Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 233
hung thủ thật sự

❊ ❊ ❊

Tại sao Lộ Trung Quân lại giết Văn Nguyên Hinh, lúc này Thẩm Lưu Bạch cũng có thể đoán được.

Văn Nguyên Hinh vốn là người bị Lộ Trung Quân khống chế, nên chuyển vốn lưu động của xí nghiệp Văn thị từng chút một đến phòng thí nghiệm của nước Mỹ, không thể không có văn bản của Lộ Trung Quân.

Tuy nhiên, không biết chuyện gì đã xảy ra, Văn Nguyên Hinh lại yêu Vệ Nguyên.

Yêu một người đồng nghĩa với việc trọng tâm và cuộc sống của cô ấy cũng bị dịch chuyển, mối quan hệ càng ngày càng sâu đậm thì trọng lượng của Lộ Trung Quân trong lòng Văn Nguyên Hinh sẽ bị giảm đi, đương nhiên ông ta không thể chịu đựng được chuyện như vậy xảy ra nên đã tìm ra những biện pháp với Văn Nguyên Hinh.

Xét về kết quả, hành động của Lộ Trung Quân đáng lẽ phải khiến Văn Nguyên Hinh thêm kích động, cô ấy đã gi3t chết người được gọi là “tình địch” Phùng Vi.

Hành vi mất kiểm soát này khiến Lộ Trung Quân nhận ra rằng Văn Nguyên Hinh đã bắt đầu thoát khỏi ảnh hưởng của ông ta.

Vì vậy ông ta giết Văn Nguyên Hinh và đổ tội cho Vệ Nguyên, bởi với lòng kiêu hãnh của ông ta, không thể dung thứ cho bất cứ kẻ nào chà đạp lên kế hoạch của mình.

Cô đặc biệt hiểu suy nghĩ của Lộ Trung Quân, bởi vì cô đã từng chứng kiến rất nhiều người giống như ông ta, từng kiêu ngạo, cho rằng mình là cấp trên, nhưng tất cả đều tan thành tro bụi trong vụ tai nạn đó.

Hiện tại, chỉ có thể kéo dài thời gian và tìm kiếm cơ hội, cố gắng câu giờ cho bản thân.

“Ông giết Văn Nguyên Hinh, không sợ phòng thí nghiệm của ông sẽ mất tiền sao?” Cô cố ý mím môi, thản nhiên đưa ra một câu hỏi.

“Ông nên biết rằng đây là một nghiên cứu đốt tiền.

Nếu không có sự tài trợ của ba tôi, viện nghiên cứu sẽ không thể duy trì nó.” “Đương nhiên là biết.” Lộ Trung Quân tự tin nói.

“Tôi không chỉ biết mà còn lôi kéo cả Luck Capital, người hỗ trợ tài chính của ba cô hồi đó nữa.

Họ hứa với tôi rằng chỉ cần tôi có được tài liệu nghiên cứu và kế hoạch thí nghiệm liên quan của ba cô, họ sẽ duy trì cho tôi như thể họ duy trì cho ba cô.” “Với nguồn kinh phí mạnh hơn, Văn Nguyên Hinh chẳng còn có ích gì.” “Cho nên, tôi phải tìm cô.” Lộ Trung Quân cười nói.

“Cô là người sống sót trong năm đó và là con gái của Thẩm Kiến Vĩ.

Ông ấy đã đưa cô ra ngoài trước khi nội loạn.

Tôi không tin là ông ấy không có tình cảm cha con với cô!” “Nếu đúng như vậy, cô nghĩ ông ta sẽ giao tâm huyết của cả đời cho ai? Florin? Không, ông ta không tin một người phụ nữ đã phản bội ông ta, ông ta chỉ tin tưởng cô đúng không? Bởi vì cô là người duy nhất trên thế giới này có quan hệ huyết thống với ông ta!” Thẩm Lưu Bạch bị nửa câu đầu tiên của hắn làm cho sững sờ.

Cô ngây người nhìn hắn một lúc rồi mới lắp bắp nói.

“Phản bội?” “Ông nói mẹ tôi phản bội ba tôi?” “Sao có thể như vậy?” Nghe cô hỏi, Lộ Trung Quân nhếch mép, trên mặt không giấu được vẻ khinh thường.

“Cô hỏi chuyện này à…cô đang cố gắng trì hoãn để chờ sự giúp đỡ sao?” “Ý tưởng hay, nhưng không ai có thể tìm đến đây, có đợi cũng vô dụng thôi.” “Nhưng vì cô muốn biết, nên tôi sẽ nói.” “Anh trai tôi, người mà cô gọi là tiến sĩ Patrick Lý, ban đầu là một cặp với mẹ của cô, Florin.” “Bọn họ chia tay sau khi mẹ ngươi vào viện, sau khi sinh cô ra, ba cô tình cờ phát hiện bọn họ vẫn còn liên lạc, trước đó, anh trai tôi đã tiếp cận rất nhiều tin tức của viện.” Lộ Trung Quân ác ý nhìn người con gái trước mặt, lời nói lạnh lùng, hung ác như rắn độc.

“Làm nghiên cứu Patrick không giỏi bằng Thẩm, nhưng làm phụ nữ…ha ha ha…” “Thật tiếc vì họ quá hết mình nên mọi chuyện nhanh chóng bị bại lộ.

Đây là lỗi của Patrick.

Anh ấy luôn bị dao động về mặt cảm xúc nên dễ làm hư chuyện lớn”.

“Chuyện xảy ra sau đó cô cũng biết rồi đó, họ quay trở lại mối quan hệ làm đồng nghiệp.” “Và không biết Thẩm đã làm gì với người phụ nữ đó, cô ấy không gửi tin nhắn cho chúng tôi nữa.

Patrick đích thân đưa đến cửa cũng chẳng ích gì, dù họ vẫn duy trì mối quan hệ thể xác, nhưng Florin không nói gì về thí nghiệm và công thức thuốc nữa, quân cờ này coi như vô dụng.” Hắn chỉ vào Thẩm Lưu Bạch, vẻ mặt kinh ngạc.

“Cô biết vì sao mẹ cô lại lạnh nhạt với cô không?” “Cô hoàn toàn không phải là kết quả của tình yêu, cô chỉ là chỗ dựa trong kế hoạch lấy lòng tin của ba cô và giúp chúng tôi có thêm tài liệu nghiên cứu đó cô bé.” Nói xong, hắn cười ác ý, rồi tiếp tục.

“Nếu không có dữ liệu chính xác, Patrick và tôi phải bắt đầu nghiên cứu độc lập.” “Chúng tôi đã mô phỏng mọi thứ từ cô và thậm chí sử dụng cùng một biểu tượng của cô, chúng tôi hy vọng sẽ thu hút một số người sống sót.” “Nhưng thí nghiệm của chúng tôi không diễn ra tốt đẹp.

Đặc biệt là những người phục tùng, không thể đạt được sự kiểm soát tuyệt đối như với Thẩm, hầu hết họ chỉ có thể tồn tại trong vài năm, họ cũng sẽ bị ngoại cảnh ảnh hưởng, càng ngày càng vô dụng.” “Tại thời điểm này, Patrick muốn nghỉ việc, anh ấy chuẩn bị rời phòng thí nghiệm của chúng tôi với công thức số 2.” “Làm sao tôi có thể đáp ứng với anh ấy được? Anh ấy có thể đi, nhưng mọi thứ phải ở lại và chúng tôi đã có một cuộc tranh cãi về chuyện đó.” “Và rồi cô biết đấy, Patrick nổi tiếng hơn tôi, sự biến mất của James sẽ không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.” “Tên mới, thân phận mới, cuộc sống mới, đây là cơ hội của tôi.” “Tôi sẽ không giống như kẻ ngu ngốc đáng chết kia, nhịn một chút nghiên cứu, tại sao không chọn con đường tắt, mà lại đi vào vách núi đầy gai?” Nói đến đây, những tia lửa bùng lên trong mắt hắn, như một tín đồ cuồng tín, hắn từng bước tiếp cận cô gái bị mắc kẹt trong góc.

“Có cô ở đây.” “Cô là con gái của Thẩm Kiến Vĩ.

Ngoài cô và Thẩm ra, nghe nói ở viện còn có một đối tượng thí nghiệm khác bị mất tích.” “Thẩm Kiến Vĩ đã là phế nhân rồi, tìm một người không có chút thông tin gì lại càng phiền phức, cô chính là cứu tinh của tôi!” “Vì vậy, hãy đến làm việc với tôi, chúng ta cùng nhau xây dựng lại viện nghiên cứu và tiếp tục nghiên cứu của ba cô!” “Hóa ra cô hoàn mỹ hơn tất cả đối tượng thí nghiệm của tôi, so với cô, người khác đều là rác rưởi, cô đã vượt qua tất cả các bài kiểm tra của tôi!” Nghe hắn nói như vậy, Thẩm Lưu Bạch cảm thấy sau lưng ớn lạnh.

Lộ Trung Quân này là một kẻ điên, không chỉ giết rất nhiều người để nghiên cứu điều huyễn hoặc, mà còn gi3t chết anh trai của mình.

“Vợ của Patrick, cũng bị ông giết à? Còn những người bị đâm chết ở Hải Đô mười năm trước…đều là ông làm sao?” Cô chợt nhớ đến vụ án giết người hàng loạt mười năm trước.

Nếu Hàn Trung Uy bị Lộ Trung Quân giết, thì bản thân cách giết người đó cũng rất đáng nghi.

Người đàn ông trước mặt không chỉ là kẻ điên, mà còn là hung thủ của hàng loạt vụ giết người!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »