Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 208
yêu từ cái nhìn đầu tiên

❊ ❊ ❊

Vệ Nguyên nhìn ly rượu bị đẩy tới trước mặt, trong mắt lóe lên một tia khó hiểu.

Anh cúi đầu cười, duỗi tay đẩy ly lại, nhẹ nhàng nói.

“Cảm ơn, tôi lái xe đến, không uống được.

” Phùng Vi nhíu đôi lông mày được chải chuốt tinh tế, đợi Vệ Nguyên trong sự hoài nghi, ngón tay run lên một hồi lâu mới hét lên.

“Anh không uống? Vậy anh làm gì trong quán bar? Có thể thuê tài xế riêng mà!” “Anh xem thường tôi hả?” Cô dường như đã nghĩ ra điều gì đó, nét mặt của cô trở nên tức giận “Anh có biết tôi là ai không? tôi người nhà họ Phùng ở Kinh Thành, tập đoàn Phong Đảo là do nhà tôi điều hành! Anh dám không nể mặt tôi?” Nói đến đây, cô đột nhiên cúi đầu xuống và bắt đầu khóc.

“Chết tiệt, một người hai người đều như vậy! Mấy người đều coi thường tôi!” “Cận Hải Dương thì không tính, còn anh là ai chứ? Anh dựa vào cái gì mà khinh thường tôi…?” Phùng Vi đang khóc thì đột nhiên nhìn thấy một chiếc khăn tay được gấp gọn gàng đưa cho mình, tiếng thút thít ngừng lại.

Cô ngây người nhìn tấm vải lụa trước mặt, như thể không hiểu nó là gì.

Bây giờ ít có người nào còn sử dụng khăn tay.

Cô khịt mũi, đưa tay ra như thể bị sui khiến, cầm chiếc khăn tay lên.

Khoảnh khắc vải mềm chạm vào mặt, cô bất giác hít sâu một hơi, mùi nước hoa Cổ Long nhàn nhạt tràn vào mũi khiến cô sững sờ một lúc.

Không phải lần đầu tiên cô ngửi thấy mùi này, nhưng lúc này, cô bỗng thấy ngửi thật thích, thật sảng khoái.

“Ồ, thật bẩn.

” Phùng Vi nhìn thấy chiếc khăn tay màu trắng nhuộm vàng màu trang điểm, trong lòng đột nhiên chột dạ.

Cô lấy một chiếc gương nhỏ ra và xem thử, quả nhiên thấy lớp trang điểm trên mặt mình đều bị bôi đi hết, đường đen đường vàng, trông rất đáng sợ.

“Tôi…Tôi về giặt sạch sẽ rồi mang trả cho anh, hay là mua một cái mới…” Phùng Vi nghiến răng nhìn người đàn ông ngồi đối diện vẫn khẽ cười.

“Cho tôi cách liên lạc với anh, tôi làm xong sẽ gọi báo với anh.

” Đây không phải là lần đầu tiên cô xin số điện thoại một người đàn ông, nhưng đây là lần cô lo lắng nhất, vì sợ đối phương sẽ từ chối mình.

Không hiểu vì sao, cô không muốn mọi chuyện kết thúc như thế này, cô đã phải lòng người đàn ông này.

“1XXXXXXXXXX.

” Vệ Nguyên vui vẻ đọc ra một chuỗi số.

Gần như ngay sau đó, điện thoại trong túi anh đổ chuông, tên người gọi hiện ra một số lạ.

“Tôi tên là Phùng Vi! Vi trong hoa tường vi” Phùng Vi giới thiệu tên mình rồi tha thiết nhìn anh.

“Vệ Nguyên, tôi tên là Vệ Nguyên.

” “Cô không phải trả lại khăn tay, đã muộn rồi, con gái không nên uống nhiều rượu như vậy.

” Người đàn ông nhẹ nhàng thở dài, từ trong tay lấy ra một tấm danh thiếp đặt trên bàn, Phùng Vi lập tức cầm lấy, vô tình chạm phải đầu ngón tay của anh.

“Vệ Nguyên, tên của anh nghe thật hay.

” Cô gái trang điểm sặc sỡ, có nụ cười tươi như hoa và đôi mắt sáng lạ thường.

“Ừm, trước đây tâm trạng tôi rất tệ, thậc ra bình thường tôi không uống như thế này.

Tửu lượng tôi rất tốt, nhưng anh nói đúng, uống nhiều đúng là không tốt, tôi sẽ không uống nữa.

” Vừa nói xong, cô đột nhiên hơi ngượng ngùng dừng lại, lắp bắp hỏi.

“Lát…lát nữa anh có việc bận gì không? Có muốn cùng nhau đi dạo biển không?” Dường như cảm thấy chủ ý của mình có chút lộ liễu, cô vội vàng nói thêm một câu.

“Ý tôi là … tôi chỉ tình cờ có một số vấn đề pháp lý cần thảo luận với anh.

Tôi không biết có bất tiện cho anh hay không?” Vệ Nguyên cười lắc đầu.

“Xin lỗi, muộn quá rồi, nếu không gấp, thứ hai có thể đến văn phòng của tôi nói chuyện.

” Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay.

“Tôi phải về rồi, nếu cần tôi có thể tiễn cô một đoạn.

” “Cần, cần! Tuyệt vời! Tôi đang lo không biết về nhà thế nào!” Phùng Vi vội vàng gật đầu.

Cô hoàn toàn “không nhớ” tài xế ở nhà đã đợi sẵn bên ngoài, vui vẻ đứng dậy, cầm lấy túi xách đi theo Vệ Nguyên ra ngoài.

Xe của Vệ Nguyên rất tốt, nhưng trong mắt Phùng Vi cũng chỉ là bình thường, nếu là cô trước đây, chắc chắn sẽ xem thường người đàn ông trình độ này.

Nhưng chỉ trong buổi tối hôm nay, suy nghĩ của cô đã thay đổi.

Cô luôn cho rằng mình thích những người đàn ông như Cận Hải Dương, nhưng giờ nghĩ lại, tính tình cô xấu như vậy, nếu không phải gia cảnh tốt thì có người đàn ông nào sẽ chịu nổi.

Hơn nữa, so với Cận Hải Dương, cô thậm chí còn không có lợi thế này!

Đàn ông, quan trọng nhất là phải có tính tình tốt, có lòng thương người.

Cô không thiếu tiền, cùng lắm thì thừa dịp người anh khác mẹ kia còn chưa nắm quyền thì cố gắng lấy nhiều của hồi môn nhất có thể, sau đó tiết kiệm một chút thì không có gì mà không qua được.

Huống chi… Cô lén lút liếc nhìn người đàn ông đang lái xe nghiêm túc trên ghế lái.

Vệ Nguyên cũng không tệ, tuổi còn trẻ đã là đối tác cao cấp, nhất định sẽ có tương lai tươi sáng, tiền đồ nhất định sẽ tốt hơn.

Hóa ra động lòng đúng là chuyện trong nháy mắt!

“Đến rồi.

” Phùng Vi đang nghĩ đến chuyện ngọt ngào, nhưng đột nhiên bị một giọng nam dịu dàng cắt ngang.

Cô bàng hoàng nhìn ra ngoài cửa sổ, những gì cô nhìn thấy chính là cánh cửa quen thuộc, đã đến biệt thự của cô.

“À, ừm…anh có muốn vào nhà em uống một tách cà phê không?” Cô lắp bắp hỏi, trong lòng thầm mắng chính mình thật mất giá, hiện tại nhất định phải làm ra vẻ ngu ngốc!

Vệ Nguyên cười lắc đầu.

“Không, tôi cũng muốn về sớm nghỉ ngơi, ngủ ngon.

” Nói rồi anh đứng dậy xuống xe, bước đến chỗ ghế phụ, lịch thiệp mở cửa cho cô.

Phùng Vi ngượng ngùng chống tay bước xuống, cúi đầu cảm ơn, lại miễn cưỡng nhìn anh lên xe.

“Tạm biệt nhé! Thứ hai em sẽ đến tìm anh!” Vừa nói, cô vừa vẫy tay chào tạm biệt anh, ánh mắt đầy tiếc nuối.

Vệ Nguyên lễ phép gật đầu với cô, sau đó điều khiển xe chạy đến đường lớn của tiểu khu, ngay sau đó đã biến mất trong bóng đêm mịt mờ.

Cho đến khi không nhìn thấy ánh sáng từ đèn sau xe, Phùng Vi vẫn đứng trước cửa nhà, không muốn rời đi.

Sau khi rời khỏi phòng giam hành chính vì gây ra chuyện lần trước, không biết anh cô đã nói gì với ba mà cô bị hạ lệnh không được tiếp cận Cận Hải Dương nữa, thậm chí còn muốn cô về Kinh Thành.

Cô không muốn về Kinh Thành! Ở đó làm gì cũng bị nhìn chằm chằm, đâu đâu cũng có tai mắt của anh trai, làm chút việc nhỏ cũng bị anh ta đi cáo trạng, hại cô cứ bị ba dạy dỗ.

Cô muốn ở Hải Đô, cô thích Hải Đô, trước kia vì người họ Cận kia, hiện tại lại có lý do mới!

Hai ngày nữa, hai ngày nữa cô có thể gặp lại người đàn ông đó!

Chỉ là cô không biết, người đàn ông dịu dàng cô toàn tâm toàn ý nhắc đến, bây giờ đang cau mày dùng khăn lau qua ngón tay bị đụng phải.

Sau khi cẩn thận lau từng ngón một, anh ném chiếc khăn tay đã dùng vào thùng rác, không có chút lưu luyến nào.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »