Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 205
trên mí mắt

❊ ❊ ❊

“Luật sư Vệ, đã lâu không gặp.” Người đàn ông cao lớn chậm rãi đi tới, sau khi đứng trước mặt cô gái, đôi mắt đen như ngọc nhìn chằm chằm vào mắt của Vệ Nguyên, vẻ mặt như đang cười, nhưng hơi thở có chút nguy hiểm.

Vệ Nguyên cau mày.

Trong mọi trường hợp, nói xấu người khác sau lưng không phải là phong thái của một quý ông, nhất là khi bị đối phương bắt gặp tại trận.

Nhưng không có gì, hiện tại anh đang bị bỏ ở phía sau, nếu không có được khí thế, chỉ sợ không còn hy vọng gì nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn tên khốn đối diện ôm được người đẹp về.

Càng đến thời điểm này càng không được để lộ ra điểm yếu của mình, không được để tình địch biết mình đã bị vượt mặt Lòng người là thứ dễ thay đổi nhất, bất cứ một rung động nhỏ nào cũng có thể phá hỏng một mối quan hệ đã trải qua nhiều năm, những tiền lệ như vậy không phải là không có.

Vì vậy, anh vẫn còn cơ hội.

“Xin chào anh Cận, không ngờ chúng ta lại gặp nhau.” Vệ Nguyên nắm chặt chiếc cặp trong tay, thản nhiên nói.

Nghe anh nói, Cận Hải Dương hơi nhướng mày rậm, đáp lại một cách khá ẩn ý.

“À, có chút trùng hợp.

Gần đây, luật sư Vệ luôn tình cờ gặp bạn gái tôi.

Thật sự tôi cảm thấy có chút phiền phức.” Khi nói, anh khoác vai cô một cách tự nhiên và cười nói “Luật sư Vệ ăn mặc chỉnh tề vào đêm muộn như vậy, định hẹn hò với người đẹp sao?” “Đã như vậy, chúng ta đừng làm mất thời gian của người khác.

Giờ cao điểm buổi tối, đường dễ tắc nghẽn, làm đàn ông không nên bắt một cô gái phải chờ đợi.” Nói rồi, anh mỉm cười gật đầu với Vệ Nguyên, dùng sức nhẹ ôm lấy cô gái trong tay anh bước vào cửa chung cư.

Thẩm Lưu Bạch bị anh làm cho kinh ngạc, xấu hổ quay lại nhìn Vệ Nguyên, nhưng lại bị người đàn ông bên cạnh dùng một nụ cười kéo lại.

“Đừng làm rộn.” Anh nói nhẹ nhàng, trong giọng nói có chút nguy hiểm.

Thẩm Lưu Bạch đột nhiên nghĩ đến sự vướng bận trước đây của mình.

Khi cô lo lắng và chán nản về đào hoa của Cận Hải Dương, có phải cô cũng sẽ tìm cách như vậy?

Mặc dù Vệ Nguyên là bạn lâu năm của cô nhưng từ khi Vệ Nguyên tỏ tình vào đêm đó, bọn họ cũng không thể trở lại đơn giản như vậy.

Mặc dù cô không chấp nhận, Vệ Nguyên cũng không ép, nhưng dù sao người đối phương vẫn chưa chịu thua, nên đương nhiên trong mắt Cận Hải Dương sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Nếu là cô, cô cũng sẽ cảm thấy khó chịu.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Lưu Bạch tối sầm lại.

Cô không xa lánh Vệ Nguyên, không cảm thấy áy náy nhưng cô vẫn không muốn mất đi người bạn này.

Vệ Nguyên là một ký ức hiếm hoi và không u ám trong tuổi thanh xuân của cô, cho dù cô quyết định cắt đứt hoàn toàn với mọi người và mọi thứ trong quá khứ, cô vẫn chưa cắt đứt hoàn toàn với người bạn này, bởi vì anh ta từng là khuôn mẫu mà cô hằng mong ước, đã từng có cuộc sống mà cô ấy mơ ước.

Một gia đình hạnh phúc, ba mẹ yêu thương và một cuộc sống đơn giản, tự do.

Trong mắt Thẩm Lưu Bạch lúc nhỏ, đây là những thứ không phải cứ chăm chỉ là có thể có được, những thứ dù thế nào cũng không thể đạt được.

Những gì anh có là thứ cô thiếu nhất, cô không thể ghen tị mà chỉ có thể chấp nhận số phận của mình.

Nếu như cô được sống trong môi trường như Vệ Nguyên thì có phải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều không?

Sự tiếc nuối này bắt đầu vơi dần sau khi Cận Hải Dương xuất hiện, đến mức cô dường như đã quên nó đi.

“Việc trước đây em muốn điều tra, có tiến triển.” Cận Hải Dương bất ngờ nói sau khi ấn nút đóng cửa thang máy.

Thấy Thẩm Lưu Bạch cổ quái nhìn mình, người đàn ông cao lớn anh tuấn theo bản năng sờ mặt của mình, cảm thấy bộ dáng của anh chắc là vẫn ổn.

“Sao vậy? Có gì không đúng à?” “Không có gì…Anh không còn tức giận nữa sao?” Nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt cô, người đàn ông đột nhiên hiểu ý cô, trong lòng cười vui vẻ.

“Em lo lắng à?” Anh cười nói.

“Em sợ anh tức giận sao? Thẩm Tiểu Bạch, lần này em làm tốt lắm.” Nói rồi anh ôm cô vào lòng và hung hăng xoa mái tóc mềm mại của cô.

“Nè, thang máy có camera!” Cô gái khó khăn vùng ra khỏi vòng tay anh, tức giận chỉ về hướng camera, rồi cảnh giác chặn môi người đàn ông.

“Em sợ cái gì?” Đội trưởng Cận bất mãn lẩm bẩm.

“Hai chúng ta là hợp pháp, lại không làm gì quá giới hạn, họ thích thì cứ xem.” Giáo sư Thẩm bật cười trước thái độ cởi mở của anh.

Cô đột nhiên hiểu rằng cô và người đàn ông trước mặt sẽ không bao giờ có thể đạt được thỏa thuận về các vấn đề tự trọng và giới hạn cuối.

Thấy cô có chút khó chịu, Cận Hải Dương cũng không trêu chọc cô nữa, mỉm cười chuyển chủ đề.

“Vừa rồi em hỏi anh không tức giận nữa, em sợ anh vì Vệ Nguyên mà không vui sao?” Nhìn thấy cô gật đầu, tâm trạng của anh tốt đến mức sắp bay lên, trên gương mặt đắc ý lại giả vờ thâm trầm nói.

“Thẩm Tiểu Bạch, em cho rằng anh là người dễ giận như vậy sao?” “Anh rất vui vì bạn có vòng kết nối bạn bè của riêng mình.

Em là một cá thể độc lập, anh sẽ không can thiệp vào các mối quan hệ bình thường của em.” Nghe được anh nói hiên ngang lẫm liệt như vậy, giáo sư Thẩm gật đầu, khéo léo đáp.

“Ồ, vậy ngày mai em sẽ cùng Vệ Nguyên ăn cơm.” “Trước đây, ở Mỹ cũng định kỳ đi ăn với nhau.” “Đừng đừng đừng!” Cận Hải Dương ôm lấy eo thon, nghiêm mặt nói.

“Ai cũng được, nhưng Vệ Nguyên này thì tốt nhất em nên tránh xa.” Cô gái khẽ hừ một tiếng, nghiêng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.

“Không phải anh nói giao tiếp bình thường thì không can thiệp sao? Không phải để em mở rộng vòng bạn bè sao? Sao anh lại đổi ý nhanh như vậy?” “Không thay đổi.

Chính sách này dù có một trăm năm cũng không thay đổi.” “Nhưng không phải anh đang nói đến là quan hệ bình thường sao? Vệ Nguyên có bình thường không? Trên mặt anh ấy thiếu điều viết rõ lên hết rồi.” Anh dừng lại, như thể sợ ý mình còn chưa rõ nên nhấn mạnh lại.

“Tình huống trước mắt, Vệ Nguyên không được, em phải tránh xa cho anh.” “Anh ấy tính kế với em là một chuyện, quan trọng hơn người này là một tai họa.

Em từ từ xem đi, từ khi anh ấy về nước đến giờ, mình toàn gặp phải những vụ án phiền phức, có ai mà không có liên quan đến anh ta?” “Vệ Nguyên chắc là tử thần trong truyền thuyết, đi đến đâu cũng phát sinh vụ án!” Nghe anh nói, Thẩm Lưu Bạch bật cười.

Cô khinh bỉ liếc nhìn Cận Hải Dương, vì Vệ Nguyên lấy lại công đạo.

“Sao lại có thể tính trên đầu người ta như vậy? Vệ Nguyên là luật sư nên cần khách hàng, anh ấy cũng không thể chọn khách hàng, nếu anh ấy biết mình dính đến nhiều vụ án giết người như vậy, bản thân anh ấy cũng không muốn nhận, anh đừng nói lung tung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »