Du Kim đau điếng quay đầu lại, thấy Mục Tô giơ tay định đánh tiếp, trong cơn cấp bách liền nắm chặt cổ tay hắn.
Mục Tô vùng vẫy vài cái, thấy không thoát ra được, liền giả vờ cứng rắn hét lớn: "Làm, làm gì đó!"
Một bóng đen lướt qua sau lưng Du Kim, ngón tay thon dài trắng ngần chụm lại, khẽ gõ vào bên cổ gã.
Bịch——
Du Kim mất ý thức, ngã xuống sàn phát ra tiếng động.
Nhìn Thạch Kỳ đang thu tay về, dáng vẻ vẫn còn chưa thỏa mãn, Mục Tô không hiểu sao rùng mình một cái.
Chẳng lẽ mình đã kích hoạt sở thích kỳ quái gì đó của Thạch Kỳ rồi sao...
Hắn không kìm được mà tự tưởng tượng ra một khung cảnh.
Bản thân bị trói tay chân trên giường, Thạch Kỳ mặc bộ đồ da bó sát màu đen, đôi chân thon dài mang giày cao gót, lạnh lùng vung roi, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Con chó đực hạ tiện này."
Cảm giác... hình như cũng không tệ lắm...?
"Vậy giờ phải làm gì."
Câu hỏi của Thạch Kỳ kéo Mục Tô ra khỏi dòng suy nghĩ. Hắn "à" một tiếng, rồi như người vừa tỉnh mộng, lôi Du Kim đang hôn mê đến bên ghế sofa đặt xuống, sau đó bắt đầu bẻ tay chân gã như một con búp bê.
Nhân viên công tác lúng túng quay phim, thực tế thì chính anh ta cũng không biết phải làm sao. Nhưng vì người phụ trách lúc sắp chết à không, lúc sắp hôn mê cũng không hô "cut", nên có lẽ quá trình quay phim vẫn phải tiếp tục thôi...
Sắp xếp tư thế cho Du Kim xong, Mục Tô ra hiệu cho Thạch Kỳ đứng sang bên cạnh sofa, còn mình thì lộn một vòng nhảy lên lưng ghế, hắng giọng lấy lệ, sau đó dùng chất giọng trầm đục tương tự như Du Kim nói: "Để họ vào đi."
Ngoài cửa, Phil đang cảm thấy nghi hoặc vì trong phòng ngủ đột nhiên vang lên tiếng động rồi im bặt, liền nghe thấy tiếng gọi vọng ra.
Phil cùng hai cảnh sát đẩy cửa bước vào. Họ nhìn thấy cảnh sát Du Kim đang ngồi trước sofa, đầu cúi sâu không nhìn rõ mặt.
Giọng nói trầm thấp của gã vang vọng khắp phòng ngủ.
"Ông Phil. Hoặc cũng có thể gọi ông là... hung thủ."
"Cái, cái gì?" Những thớ thịt trên mặt Phil run lên, thần sắc hoảng loạn.
Du Kim trên sofa không hề nhúc nhích, chỉ có lồng ngực là đang phập phồng nhè nhẹ: "Tôi rất khó hiểu. Tình cảm giữa ông và vợ tốt như vậy, tại sao ông lại muốn giết cô ấy."
"Cảnh sát Du Kim, tôi không hiểu ý ông..."
Chẳng biết Phil tìm diễn viên ở đâu, chỉ mới nói hai câu mà đã đổ mồ hôi hột.
"Được, nếu ông không nói thì tôi cũng không ép. Đưa hắn về đồn cảnh sát để điều tra đi."
Hai cảnh sát đứng canh cửa gật đầu, một trái một phải tiến lại gần Phil rồi định áp giải hắn đi.
"Đợi đã!" Phil bỗng hét lớn một tiếng.
Môi hắn mấp máy, thở dốc dữ dội, khuôn mặt đầy mỡ mang theo sự giằng xé và do dự. Cuối cùng, như đã hạ quyết tâm, hắn ngẩng đầu lên, trút một hơi thở đục ngầu.
"Đúng vậy... là tôi làm... là tôi thuê người giết... vợ tôi."
Phòng ngủ chìm vào tĩnh mịch.
Sự hối hận và khoái cảm đan xen trên khuôn mặt Phil, tạo nên một biểu cảm phức tạp.
Gò má khẽ run rẩy, hắn cúi đầu, chậm rãi kể lại: "Tôi và cô ấy quen nhau cách đây mười lăm năm——"
"Được rồi, không cần nói nữa." Mục Tô đột ngột đứng dậy từ sau ghế sofa, giật phăng chiếc nơ làm bằng giấy trên cổ áo. "Còn ngẩn người ra đó làm gì, đưa hắn đi đi."
"Ơ?" Đôi mắt nhỏ của Phil lộ vẻ kinh ngạc: "Kh, không cần nói nữa sao?"
"Ông tưởng đang đóng phim à, xác nhận hung thủ xong còn để hung thủ kể lại đầu đuôi sự việc. Chuyện này ông cứ khai với cảnh sát là được rồi." Mục Tô xua tay, vẻ mặt mất kiên nhẫn.
"Nhưng, nhưng mà..." Phil nhìn Du Kim đang cúi đầu trên sofa, muốn nói rằng chuyện này không giống với kịch bản đã viết.
Du Kim đương nhiên sẽ không trả lời hắn. Hai cảnh sát tưởng Du Kim đã ngầm đồng ý, liền khống chế Phil đang không cam tâm rồi quay người đi xuống lầu.
"Khoan đã." Mục Tô gọi một người lại, vòng qua sofa đi đến phía trước, nhẹ nhàng đẩy Du Kim đang cúi đầu.
Gã đổ người sang một bên, nằm ập xuống sofa không nhúc nhích.
"Đưa cả cấp trên của các anh đi luôn đi." Mục Tô nói với viên cảnh sát đang ngơ ngác: "Có lẽ hôm qua thức khuya không nghỉ ngơi tốt. Vừa nói xong đã ngủ thiếp đi rồi."
"Là... là vậy sao." Viên cảnh sát chợt hiểu ra, tiến lên đỡ Du Kim đang hôn mê bất tỉnh.
Hoàn toàn không phải vậy! Là những người này đánh ngất gã đấy!
Nhân viên công tác chứng kiến toàn bộ quá trình gào thét điên cuồng trong lòng, nhưng chỉ đành mặc kệ cho cảnh sát đưa Du Kim đi.
Người phụ trách rời đi, nhân viên công tác đành phải cùng đồng nghiệp đang không hiểu chuyện gì xảy ra tiếp tục quay cận mặt Mục Tô.
Dù sao anh ta cũng chỉ chịu trách nhiệm quay phim, cùng lắm là ghi hình lại hết rồi giao cho bộ phận hậu kỳ đau đầu sau.
"Làm sao anh nhìn ra hắn là hung thủ." Thạch Kỳ hỏi Mục Tô đang ngồi xuống sofa.
"Phương pháp loại trừ." Mục Tô vắt chéo chân, nở một nụ cười đầy bí ẩn.
"Nhân vật chính chỉ có tôi, cô, Du Kim và Phil. Cô và tôi không phải, Du Kim là cảnh sát, vậy hung thủ chỉ có thể là Phil."
Hóa ra còn có thể như vậy sao! Nhân viên công tác chợt ngộ ra, ngay sau đó trong lòng lại thầm mắng. Nhưng làm vậy thật sự ổn sao! Đây không phải suy luận, đây là lách luật mà!
Mục Tô nhanh nhẹn đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm, nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi chậm rãi bước về phía ống kính.
Chất giọng hơi trầm ấm vang lên: "Đó là lý do tại sao tôi phải đánh ngất Du Kim. Đoán đúng thì chúng ta phá án. Đoán sai thì Du Kim chịu tội thay."
Bốp——
Vì đứng quá gần, Mục Tô đụng trúng ống kính, ôm trán ngã ngửa ra sau.
"Anh đứng gần tôi làm gì!"
---❊ ❖ ❊---
Khi Du Kim tỉnh lại, Mục Tô và Thạch Kỳ đã quay về văn phòng. Còn gã thì được đưa về trụ sở đài truyền hình.
Phòng đài trưởng.
Gã xoa xoa phần gáy dường như đã bầm tím, ngồi dậy từ ghế dựa.
Cửa sổ sát đất đã được điều chỉnh thành màu mực, căn phòng rất tối. Đây cũng là lý do tại sao lẽ ra gã phải tỉnh lại từ sớm mà lại nằm thêm nửa tiếng nữa.
"Ngươi không nên tiếp xúc với hắn."
Một giọng nói bình thản vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Đôi mắt Du Kim nheo lại, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Phía sau bàn làm việc, một bóng người đang ngồi trên ghế, quay lưng lại với gã.
Sự cảnh giác tan biến, Du Kim thở hắt ra: "Những kẻ sắt đó đã bắt đầu điều tra hắn, ta lo bị chúng cướp trước."
"Chúng ta không giống chúng, cũng không có xung đột lợi ích với chúng."
"Chúng ta cần sự giúp đỡ của hắn, và cũng chỉ có một cơ hội duy nhất."
Bóng người sau ghế nói hai câu.
Du Kim im lặng.
"Thế nào?"
Người kia lại hỏi.
Du Kim suy nghĩ một lát: "Gã đó... rất lợi hại."
"Ngươi nghi ngờ hắn giả ngu?"
"Ta không biết. Nhưng dường như gã biết tất cả, biết thân phận của người phụ nữ đó và của ta."
"Rất bình thường, dù sao hắn cũng là người giữ mộ của tổ chức đó. Thời gian tới đừng manh động, hãy yên tâm chờ đợi."
Du Kim muốn nói lại thôi.
"Ngươi dường như vẫn còn nghi vấn?" Chiếc ghế xoay khẽ rung chuyển, lộ ra góc nghiêng khuôn mặt của bóng người.
Hắn vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Ta... không thể hiểu được hành động của hắn."
"Ví dụ như?"
"Gã dường như không định làm gì cả, mà lại dường như cái gì cũng hứng thú. Chơi game, tham gia chương trình, lập văn phòng... không mục đích, không đầu mối."
Ánh mắt của bóng người kia chuyển sang gã.
"Nếu ngươi xuất hiện sau bốn trăm năm, vật đổi sao dời, ngươi sẽ nghĩ gì?"
Du Kim lắc đầu: "Ta không biết..."
"Hắn cũng vậy."