Thiên Hàn Thành, phủ Thành chủ.
Mười mấy năm trước, Nhị trưởng lão Dương gia là Dương Lập Thông từ trong quân ngũ được điều về quê nhà, đảm nhận chức vụ Thành chủ Thiên Hàn Thành. Cũng nhờ vậy mà Dương gia phất lên như diều gặp gió suốt hơn mười năm qua.
Dương gia hiện tại chính là "kẻ cầm trịch" tại Thiên Hàn Thành. Bề nổi thì không một ai dám lên tiếng phản đối, hơn nữa người nhà họ Dương cực kỳ thông minh, mọi chuyện liên quan đến lợi ích đều mượn danh nghĩa Thành chủ để thực hiện. Dù ai cũng biết rõ thế lực tại Thiên Hàn Thành thực chất chính là Dương gia, nhưng cũng đành bất lực.
"Nhị đệ, đệ thấy Thiên Hoa Thương Hội này có thể nhả ra bao nhiêu tiền?" Tộc trưởng Dương gia là Dương Lập Đức nhìn về phía em trai mình là Thành chủ Dương.
"Chắc chắn không ít. Thiên Hoa Thương Hội này đã kiếm được rất nhiều từ phía nhân loại, đúng là loại mới phất, quân lương năm nay lại có chỗ dựa rồi!"
"Như vậy thì tốt quá!"
Thành chủ Dương Lập Thông nhìn anh trai mình, lắc đầu nói: "Vấn đề hiện tại không phải là Thiên Hoa Thương Hội sẽ nộp bao nhiêu tiền."
"Ồ? Nhị đệ có điều gì phiền lòng sao?"
Dương Lập Thông gật đầu, mắt nhìn về phía phong thư trên bàn sách: "Mấy ngày nữa đặc phái viên của Hoàng thất sẽ đến, hy vọng đừng xảy ra chuyện gì rắc rối."
Tộc trưởng Dương nghe vậy thì hơi biến sắc: "Ồ? Năm nay sẽ có Giám sát sứ đến tuần thị sao?"
"Đúng vậy!"
Giám sát sứ Hoàng thất là một sự tồn tại đặc thù của thế lực Ma tộc. Bởi vì lãnh thổ Ma tộc rộng lớn, hơn nữa tu vi của các thành viên Hoàng thất vô cùng đáng sợ, nên họ không lo lắng việc cấp dưới mưu phản.
Tuy nhiên, nếu bỏ mặc dân tình quá lâu cũng không được, nên họ đã đưa ra chế độ Giám sát sứ.
Tất cả Giám sát sứ đều là những tướng lĩnh cao cấp trong Ma quân. Mỗi năm, người ta sẽ rút thăm ngẫu nhiên vài người trong số họ để đảm nhận chức vụ Giám sát sứ trong năm đó. Mỗi người phụ trách một khu vực rộng lớn, tự mình quyết định nơi đến kiểm tra!
Sau khi kiểm tra xong, họ cần dâng lên Hoàng thất một bản báo cáo chi tiết, tường thuật xem thành phố được kiểm tra có gì khác thường hay không, dân sinh thế nào, vân vân.
Nếu Giám sát sứ không hài lòng với nơi nào, khi dâng sớ mà buông lời gièm pha, thì Thành thủ nơi đó coi như phải thay người!
"Vậy chúng ta hãy hành sự kín tiếng một chút, đừng để lại ấn tượng xấu cho Giám sát sứ!" Tộc trưởng Dương trầm ngâm một lát rồi lập tức nói.
"Bẩm báo~ Ông chủ Thiên Hoa Thương Hội là Lâm Phồn xin gặp!"
Tiếng thông báo truyền đến từ ngoài cửa.
Hai người nhìn nhau, "cây rụng tiền" đến rồi!
"Cho hắn vào đi!"
Chẳng bao lâu sau, Lâm Phồn dẫn theo Đỗ Xuyên bước vào trung đường phủ Thành chủ.
"Thành chủ Dương!" Lâm Phồn chắp tay.
"Ông chủ Lâm khách khí quá, mời ngồi, mời ngồi." Thành chủ Dương mày nở nụ cười, mục đích của Lâm Phồn khi đến đây, ông ta đương nhiên biết rõ!
Lâm Phồn không ngồi xuống mà nói thẳng: "Nghe nói ngài đã giam giữ vài nhân viên của tôi?"
"Ha ha, đúng là có chuyện này!"
"Không biết vì lý do gì vậy?"
"Họ gây sự khiêu khích nên bị tố cáo đến đội tuần tra, thế là bị bắt giữ. Không phải tôi nói chứ, may mà có tôi ngăn cản đám người đội tuần tra đó, nếu không để đội trưởng ghi vào sổ công thì phiền toái lắm. Những kẻ không có quyền cư trú như các người, chắc chắn sẽ bị trục xuất khỏi biên giới!"
Tộc trưởng Dương giành nói trước, ngược lại còn bảo rằng chính nhờ ông ta mà mọi người mới được an toàn!
"Ông..." Đỗ Xuyên nghe xong tức giận, rõ ràng là chủ ý của ông, muốn vòi tiền mà còn giả vờ giúp đỡ chúng tôi sao?
Dương Lập Thông thấy Đỗ Xuyên chỉ vào mình, sắc mặt lập tức hơi xanh lại, giả vờ tức giận nói: "Ngươi là kẻ nào!?"
Lâm Phồn lập tức xoay người nháy mắt với Đỗ Xuyên, sau đó mới quay đầu nói: "Đây là quản gia Đỗ Xuyên của tôi, hắn nói năng không lưu loát, hay bị lắp, xin ngài đừng trách tội! Ý của hắn là cảm ơn ngài đã giúp đỡ đấy ạ!"
"Ồ? Là vậy sao?" Dương Lập Thông nhìn sâu vào Đỗ Xuyên.
"Là... là... cảm... cảm ơn Thành... Thành chủ!" Đỗ Xuyên đành phải giả vờ mình là một kẻ nói lắp.
"Hy vọng Thành chủ đừng chê trách, gã này rất đáng thương, vì bị lắp nên hay bị người ta kỳ thị, nên tôi mới có lòng tốt thu nhận hắn!" Lâm Phồn cười làm lá chắn.
Dương Lập Thông ngẩn ra, vội vàng lắc đầu nói: "Tự nhiên là không kỳ thị không trách tội rồi, tiên sinh Đỗ Xuyên tướng mạo đường hoàng, thật đáng tiếc, đáng tiếc thay..."
Ngược lại, Tộc trưởng Dương Lập Đức bên cạnh nheo mắt trầm giọng nói: "Quản gia Đỗ Xuyên tu vi không thấp nha, chắc hẳn ông chủ Lâm là nhìn vào tu vi của hắn nên mới thu nhận làm hộ vệ phải không!"
Dương Lập Đức vừa rồi đã phóng hồn thức ra thăm dò lai lịch của Đỗ Xuyên, lập tức kinh ngạc nhận ra người này không hề đơn giản, e rằng chỉ có mình và nhị đệ liên thủ mới có thể đối kháng nổi!
Tuy nhiên, khi ông ta phóng hồn thức thăm dò Lâm Phồn thì lại càng ngạc nhiên hơn, người này hoàn toàn không có tu vi?
Nhưng ông ta lập tức hiểu ra, Lâm Phồn dù sao cũng là nhân loại, nhân loại ở Ma giới vốn yếu kém về tu vi, một ông chủ lớn chỉ tập trung làm ăn mà không tu luyện cũng là chuyện bình thường!
Thế nhưng tu vi của Đỗ Xuyên này lại khiến người ta kinh sợ. Một cao thủ như vậy mà lại đi làm tay sai cho một ông chủ?
"Ưm... vị này là?" Lâm Phồn hơi nghi hoặc, dáng vẻ người này nhìn rất giống Thành chủ Dương!
"Đây là anh trai ta, cũng là Tộc trưởng Dương gia, Dương Lập Đức!" Thành chủ Dương giới thiệu.
"Ngưỡng mộ đã lâu!" Lâm Phồn chắp tay.
Dương Lập Đức hờ hững chắp tay đáp lễ, tiếp tục hỏi: "Tiên sinh Đỗ Xuyên sư thừa nơi nào?"
"À, tôi... tôi... tôi..." Đỗ Xuyên ngẩn ra, há miệng không biết nói sao cho phải, tôi sư thừa từ ông chủ, thì sao nào?
"Hắn ấy à, một năm trước khi theo tôi thì đã mất trí nhớ rồi, quên mất mình đến từ đâu. Cái tên Đỗ Xuyên này cũng là tôi đặt cho hắn!" Lâm Phồn trơ mắt nói dối.
"Thì ra là vậy..." Dương Lập Đức gật đầu nhẹ, coi như chấp nhận cách nói này.
Xem ra cao nhân này rất có thể là khi tỷ thí với võ giả khác thì bại trận, bị trọng thương dẫn đến mất trí nhớ, rồi Lâm Phồn nhặt được món hời mang về làm tay sai.
"Thành chủ Dương, không biết có thể thả mấy nhân viên thương hội của tôi ra không?"
"Được, nhưng theo quy định thì vẫn phải làm thủ tục."
Lâm Phồn nghe vậy ngẩng đầu hỏi: "Thủ tục gì?"
"Hiện tại họ là nghi phạm, nếu muốn đón họ đi thì phải nộp tiền bảo lãnh."
Tiền bảo lãnh! Đây chính là thủ đoạn vơ vét của cải của Dương gia mà Tộc trưởng Điền đã nói sao!
"Tiền bảo lãnh khi nào trả lại, cần bao nhiêu?"
"Không trả lại, cần hai triệu!" Thành chủ Dương Lập Thông trong lòng vui sướng, con cừu béo sắp nộp thuế cho mình rồi!
Không trả lại! Tên Thành chủ lòng dạ đen tối này thật là thẳng thắn!
Hai triệu thì vẫn có thể chấp nhận được, Lâm Phồn nghe vậy liền lấy ra hai tờ kim phiếu.
Thành chủ Dương thấy vậy lập tức gật đầu nhận lấy, sau đó hỏi: "Không biết ông chủ Lâm muốn bảo lãnh cho nhân viên nào?"
"Nhân viên nào? Ý ngài là sao?" Lâm Phồn trong lòng dấy lên dự cảm không lành.
"Hai triệu bảo lãnh một người, ngươi nói tên đi, ta lập tức phái người đi làm thủ tục, thả người ngay!"
Hai triệu, chỉ bảo lãnh một người? Vậy mười nhân viên, chẳng phải là mất hai mươi triệu sao!?
Đỗ Xuyên cũng vô cùng tức giận, thế này thì quá mức bắt nạt người khác rồi!
Sắc mặt Lâm Phồn tối sầm lại, trực tiếp truyền âm cho Đỗ Xuyên: "Phát tán khí tức của ngươi ra, tạo chút áp lực cho bọn họ xem!"
Đỗ Xuyên nghe vậy, lập tức ưỡn ngực hóp bụng, vận chuyển chân khí trong cơ thể. Trong chốc lát, trung đường phủ Thành chủ gió mây biến sắc, sách vở trên bàn bị cơn lốc do khí thế tạo thành thổi kêu rào rào!
Hai người nhà họ Dương lập tức biến sắc, quát lớn: "Ông chủ Lâm có ý gì!?"
Lâm Phồn giả vờ hoảng sợ, xoay người nói với Đỗ Xuyên: "Ôi chao Đỗ Xuyên, đừng nóng giận, để ta thương lượng lại với Thành chủ, đừng làm việc theo cảm tính!"
"Thành chủ, quản gia Đỗ Xuyên này tính khí không tốt, dễ lên cơn điên, tôi cũng không ngăn nổi!"
Lâm Phồn giả vờ vô tội, quay đầu lại nhún vai nói.