"Ta cũng quên mất rồi!"
Lâm Phồn lập tức cạn lời, ngươi quên thì có gì ghê gớm lắm sao? Cần gì phải nói ra một cách ngông cuồng như thế!
"Vậy Thánh giả tìm ngươi nói gì?"
"Ông ta tìm ta, cũng là để hỏi thăm xem rốt cuộc kế hoạch là gì... Không ngờ chủ nhân ngài lại chính là người hữu duyên mà Thánh giả đã tiên đoán năm xưa!"
Lâm Phồn nghe xong liền lắc đầu: "Hữu duyên cái con khỉ, đến mục tiêu là gì còn không biết, chỉ biết đi thu thập mấy mảnh tàn quyển rách nát!"
"À đúng rồi, nhắc đến tàn quyển, ta cũng có một phần. Lão già đó nói tàn quyển rất quan trọng, bảo ta mau chóng giao cho ngài!"
"Ngươi lấy đâu ra vậy!?"
"Ta vẫn luôn mang theo bên người mà!"
Cảnh Thiên nói xong, cổ tay lật một cái, một mảnh tàn quyển cổ kính, hay đúng hơn là rách nát, đã xuất hiện trong tay hắn.
Lâm Phồn chưa kịp cầm lấy đã biết mảnh tàn quyển trong tay Cảnh Thiên chính là của Thánh giả, luồng khí tức quen thuộc kia khiến hắn không chút nghi ngờ!
Chín mảnh! Đúng chín mảnh tàn quyển!
Lâm Phồn lấy tất cả tàn quyển trong nhẫn trữ vật ra, đây chính là những mảnh hắn đã vất vả thu thập bấy lâu nay!
Mảnh do Thu Cửu Khiếu đưa trong hộp Cửu Khiếu Linh Lung!
Mảnh đấu giá được cùng Thượng Quan Tuyết tại buổi đấu giá!
Mảnh lấy được từ tháp tổ tông ở phân hội Võ Giả Liên Minh!
Mảnh giấu ở cuối hành lang linh hồn trong hoàng thất Phong Loạn!
Mảnh ở trong Thánh điện Túng Hồn Sư!
Mảnh do phân thân Thánh giả ở Trân Bảo Các đưa cho!
Mảnh trong hoàng thất Tự Do Công Quốc!
Mảnh do đối phương gửi đến sau khi hắn hoàn thành "nhiệm vụ gián điệp" ở La Lan Đế Quốc!
Mảnh cuối cùng, chính là của Cảnh Thiên!
Chín mảnh tàn quyển lớn nhỏ khác nhau được Lâm Phồn ghép lại trên bàn, đã có thể nhìn ra đây quả thực là một tấm bản đồ!
"Đây là bản đồ của Võ Giả Đại Lục!"
Đỗ Xuyên không biết hai người đang nói về "Thánh giả" hay "tàn quyển" là gì, nhưng vừa nhìn qua đã nhận ra ngay!
"Ồ? Sao ngươi nhận ra được?" Lâm Phồn và Cảnh Thiên đều có chút nghi hoặc, cả hai người họ đều không nhìn ra.
Đỗ Xuyên ưỡn bụng, chỉ vào hai mảnh nhỏ nói: "Chỗ này rất giống với một tấm bản đồ đại lục ta từng xem. Nếu nhớ không lầm, dãy núi này gọi là Hắc Thiết Sơn, bên cạnh có một Hắc Thiết Công Quốc..."
Lâm Phồn có chút hoài nghi, những dãy núi này trông chẳng khác gì các dãy núi khác, làm sao Đỗ Xuyên nhận ra được?
"Ta nhớ rất rõ, trước đây lúc ở Thánh điện Túng Hồn Sư rất chán, nên thường xuyên trò chuyện với người khác, biết được Hắc Thiết Công Quốc này rất nổi tiếng..."
Hóa ra Hắc Thiết Công Quốc này quật khởi hoàn toàn là nhờ vào dãy Hắc Thiết Sơn, cả công quốc đều dựa vào loại hắc thiết đặc thù của dãy núi để sinh sống, buôn bán khoáng thạch đi khắp nơi, có thể coi là một nơi khá nổi tiếng.
Cho nên lúc đó Đỗ Xuyên cũng bị mấy người bạn Túng Hồn Sư của mình "dụ dỗ" khá sâu, trí nhớ mới bền vững như vậy!
"Vậy bây giờ có thể dựa vào ngọn Hắc Thiết Sơn này để suy đoán kích thước toàn bộ tấm bản đồ rồi!" Lâm Phồn đưa ngón tay vẽ một vòng trên không trung hướng về phía dãy núi đó.
"Chưa chắc!" Cảnh Thiên lắc đầu: "Tấm bản đồ này nhìn thế nào cũng không giống như được vẽ theo tỷ lệ nghiêm ngặt, có lẽ dãy núi này chỉ được phóng to lên để đánh dấu vị trí mà thôi!"
"Vậy mảnh tàn quyển này rốt cuộc che giấu bí mật gì?" Lâm Phồn phiền não lắc đầu.
Cảnh Thiên cũng lắc đầu theo, vừa lắc vừa quan sát kỹ mấy mảnh tàn quyển được ghép lại với nhau, cũng không phát hiện ra điều gì.
"Đúng rồi, ngươi có cách nào tiếp cận người của Ma tộc hoàng thất không?"
Lâm Phồn từ bỏ việc nghiên cứu tàn quyển, ngẩng đầu hỏi Cảnh Thiên.
"Đương nhiên là không!" Cảnh Thiên từ chối thẳng thừng, sau đó nghiêng đầu nói: "Khí tức của ta chỉ là thực lực đủ mạnh thôi, không tinh thuần bằng loại trước đây của ngươi, đến hoàng thất người ta cũng chẳng thèm để ý đến ta đâu!"
"Vậy ta vẫn phải đi một chuyến đến Đệ Nhị Học Viện..."
"Tại sao?" Cảnh Thiên và Đỗ Xuyên đồng thanh hỏi.
"Vì Thánh giả nói Ma tộc hoàng thất có cất giấu một mảnh tàn quyển, ta cần phải nghĩ cách lấy được nó!"
"Chẳng lẽ là tham gia kỳ sát hạch của Đệ Nhị Học Viện?" Đỗ Xuyên đột nhiên hỏi.
"Ngươi cũng biết sao?"
"Bên ngoài đồn thổi dữ lắm, nói rằng những người vào được Đệ Nhị Học Viện đều là tinh anh..."
"Đúng vậy, ta phải đi một chuyến. Cảnh Thiên, còn ngươi, sao đột nhiên lại đến đây?"
Cảnh Thiên nhìn Lâm Phồn, nhún vai nói: "Không có gì, chẳng phải vì lão già Thánh giả đó đột nhiên tìm ta làm ta giật cả mình sao, sau đó bảo ta mang tàn quyển tới cho ngươi đấy!"
"Sao ngươi đột nhiên trở về Ma Giới?"
"Ta gặp mấy kẻ ẩn nấp của Ma tộc bên phía Võ Giả Đại Lục, biết được tầng lớp lãnh đạo Ma tộc ở Ma Giới dường như cũng xảy ra bạo loạn, nên nghĩ tới đây xem sao..."
Cảnh Thiên vừa nói vừa nghẹn lời, sau đó vẻ mặt nghiêm trọng gãi đầu: "Thật ra về ký ức trước kia, dường như ta vẫn còn sót lại một chút."
"Ồ? Ký ức trước kia?" Lâm Phồn tò mò hỏi.
"Ừm, ta nhớ lúc đó lý do Ma tộc tấn công Võ Giả Đại Lục là có ẩn tình khác, dường như nếu không chiếm được Võ Giả Đại Lục thì không thể hoàn thành một số việc..."
Cảnh Thiên đang nói, Lâm Phồn lại sững sờ. Đúng rồi, Thánh giả từng nói, lý do chiếm lấy Võ Giả Đại Lục là để phong ấn một thứ gì đó!
"Ta chỉ nhớ trận chiến đó liên quan đến sự sống còn của Ma Giới và Võ Giả Đại Lục, nếu không thành công, cả thế giới rất có thể sẽ bị hủy diệt!"
Đỗ Xuyên nghe xong cười khà khà, vỗ vỗ vào bụng mình nói: "Nổ vừa thôi, ngày tận thế cơ đấy!"
Không ngờ Cảnh Thiên nghe xong lập tức gật đầu nghiêm túc nói: "Đúng! Chính là tận thế ập đến! Chỉ cần lúc đó không thành công, ngày tận thế sẽ giáng xuống!"
Đỗ Xuyên cười lắc đầu: "Bây giờ Võ Giả Đại Lục chẳng phải vẫn bình yên vô sự sao, ngươi xem tận thế ở đâu?"
"Cái này..." Cảnh Thiên lập tức cạn lời. Đúng vậy, lúc đó sau khi mình tử trận đã giải phóng hồn thức để trốn thoát, bây giờ Võ Giả Đại Lục vẫn do nhân loại thống trị, vậy chắc chắn Ma tộc không thành công rồi, chuyện này là sao nhỉ?
Lâm Phồn lại biết được đầu đuôi sự việc từ miệng Thánh giả, lên tiếng: "Vì sau đó Thánh giả phát hiện ra có thể phong ấn tạm thời, cho nên Ma tộc không chiếm được Võ Giả Đại Lục, ngày tận thế cũng chưa ập đến!"
Đỗ Xuyên lập tức nghe ra vấn đề: "Tạm thời... trận chiến năm xưa cũng đã vạn năm rồi, cái tạm thời này có thể kéo dài bao lâu?"
"Không biết!"
Lâm Phồn lại cúi đầu nhìn mấy mảnh tàn quyển, mới bất lực thở dài.
"Nếu hai ngươi không có việc gì thì cứ trông coi Thiên Hoa Thương Hội, vài ngày nữa ta có lẽ phải đi tham gia kỳ sát hạch của Đệ Nhị Học Viện đó."
"Lão gia không cần ta đi cùng ngài sao?" Đỗ Xuyên có chút bất mãn, cái Thiên Hoa Thương Hội này có gì mà phải trông, những nhân viên này đều là những tay làm việc lão luyện do chính Diệp Thiên Hoa tuyển chọn, năng lực nghiệp vụ cực kỳ xuất sắc.
"Thôi đừng, ta cố gắng không tiết lộ thân phận của mình ở Thiên Hoa Thương Hội, tránh cho những kẻ có tâm cứ tới làm phiền!"
Lâm Phồn có sự cân nhắc riêng, thân phận ông chủ Thiên Hoa Thương Hội của hắn tạm thời chưa phô trương, cứ xem tình hình làm sao kết giao được với thành viên hoàng tộc rồi mới quyết định có công khai hay không!
"Ai, vậy lão gia ngài hãy chăm sóc bản thân, ta sẽ chăm sóc tốt cho thương hội..."
Đỗ Xuyên có chút chán nản, dường như cảm thấy Lâm Phồn đi chơi một mình mà không dẫn theo hắn.
Cũng đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, một nhân viên vừa đi vừa lớn tiếng nói: "Ông chủ, Dương thành chủ cho người gửi tới một phong thư, nói là thư của Đệ Nhị Học Viện!"
Vừa nhắc đã tới!
Lâm Phồn nhận lấy thư nhân viên đưa tới, xem xét kỹ lưỡng, lập tức gật đầu nói với hai người: "Ngày kia ta sẽ khởi hành đến Thương Long Thành, nơi này giao lại cho hai người!"