người này, tại sao thằng nhóc này lại không bị? Tôi không tin!” “Thẩm Âm, đừng tưởng rằng không có tôi thì cô có thể thoải mái! Trên đời này còn có nhiều người ghen tị với những dữ liệu đó.

Tôi có thể tìm được cô, người khác cũng có thể, cô cảm thấy mình có thể đối phó được hết sao?” Khi hắn quay lại, giọng nói của hắn đột nhiên yếu đi, như thể hắn đang nói chuyện với chính mình.

“Chẳng lẽ dữ liệu cho người khác giữ sao? Không thể nào! Cả đời Thẩm Kiến Vĩ đều thông minh, lẽ nào lại đem công sức của cả đời mình giao cho người khác mà không phải con gái ruột của mình? Ai cũng biết anh ta chỉ có một…” “Ha ha ha…đúng là như vậy, Thẩm Âm, cô đúng là đứa bé ngu ngốc đáng thương nhất trên đời.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »