Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 210
giáo sư patrick lý

❊ ❊ ❊

Chuyện tình cảm của Phùng Vi không mấy ảnh hưởng đến Cận Hải Dương.

Tình yêu không phải trò chơi, anh cũng không cần tự ái gì đó đối với cô gái đã từng ngưỡng mộ, về việc Phùng Vi có thể tìm được mục tiêu mới, thật ra anh rất vui vẻ.

Điều tốt hơn là người phụ nữ này lại thích tình địch của mình!

Anh đứng trên ban công nhìn hai người dưới lầu, Vệ Nguyên có vẻ chưa sẵn sàng đón nhận tình cảm của Phùng Vi, giữ một khoảng cách nhất định với cô ấy.

Như vậy càng k1ch thích ý chí chiến đấu của cô ta, hai người dây dưa một lúc lâu dưới lầu thì xe của Phùng Vi mới phóng đi.

“Mấy năm nay nhà họ Phùng không tốt lắm, nhưng trong nhà vẫn còn chút của cải.” Cận Hải Dương sờ cằm, cười nói.

“Phùng Vi tuy là đứa bé được sinh ra bên ngoài nhưng mẹ cô ấy biết tiến thủ, bây giờ đã danh chính ngôn thuận làm bà Phùng, nên dựa theo gia thế thì điều kiện của Phùng Vi không tệ, rất hợp với Vệ Nguyên.

“ Trong lời nói của anh có chút hả hê, Thẩm Lưu Bạch làm sao có thể nghe không ra.

Cô nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, nhàn nhạt hỏi.

“A, yêu cầu của người trong vòng mấy anh thật cao.” “Điều kiện Phùng Vi như vậy mà anh cũng coi thường, xin hỏi ai có thể lọt vào mắt của anh?” Cận Hải Dương tùy tiện quay lại nhìn cô nhe răng cười, ôm cô đi về phía phòng.

“Cái gì? Tiêu chuẩn của anh tất nhiên cao rồi.” “Anh thích những người thông minh, tốt nhất là 14 tuổi có thể được nhận vào đại học, khoảng 20 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, ngoại hình hợp mắt anh, tính cách không cần quá tốt, tốt nhất là có chút mâu thuẫn, còn phải biết làm nhiều thứ…” Lúc đầu, giáo sư Thẩm nghe còn mỉm cười, nhưng càng về sau càng im lặng, cô tức giận đến mức nhéo anh một cái thật mạnh.

Cô đã quên rằng trên eo của người đàn ông này không có chỗ nào da thịt mềm mại, nhéo anh cũng làm ngón tay của cô rất đau.

“Đừng nhéo, lời anh nói em không nhớ à, đây là chỗ có thể nhéo sao.” Cận Hải Dương vươn tay nắm lấy tay cô, vừa xoa vừa cười đùa.

“Làm sao vậy, nói em không đúng sao? Bây giờ không nghe hợp tai liền trở mặt, còn ra tay nữa…” Đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

Giọng nói từ bên cạnh truyền đến, đúng ra là khách đến thăm Thẩm Lưu Bạch.

Cận Hải Dương đi tới mở cửa, chỉ thấy Vệ Nguyên đứng ở trước cửa phòng bên cạnh, trên mặt lộ ra một chút ngạc nhiên khi nhìn thấy anh mở cửa.

“Tôi có chuyện tìm Âm Âm, em ấy không có ở nhà à?” Anh ta chỉ vào cửa nhà Thẩm Lưu Bạch.

Cận Hải Dương không có trả lời, mà hơi nghiêng thân hình cao lớn, để lại một khoảng trống cho Thẩm Lưu Bạch đi ra.

“Anh đang tìm tôi à? Có chuyện gì vậy?” Cô gái thò đầu ra sau người đàn ông tò mò hỏi.

Khi Vệ Nguyên nhìn thấy cô từ bên cạnh đi ra, vẻ mặt có chút buồn bực, nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt.

“Âm Âm, sáng nay, anh nhận được email từ tiến sĩ Patrick Lý.

Ông ấy nói sẽ đến Hải Đô vào thứ sáu, ở lại một ngày, sau đó bay đến Kinh Thành để họp.” “Anh tới hỏi em, em có muốn gặp ông ấy không? Nghe nói ở nước ngoài ông ấy rất có ảnh hưởng lĩnh vực liên quan, anh thấy gặp một chút cũng tốt.” Thẩm Lưu Bạch lắc đầu.

“Tôi sẽ bay đến Kinh Thành vào thứ sáu.” Cô mỉm cười, cảm thấy may mắn vì đã tìm được lý do để từ chối.

“Vì sao? Cuộc họp hằng năm không phải đến thứ hai mới chính thức bắt đầu sao? Em đi sớm như vậy làm gì?” Vẻ mặt Vệ Nguyên kinh ngạc hỏi.

“Tôi có một dự án cần thực hiện với phòng thí nghiệm của Học Viện Cảnh Sát Kinh Thành, lần này tôi phải đối chiếu số liệu.” Thẩm Lưu Bạch giải thích đơn giản, không muốn tiết lộ thêm.

“Ồ.” Vệ Nguyên gật đầu.

“Vậy thì anh sẽ giúp em từ chối ông ta.

Dù sao, hai người vẫn có cơ hội gặp nhau trong cuộc họp thường niên.” Nói đến đây, anh ta như thể chợt nhớ ra điều gì đó.

“Thứ sáu em tới sân bay, đúng lúc anh tiện đường, chúng ta đi cùng nhau đi.” Thẩm Lưu Bạch theo thói quen định đồng ý, nhưng lại đột nhiên nhớ tới Cận Hải Dương đang đứng bên cạnh, vì vậy lại nuốt lại lời định nói.

Mối quan hệ giữa cô và Vệ Nguyên không còn là tình bạn đơn thuần như xưa nữa, một khi đã quá giới hạn thì có nhiều thứ không bao giờ quay trở lại được, cô phải nghĩ đến tâm trạng của đối phương.

Cận Hải Dương cười, xoa mái tóc mềm, cưng chiều cười nhìn cô.

“Không cần làm phiền anh Vệ.

Vốn dĩ tôi cũng định đi tiễn cô ấy, không nhìn cô ấy đi qua cửa an ninh tôi sẽ không yên tâm.” “Anh cứ làm việc của mình đi, Thẩm Tiểu Bạch có tôi rồi.

Cuối tuần tôi cũng phải về Kinh Thành, không cần anh bận tâm đâu.” Vệ Nguyên bị anh làm cho nghẹn họng, vẻ mặt đột nhiên có chút lúng túng.

Anh liếc nhìn Thẩm Lưu Bạch, thấy cô không có ý phản bác, đành phải ngượng ngùng gật đầu, lẳng lặng rời đi.

Nhìn bóng lưng của anh ta, vẻ mặt Thẩm Lưu Bạch có phần phức tạp.

Nhưng cô chưa kịp nói gì thì Cận Hải Dương ở bên cạnh đã lên tiếng trước.

“Em không cần phải cảm thấy có lỗi với anh ấy, chuyện tình cảm này là anh tình tôi nguyện, em muốn làm vừa lòng anh ta thì em chỉ có thể ở bên cạnh anh ta, khi đó người không hạnh phúc sẽ là em.” Anh nói nhẹ.

“Vì vậy, cách tốt nhất là dùng dao nhanh chóng cắt đứt mớ hỗn độn này.

Hiện tại anh ấy cảm thấy không thoải mái, cho nên mới có thể đi tiếp nhận tình cảm của người khác, em cũng không muốn cả đời anh ta bị cuốn vào tình cảnh vớ vẩn như vậy đúng không.” Nghe anh nói, Thẩm Lưu Bạch tỉnh ngộ.

Nếu không có tình cảm thì cũng không cần dây dưa nữa, cho người khác hy vọng giả dối, như vậy là không công bằng.

“Ồ, có vẻ như anh…rất có kinh nghiệm trong chuyện này nha.” Cô gật đầu, chậm rãi nói.

Vừa nói, cô vừa lấy chìa khóa trong túi ra, định đi về mở cửa.

Cận Hải Dương vui vẻ để cô đi, dựa vào cửa bên cạnh, đẩy cô lại, cợt nhả giải thích.

“Anh đã nói em trở mặt nhanh mà, nhìn đi, lại trở mặt nữa rồi này.” “Trước đây anh đã nói với em rồi đó, trước em anh chưa từng quen người nào cả, nếu em kiên quyết nói vậy thì chỉ có thể nói là anh đã thân thiết với tay trái của mình quá lâu rồi, chuyện này cũng tính sao…” Nghe anh định nói tiếp, cô vội bịt miệng anh, hung hăng trừng mắt nhìn anh.

“Anh thấy chuyện đó vẻ vang lắm à? Hận không thể để mọi người trong chung cư biết à?” Người đàn ông nhân cơ hội hôn vào lòng bàn tay cô và đáp lại bằng một nụ cười.

“Có gì xấu hổ chứ, anh cũng không làm gì xấu, anh giữ mình trong sạch có gì sai à?” “Hơn nữa anh nói những chuyện này là suy đoán theo lẽ thường, không liên quan đến kinh nghiệm hay mối quan hệ trước đó, em cũng đừng hiểu lầm!” “Anh phát hiện em càng ngày càng không nói lý nha Thẩm Tiểu Bạch, anh giúp em xử lý đào hoa bên cạnh mà em còn oán giận anh, em tìm ở đâu được người bạn trai tốt như vậy chứ? Em nên mừng thầm mới đúng!” ------oOo------

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »