Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5691 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 235
người cùng cảnh ngộ

❊ ❊ ❊

Thẩm Lưu Bạch không có ý kiến gì về những lời Vệ Nguyên nói.

Cô không phải ngốc bạch ngọt, sẽ không mất lý trí chỉ vì những lời tỏ tình ngắn ngủi này.

Tương tự như vậy, cô sẽ không bỏ rơi người bạn Vệ Nguyên này vì những nghi ngờ vô căn cứ trong lòng.

Cô nhận thức được tình hình hiện tại của mình, cũng biết rằng lúc này cô không thể tin tưởng bất cứ ai ngoại trừ bản thân mình.

“Đừng nói nữa, chúng ta nghĩ cách rời khỏi đây đi.” Cô nhẹ nhàng nói.

Ánh sáng trong mắt Vệ Nguyên dần tắt, anh lặng lẽ gật đầu, lôi kéo thân thể vẫn còn yếu ớt đi đến trước cửa kho, sau khi xác định bên ngoài không có động tĩnh gì, mới cẩn thận đẩy cửa ra ngoài.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn đi một mình, giữ một khoảng cách tương đối an toàn với Thẩm Lưu Bạch.

Đúng là không có người ở cửa, khó có thể tin tưởng hai người bọn họ có thể đơn giản chạy ra như vậy, Lộ Trung Quân cũng không có sắp xếp khác.

Tuy nhiên, khi cả hai đi ra thì phát hiện mình đã bị Lộ Trung Quân gài bẫy, nơi này vốn không thể chạy xa được.

Đây là một hòn đảo, nơi họ bị mắc kẹt chỉ là một ngôi nhà ván đơn sơ, bao quanh là biển cả vô tận, chỉ có một ngọn núi trơ trọi, thưa thớt vài mảng xanh.

Bến tàu không có thuyền, trên đảo cũng không có tín hiệu, việc rời bến hay kêu cứu là điều gần như không thể.

“Có chức năng định vị không? Em và…có chia sẻ định vị chung không?” Nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch gật đầu, Vệ Nguyên thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Tốt rồi, hiện tại chúng ta chỉ có thể tìm một nơi tương đối an toàn chờ cứu viện.” Anh quay đầu nhìn về phía ngọn đồi cằn cỗi không xa phía sau, Thẩm Lưu Bạch không muốn rời khỏi bến tàu gần đây.

Nếu Cận Hải Dương có thể đến trước Lộ Trung Quân thì sẽ đậu tàu ở đây, nếu Lộ Trung Quân là người đến trước, cô cũng có thể nhìn thấy ở đây.

Nếu như Vệ Nguyên thật sự không phải đồng lõa của hắn, hai người đối phó với hắn càng nắm chắc hơn, nhưng nếu hai người đã thông đồng từ lâu, thì đề nghị lên núi rất đáng nghi.

Thấy cô không trả lời, Vệ Nguyên nở một nụ cười gượng gạo.

“Âm Âm, em còn đang nghi ngờ anh sao?” “Hai chúng ta…tại sao hôm nay phải đi đến nước này?” Anh dừng lại và thở dài, khuôn mặt đẹp trai đầy nét u buồn.

“Gặp em khi anh mới 10 tuổi.

Em còn nhỏ, đi đứng còn không vững, ngày nào cũng đứng ở cửa với bình sữa cạn, trông rất ngốc.” “Lúc đó anh đã nghĩ, cô bé này thật ngốc, người dì bên cạnh thật đáng thương, phải sống chung với một đứa trẻ ngốc rất khó khăn.” “Về sau anh mới biết được không phải em ngốc, chỉ là không biết người bình thường nên sống như thế nào.” Anh dừng lại, sau đó đột nhiên quay lại nhìn Thẩm Lưu Bạch đang ngồi cách đó không xa, một chút do dự thoáng qua trên mặt.

“Khi chúng ta gặp lại nhau, anh thấy em không thay đổi nhiều.

Cho nên…lúc trước…em đã sống không tốt đúng không?” Những gì anh ta nói rất mơ hồ, nhưng Thẩm Lưu Bạch hiểu rõ.

Ý Vệ Nguyên là mấy năm họ xa cách, cô vẫn đối nhân xử thế giống cô bé ngốc ngày xưa, không biết cách sinh hoạt của người bình thường, điều này nói lên hoàn cảnh sống trước đây của cô có vấn đề.

Cô không nói mà chỉ lặng lẽ nhìn mặt biển yên ả, như thể không nghe thấy câu hỏi của anh.

Ánh mắt Vệ Nguyên tối sầm lại.

Anh cười tự giễu, sau đó tự mình nói tiếp.

“Anh vốn tưởng rằng, em giống như cô bé ngày xưa, em chờ người khác cứu rỗi.” “Khi đó anh có ảo tưởng rằng, anh tiến vào thế giới của em lúc 10 năm trước, nhiều đứa trẻ như vậy, thật ra có rất nhiều bạn nam thích em, bởi vì em không để ý đến họ, không nói chuyện với họ nên họ mới bắt nạt em, muốn có được sự chú ý của em.” “Nhưng em không đối với anh như vậy.” Vừa nói, anh vừa nhớ lại, nụ cười hiền lành hiện lên.

“Em thấy anh thì sẽ cười, tuy rằng chỉ có khóe miệng mỉm cười nhưng thái độ hoàn toàn khác với người khác.” “Âm Âm, em có biết không…Ngay từ lúc đó, anh đã ảo tưởng rằng em thuộc về anh, em là một món quà của Thượng Đế ban cho anh, chỉ cần ở gần em, em biết không, việc đó đối một cậu bé chưa lớn mà nói, là một sự cám dỗ đặc biệt và cổ vũ biết nhường nào.” “Vì vậy, khi anh gặp lại em ở New York, anh đã quyết tâm hơn.” “Nhiều năm qua, em vẫn rời đi như vậy, không phải nói chỉ có thể là anh được ở bên em sao, chỉ có anh có thể khiến em chấp nhận thôi sao?” “Nhưng…” Nói đến đây, Vệ Nguyên hơi dừng lại, giống như khống chế được cảm xúc đột nhiên dâng trào, một lúc lâu mới chậm rãi nói.

“Nhưng…hình như anh đã phạm sai lầm.” “Sự thay đổi của em không liên quan đến anh.” “Nếu như lúc đó không phải anh, đổi lại thành một bạn nam nào khác thì kết quả cũng giống vậy đúng không?” Anh quay đầu nhìn Thẩm Lưu Bạch, cố chấp chờ đợi câu trả lời của cô.

Cô gái im lặng một lúc, sau một hồi thở dài mới nhẹ giọng nói.

“Vệ Nguyên, kết thúc rồi, chúng ta đều đã trưởng thành.” Nghe câu trả lời như vậy, người đàn ông buồn bã gật đầu.

“Đúng, tất cả đã kết thúc, chúng ta đều đã trưởng thành, em đã tìm thấy một người mà em nguyện ý thay đổi vì anh ta.” “Nhưng anh không cam tâm.” “Anh nỗ lực nhiều năm như vậy, niềm tin của anh đột nhiên biến mất, xin lỗi, trong thời gian ngắn nhất thời anh không thể chấp nhận được.” “Anh không thể chấp nhận những người phụ nữ khác.

Anh chỉ cảm thấy khó chịu khi Phùng Vi tỏ tình với anh, nhất là khi cô ấy tỏ ra cao ngạo trước mặt em, hôm đó anh đã nói rõ với cô ấy.” “Nhưng anh không ngờ cô ấy lại chết.” “Sau đó Văn Nguyên Hinh nói với anh rằng cô ấy thích anh? Ha ha, thích rẻ tiền như vậy sao?” “Anh thích em, anh thích em nhiều năm như vậy, nhưng không được gì cả, cho nên mới không quan tâm tình cảm rẻ rúng như vậy.” “Vệ Nguyên.” Thẩm Lưu Bạch lớn tiếng ngắt lời.

“Tình cảm của người nào cũng không rẻ.

Thích thì thích.

Tôi cũng thích anh.

Anh từng là người mà tôi ngưỡng mộ nhất.

Tôi mong có được cuộc sống và gia đình như anh.

Tôi còn giả vờ nữa em gái đã mất tích của anh nữa, có thể cùng mọi người cùng nhau tận hưởng cuộc sống ấm êm.” “Nhưng chỉ có vậy thôi.

Khi tôi ra khỏi nơi đó, tôi đã thấy những điều tốt đẹp hơn, vì vậy không ai trong chúng ta cần dừng lại ở đó.” “Vì vậy…anh chỉ bị mắc kẹt bởi chính mình, giống như tôi.” Cô dừng lại, sau đó quay đầu lại và tiếp tục nhìn biển lớn vô tận, như thể đang lẩm bẩm một mình.

“Chỉ cần ra ngoài, sẽ sớm phát hiện ra…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »