Hạng mục khảo hạch đầu tiên, kể từ khi học viện khai giảng đến nay đã nhiều năm như vậy, cơ bản chưa có ai là không vượt qua được.
Nguyên nhân rất đơn giản, những học viên có thể đến tham gia khảo hạch đều đã tìm giáo viên hướng dẫn của mình để kiểm tra trước, có nắm chắc phần thắng mới đến!
Một viên ngọc thạch màu xám trắng được Nguyên Biên đặt lên bàn khảo hạch, nghĩ cũng biết đó là linh thạch dùng để kiểm tra.
"Lâm Phồn, con đặt tay lên linh thạch, viên đá đó sẽ tự động hấp thụ linh khí của con, con không cần cố ý giải phóng linh khí, tránh làm hỏng linh thạch." Tử Điện cầm một chiếc quạt xếp, vừa quạt vừa giải thích.
"Được rồi, Lâm Phồn con qua kiểm tra đi!"
Trưởng lão Nguyên Biên sau khi điều chỉnh xong đá ghi chép mới gật đầu nói với Lâm Phồn: "Có thể bắt đầu rồi!"
Nguyên Biên hiểu rõ trong lòng, kiểm tra tu vi thì lão không làm khó được cậu, loại linh thạch đặc biệt này rất khó để làm giả!
Lâm Phồn làm theo chỉ dẫn của Tử Điện, đặt tay lên linh thạch. Chỉ một lát sau, viên linh thạch liền tỏa ra một luồng sáng, nhưng Lâm Phồn còn chưa kịp phản ứng, Nguyên Biên đã trực tiếp rút linh thạch ra!
"Được rồi, hạng mục thứ nhất thông qua!"
Đơn giản vậy sao!? Lâm Phồn quay đầu nhìn về phía Mặc lão và Tử Điện.
Mặc lão gật đầu nói: "Linh thạch phát sáng chứng tỏ tu vi đã đạt yêu cầu, ánh sáng vừa rồi rực rỡ như vậy, chắc chắn là không thành vấn đề!"
"Khảo hạch hạng mục thứ hai, con chọn ba nghề nghiệp chính đi, ta sẽ đưa ra đề thi!" Nguyên Biên liếc nhìn Mặc Hồng Vũ một cái, rồi quay sang nói lạnh lùng với Lâm Phồn.
Lâm Phồn quay đầu nhìn Mặc lão, muốn xin ý kiến, Mặc lão lại trực tiếp nói: "Chọn ba nghề con thông thạo nhất đi."
"Luyện đan, Dược sư, Trận pháp!"
Lâm Phồn vừa dứt lời, không chỉ Nguyên Biên, mà ngay cả Mặc Hồng Vũ và Tử Điện đều sững sờ, trận pháp và dược sư con cũng hiểu sao?
"Khụ khụ, con không chọn Thuần thú sư sao?" Nguyên Biên lại hỏi lần nữa.
"Không ạ, chỉ ba nghề này thôi!"
Nguyên Biên hít sâu một hơi gật đầu: "Được, vậy con chờ chút, ta đi mời ba vị trưởng lão tới khảo hạch!"
Sau một tuần hương, ba vị lão giả sắc mặt không mấy thiện cảm bước theo Nguyên Biên đi tới, Lâm Phồn thậm chí còn thấy một người trong đó nhếch mép cười lạnh.
"Gay rồi, xem ra Nguyên Biên đã dẫn mấy người bạn đến để làm khó con rồi!" Tử Điện thì thầm.
"Không phải chứ, nhân phẩm của Mặc lão tệ đến mức có nhiều kẻ thù như vậy sao..." Lâm Phồn có chút cạn lời, tuy bản thân có thực lực không sợ làm khó, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu!
"Hì hì~" Mặc lão cười khan một tiếng, sau đó nghiêm mặt nói: "Yên tâm, dù sao cũng có đá ghi chép giám sát, họ không dám làm bậy đâu!"
"Lâm Phồn phải không, ta là Khổng trưởng lão, khảo hạch trận pháp của con do ta phụ trách!"
Một vị lão giả mặc áo xám bước đến trước mặt Lâm Phồn, vừa nói vừa lấy ra một đống trận kỳ.
"Phương pháp khảo hạch là gì ạ?"
Khổng trưởng lão cười nói: "Rất đơn giản, con bày một trận pháp, ta sẽ thử phá trận, sau đó ta sẽ chấm điểm cho con!"
Theo quy định, ba hạng mục khảo hạch nghề nghiệp, muốn thông qua thì mỗi môn đều phải đạt ngưỡng điểm sàn là sáu mươi, và trong đó phải có một môn đạt tám mươi điểm!
Lâm Phồn không cảm thấy có gì, nhưng Mặc lão và Tử Điện lại nhìn nhau, đây rõ ràng là cố tình gây khó dễ!
Theo lệ thường, làm gì có chuyện học viên bày trận cho giáo viên phá!
Thông thường đều là giáo viên bày ra một khốn trận hoặc huyễn trận không quá khó, để học viên phá trận, rồi dựa vào thời gian và phương pháp phá trận để chấm điểm!
Nếu không, giáo viên hoàn toàn có thể bày ra một trận pháp độ khó cực cao, đá ghi chép lại khó lòng ghi lại được từ bên ngoài, thì học viên nào có thể vượt qua!
"Được, vậy con bắt đầu bố trận đây, còn hai vị trưởng lão đang chờ nữa~" Lâm Phồn không bận tâm, thúc giục.
Khổng trưởng lão nghe xong tức đến mức râu cũng dựng đứng lên! Thằng nhóc này là đang coi thường ta sao!
"Khoan đã! Khảo hạch như vậy không công bằng!" Mặc Hồng Vũ lên tiếng.
"Hừ, có gì mà không công bằng, không dám khảo hạch thì cứ nói thẳng!" Khổng trưởng lão khinh bỉ nói.
Khổng trưởng lão và Mặc Hồng Vũ đấu khẩu vài câu, Nguyên Biên với tư cách chủ khảo mới "khụ khụ" một tiếng, ra hiệu cho hai người im lặng.
"Được rồi, Lâm Phồn, con có thể bố trí trận pháp, lát nữa Khổng trưởng lão phá trận xong sẽ chấm điểm cho con." Nguyên Biên biết đá ghi chép vẫn luôn ghi lại mọi hình ảnh, nếu cứ để hai ông già cãi nhau ở đó, lão thật sự khó ăn nói với cấp trên!
Lâm Phồn nghe vậy gật đầu, vung tay ném vài lá trận kỳ trên bàn sang trái phải, sau đó nhìn chằm chằm Khổng trưởng lão.
Khổng trưởng lão ban đầu khẽ gật đầu, thủ pháp ném cờ của học viên này khá thành thạo, sau đó... sau đó thì sao nữa!?
Hai người, một già một trẻ, trố mắt nhìn nhau một hồi lâu, Khổng lão cũng không thấy Lâm Phồn có động tĩnh gì, trong lòng vô cùng nghi hoặc.
Nguyên Biên thấy hai người ngây ngốc nhìn nhau, liền cất tiếng hỏi: "Có thể bắt đầu chưa?"
Câu này của lão đương nhiên là hỏi Lâm Phồn đã bắt đầu bố trận được chưa, không ngờ Lâm Phồn chỉ khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục nhìn Khổng lão!
Trên mặt Khổng trưởng lão mọc hoa hay sao mà nhìn dữ vậy!?
Mọi người không biết rằng, Lâm Phồn đã bố trí xong trận pháp từ lâu, cậu còn tưởng Nguyên Biên đang hỏi Khổng lão đã bắt đầu được chưa!
Nhưng vì không biết khảo hạch có nghiêm ngặt không, cũng không biết Khổng lão có đang tính toán điểm số gì không nên cậu không dám hỏi, đành lặng lẽ chờ Khổng lão phá trận!
Cuối cùng, sau khi đối mặt hồi lâu, Khổng trưởng lão là người không nhịn được trước, cảm thấy mọi người đang im lặng nhìn mình và Lâm Phồn, thật kỳ quặc, nên lão lên tiếng: "Khụ! Lâm Phồn, sao con còn chưa bố trí trận pháp?"
Câu hỏi này của lão cuối cùng cũng nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người có mặt. Dường như khi lão phá vỡ sự im lặng, tất cả mọi người đều tỉnh lại sau cơn mê, hai vị trưởng lão đi cùng cũng phụ họa hỏi theo.
Phía Mặc lão thì đang dặn dò Lâm Phồn đừng quá căng thẳng.
"Ơ, cái đó, trận pháp của con đã bố trí xong rồi mà!" Lâm Phồn có chút cạn lời, nói mãi mà hóa ra các người đều không nhận ra mình đã rơi vào trong trận pháp rồi sao!
"Cái gì!?"
"Đã bố trí xong rồi?"
"Đùa gì vậy, ta còn chưa thấy cậu ta đặt trận thạch nữa là!"
Mọi người nghe Lâm Phồn nói, lập tức bàn tán xôn xao đầy nghi hoặc!
Đúng là vừa rồi Lâm Phồn chỉ tiện tay ném trận kỳ nhanh chóng vào các vị trí, nhưng không thấy cậu có động tác tiếp theo, làm sao có thể hoàn thành bố trận được!?
"Lâm Phồn, đừng nghịch nữa, khảo hạch này tuy không quá nghiêm ngặt, nhưng đá ghi chép vẫn sẽ có trưởng lão cấp trên kiểm tra ngẫu nhiên..." Tử Điện trong số mấy ông già này là người trẻ tuổi và ham chơi nhất, lão tưởng Lâm Phồn ham chơi nên cố tình nói bậy, vội vàng khuyên can.
Lâm Phồn có chút bất lực, những người này, trình độ thấp quá, ngay cả huyễn trận cũng không nhìn ra sao!?
Nhưng thực tế không phải trình độ họ thấp, ít nhất trình độ trận pháp của Khổng lão tuyệt đối không tệ, chỉ là trận pháp Lâm Phồn bày ra khiến mọi thứ xung quanh chân thực đến từng chi tiết, hơn nữa phương pháp bố trí là dùng hồn thức kết hợp chân khí để cắm cờ dẫn vị, nên các ông già căn bản không nhận ra điểm bất thường!
Lâm Phồn không còn cách nào, đành chỉ vào cánh cửa lớn của sảnh khảo hạch nói: "Nếu không tin, người cứ qua đẩy cánh cửa đó ra xem!"
Khổng trưởng lão nghe vậy sững sờ, đẩy cửa ra? Đẩy cửa ra rồi thì sao?
Nhưng lão cũng lười nói nhiều, dù sao cũng muốn xem Lâm Phồn đang giở trò quỷ gì, nên cứ thế đi thẳng đến cánh cửa lớn, nhẹ nhàng đẩy cửa ra ngoài!