"Liên quan gì đến ta!?" Mặc Hồng Vũ nghe xong suýt chút nữa tức giận đến mức ngã lăn ra đất, đây là con gái của ta đấy!
Thế nhưng ông không biết Lâm Phồn đã hiểu lầm ý mình, còn tưởng rằng đối phương lại ngang ngược đến thế!
"Ngươi... ngươi... ngươi!" Mặc Hồng Vũ tức đến mức không biết nói gì cho phải.
Ngược lại, Lâm Phồn và Nghiêm Thiến Ngữ đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Chẳng lẽ Mặc lão đã biết chuyện Lâm Phồn vừa vượt qua khảo hạch để giành lấy tư cách nhập học vào Học viện Thuần thú, nhưng lại nghi ngờ Lâm Phồn không muốn học tập sao?
"Ngươi qua đây, nếu vượt qua được cửa ải này của ta, ta sẽ không ngăn cản nữa!" Mặc Hồng Vũ tức giận đứng dậy, đi thẳng về phía một góc sân sau.
Lâm Phồn và Nghiêm Thiến Ngữ nhìn nhau, có chút mờ mịt, đành phải đi theo phía sau Mặc lão đang đùng đùng nổi giận.
Lâm Phồn lại càng thấy khó hiểu, chẳng lẽ Mặc lão này có thần thông quảng đại, hay trong học viện có giấu thiết bị liên lạc gì đó? Vị giáo viên chấm bài thi lúc nãy nghi ngờ mình gian lận nên đã thông báo cho Phó viện trưởng Mặc lão, bắt ông phải khảo hạch lại mình?
Mặc Hồng Vũ dẫn hai người đến một bãi đất trống ở sân sau, hầm hừ nhìn Lâm Phồn nói: "Khảo hạch đầu tiên ta dành cho ngươi, chính là tìm cách đánh bại một con Thạch Trù Phí Phí, nhưng không được dựa vào vũ lực!"
Lời Mặc lão vừa dứt, Nghiêm Thiến Ngữ bên cạnh Lâm Phồn lập tức khẽ kêu lên. Thạch Trù Phí Phí, đó chính là một con man thú kỳ quái nổi danh khắp Học viện Thuần thú, ngay cả các phân viện khác của Đệ nhị Học viện cũng có không ít người biết đến!
Con khỉ này tính tình kỳ quặc, ham chơi, đặc biệt thích phá phách. Có một lần Mặc lão cho các trưởng lão khác mượn khỉ để xem, vị trưởng lão kia sơ ý để nó trốn thoát đến lớp học của học viên cấp ba. Lúc đó đám học viên kia không phải là sinh viên Học viện Thuần thú, đối với một con man thú lạc vào lớp học đương nhiên cảm thấy tò mò.
Mà mạch não của con khỉ này cũng thật kỳ lạ, nó bắt chước người khác một cách bài bản, đi đến một chỗ ngồi trống rồi ngồi xuống, thản nhiên cầm một cuốn sách Luyện đan của người khác lên lật xem!
Những học viên này dù tu vi cao thấp thế nào, cũng rất ít khi thấy man thú, huống chi lại là một con khỉ kỳ lạ như vậy, nên lập tức hớn hở vây quanh xem.
Một nữ học viên trong đó còn tò mò lấy đồ ăn vặt ra dụ nó.
Con khỉ nhìn cô ta, cũng bắt chước bộ dạng của văn nhân, lễ phép gật đầu nhận lấy đồ ăn. Vị trưởng lão vừa đuổi tới thấy vậy cũng không ngăn cản, nghe nói lúc đó ông ta còn nghĩ thầm con khỉ này khá ngoan ngoãn, sao lại như Mặc lão nói là nghịch ngợm phá phách cơ chứ!
Không ngờ ngay khi cô gái xoay người khoe khoang với các học viên khác trong lớp, con khỉ đó lại bất ngờ nhảy dựng lên, dùng cánh tay dài ngoằng tốc váy ngắn của cô gái tóc dài kia!
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, chiếc váy của cô gái nhỏ nhắn bay cao lên. May mắn thay mọi người đều là người văn minh, hay nói đúng hơn là cô gái đó là người văn minh, bên trong vẫn còn mặc quần lót nên không bị lộ hàng, nhưng mọi người vẫn bị con khỉ nghịch ngợm này làm cho chết lặng!
Cô gái bị nó tốc váy, xuân quang lộ ra ngoài, tự nhiên là tức giận đến phát điên, định bắt lấy nó để dạy cho một bài học. Không ngờ con khỉ dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, thấy cô gái hung dữ đi tới, lập tức tỏ vẻ như bị dọa sợ.
"Hừ hừ~ Hừ hừ~"
Con khỉ nhai miếng khoai tây chiên cô gái vừa cho, vừa ú ớ quỳ lạy. Mọi người thấy vậy, lập tức buồn cười, con khỉ này đang cầu xin tha thứ kìa!
Con gái mà, đa số đều mềm lòng, nhất là khi có nhiều bạn học đang nhìn, không tiện ra tay bắt nạt một con man thú, nên cô ta đe dọa vài câu rồi định bỏ qua.
Điều khiến mọi người không ngờ tới là, con khỉ đó lại nhân lúc cô ta xoay người, giở lại chiêu cũ tốc váy cô ta, thậm chí còn giật luôn chiếc váy của cô gái rồi cười hì hì leo lên cái cây bên ngoài, vẫy vẫy như đang khoe khoang!
Tình huống này không chỉ là chuyện của riêng lớp học đó nữa, mà các lớp xung quanh đều phát hiện trên cái cây cao lớn bên ngoài, một con khỉ với khuôn mặt đểu cáng đang giơ cao tay phải, trên tay là chiếc váy ren màu hồng phấn cực kỳ bắt mắt!
Tối hôm đó, Học viện Luyện đan nơi cô gái kia theo học đã cùng với viện trưởng của họ, dẫn theo vị trưởng lão gây chuyện, con khỉ tội phạm, cùng cô gái đang khóc lóc tìm đến tòa nhà văn phòng của Học viện Thuần thú để hỏi tội!
Mặc Hồng Vũ lúc đó bị chỉ trích thảm hại, suýt chút nữa bị gán cho cái danh giáo sư đồi trụy, viện trưởng lẳng lơ. Một số giáo viên, trưởng lão nghe tin chạy đến đều bị lời mô tả của cô gái làm cho chấn kinh, cộng thêm việc viện trưởng Học viện Luyện đan vốn đã không ưa Học viện Thuần thú tranh giành học viên của mình, nên càng đổ vấy hành vi lẳng lơ của con khỉ lên đầu Mặc lão!
Mặc lão cũng phải bỏ ra số tiền lớn mới dàn xếp được với cô gái đó. Nghe nói chỉ riêng Cố Linh Đan dùng cho man thú thôi mà đã tặng gần một thùng, cụ thể bao nhiêu không ai biết, chỉ biết cô gái đó sau khi tống tiền được liền bán sạch, trực tiếp đón cha mẹ từ vùng quê biên giới về thành Thương Long kinh doanh!
Cho nên bây giờ những người ở Đệ nhị Học viện biết đến con khỉ này thực sự không ít. Cũng không biết con khỉ này rốt cuộc đã trải qua chuyện gì ở chỗ chủ cũ, vì theo tiết lộ của một trưởng lão thông thái ở Học viện Thuần thú, con khỉ này không chỉ thích tốc váy, còn thích thò tay móc lốp đàn ông, chọc vào "của quý" của các con man thú khác nữa!
Tóm lại, nó chính là một con khỉ biến thái!
Nghiêm Thiến Ngữ kể lại những "chiến tích" vẻ vang của con khỉ cho Lâm Phồn nghe, Lâm Phồn lập tức buồn cười gật đầu hỏi Mặc lão: "Không được dùng tu vi, nhưng lại phải đánh bại con khỉ này?"
Như vậy thì đánh bại kiểu gì?
"Đúng vậy, phương pháp ngươi tự nghĩ đi!" Mặc lão gắt gỏng nói.
Muốn làm con rể của ta? Được! Vượt qua khảo nghiệm là được!
Lâm Phồn lại thấy nghi hoặc, chẳng phải chỉ là tư cách bàng thính tại Học viện Thuần thú thôi sao, có cần phải làm phức tạp như vậy không? Tuy nhiên hắn cũng không nói gì thêm, mà chờ đợi xem con khỉ kỳ lạ kia!
Mặc lão lật cổ tay, một cái túi thú sủng xuất hiện trong tay ông. Rất nhanh, một con khỉ vạm vỡ được Mặc lão thả ra, nó vô cùng phấn khích nhìn đông nhìn tây!
"Hừ hừ, hô hô!" Con khỉ nhìn thấy Lâm Phồn có chút phấn khích, dường như đang chào hỏi Lâm Phồn, còn vẫy tay nữa.
"Khụ khụ, ngươi! Phải tỷ thí với nó một phen!" Mặc lão nói với con khỉ.
Điều đáng ngạc nhiên là con khỉ lại nghe hiểu, gật đầu nhìn về phía Lâm Phồn.
Theo lý mà nói, chỉ những man thú mạnh mẽ mới có thể hiểu được ý nghĩa ngôn ngữ của con người, nếu không chỉ có thể miễn cưỡng hiểu được một số mệnh lệnh. Không ngờ con khỉ này ngay cả ý nghĩa của việc tỷ thí cũng biết!
Mà hơi thở tu vi của con khỉ này thì có thể bỏ qua không tính, ước chừng tùy tiện bắt một học viên cấp một cũng có thể đánh cho nó tìm không thấy hướng Bắc!
Thế nhưng không được dùng tu vi, vậy thì mình không đánh lại nó rồi!
Mặc lão thấy con khỉ và Lâm Phồn đều chưa ra tay mà đang kiên nhẫn chờ đợi, liền vẫy tay gọi Nghiêm Thiến Ngữ lại, lấy hai cái ghế ra ngồi xuống.
"Cái tên Lâm Phồn này, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, nghĩ hay thật, xem ta để con khỉ hành hạ hắn ra sao!"
Mặc lão rất đắc ý nói với Nghiêm Thiến Ngữ.
Nghiêm Thiến Ngữ lại rất thắc mắc hỏi: "Mặc lão, người nói cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, là có ý gì ạ?"
"Hừ hừ! Tên Lâm Phồn này muốn tán tỉnh con gái ta, thì ít nhất phải qua được cửa ải này của ta!"
"!!!???"
Chẳng phải là Mặc Vân Thiển tìm Lâm Phồn nên mới để Lâm Phồn tới đây sao? Mặc lão không phải là hiểu lầm rồi chứ! Nghiêm Thiến Ngữ mặt đầy vạch đen nghĩ thầm.