Phạm Kiến Minh có chút nghi hoặc trước ánh mắt của các vị trưởng lão, vội vàng lấy hợp đồng ra xem xét.
Chưa đầy nửa nén hương, Phạm Kiến Minh mới xem xong bản hợp đồng một cách tỉ mỉ. Trong lúc đọc, cơ thể hắn đã bắt đầu run rẩy nhẹ. Đây là cái loại hợp đồng quái quỷ gì thế này!
Rõ ràng lúc đó mình đâu có soạn thảo hợp đồng như vậy!
"Tế Châu Thương Hội toàn quyền giành được quyền đại lý của Thiên Hoa Thương Hội đối với Nam Thần Đan tại Ma Tộc Đế Quốc, phí đại lý là năm tỷ kim tệ! Cần phải thanh toán toàn bộ trước cuối tháng này!"
"Tế Châu Thương Hội và Thiên Hoa Thương Hội đạt thành hiệp nghị hợp tác chiến lược, Tế Châu Thương Hội xuất vốn năm mươi triệu kim tệ để xây dựng địa điểm thương hội quy mô lớn, Thiên Hoa Thương Hội chịu trách nhiệm cung cấp sản phẩm, lợi nhuận chia đều!"
"Tế Châu Thương Hội toàn diện đầu tư gia nhập Thiên Hoa Thương Hội, chịu trách nhiệm lương bổng, ăn ở đi lại và các khoản chi tiêu khác của nhân viên chi nhánh Thiên Hàn Thành, chi nhánh Thiên Hàn Thành của Thiên Hoa Thương Hội chia cho Tế Châu Thương Hội một thành lợi nhuận!"
Đây rốt cuộc là loại điều khoản chết tiệt gì thế này? Lúc đó mình nào có viết mấy thứ quỷ quái này, cái nào cái nấy đều là điều khoản hút máu!
"Bẩm, hội trưởng Phạm Hoành Khoáng của Tế Châu Thương Hội đang ở ngoài cửa cầu kiến!"
Ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo sang sảng.
"Cho ông ta vào!" Vị trưởng lão ngồi trên ghế chủ tọa vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán rồi hạ lệnh.
Phạm công tử này làm ăn kiểu gì vậy? Lại dám ký loại hợp đồng lỗ vốn thế này, bây giờ khó xử rồi!
Vị trưởng lão chủ trì hội nghị trọng tài này tên là Chúc Thành Huy, là người đứng đầu trong số các vị trưởng lão. Sở dĩ ông ta có thể ngồi vào vị trí này cũng là nhờ Phạm gia luôn âm thầm tài trợ.
Phạm gia và ông ta vốn là "đồng lõa", hội trọng tài của ông ta đã âm thầm thiên vị Tế Châu Thương Hội không ít lần, khiến nhiều thương hội phải nhả ra tiền bạc, sau đó hội trọng tài và Phạm gia sẽ chia chác với nhau.
Thế nhưng lần này thiếu gia Phạm Kiến Minh thật sự quá hồ đồ rồi, sợ là đã cùng với Lâm lão bản này uống rượu hoa rồi ký phải cái khế ước trời đánh này!
Hội trưởng Phạm Hoành Khoáng sải bước đi vào, khẽ gật đầu với Chúc Thành Huy đang ngồi phía trước, rồi trực tiếp giật lấy bản hợp đồng trên tay con trai mình để xem.
Chẳng bao lâu sau, sắc mặt ông ta đã xanh mét.
Lâm Phồn và Đỗ Xuyên buồn cười nhìn họ một hồi lâu, mới lên tiếng: "Thế nào, hợp đồng đã xem xong, tiền bạc đã có thể thanh toán chưa?"
Hội trưởng Phạm Hoành Khoáng chắp tay với Lâm Phồn rồi hỏi: "Lão phu mới đến, không biết Lâm lão bản nói đến khoản tiền nào?"
"Lão gia nhà tôi đang nói đến ba mươi triệu tiền hàng cần thanh toán trước cuối tháng!"
Đỗ Xuyên thậm chí còn gác chân lên bàn, thong thả nói.
"Không vấn đề, không vấn đề! Tiền hàng lập tức có thể thanh toán, chỉ là hợp đồng này có nhiều chỗ không hợp lý, tôi thấy nên hủy bỏ thì hơn!"
Phạm Hoành Khoáng khẽ nhíu mày, nhưng không dám đắc tội với hai người, chỉ cẩn thận đề nghị.
"Không hợp lý? Không hợp lý sao Phạm thiếu gia lại ký?"
"Nhưng dù có ký thế nào đi nữa, cũng không thể ký loại hợp đồng như thế này được!"
Giọng điệu của Phạm Hoành Khoáng đã trở nên khẩn cầu. Bản hợp đồng này tuyệt đối không thể tiếp tục thực hiện, Phạm gia nhà ông ta làm gì có nhiều tiền đến thế!
"Hợp đồng đã bày ra đó, đương nhiên phải thực hiện rồi!" Đỗ Xuyên chỉ tay về phía trưởng lão Chúc Thành Huy trên ghế chủ tọa.
"Hợp đồng ở đó?" Phạm Hoành Khoáng quay đầu nhìn thẳng vào Chúc Thành Huy.
Hai người trao đổi ánh mắt, Chúc Thành Huy lập tức đoán được ý định của đối phương!
Tranh thủ lúc sự việc chưa lan truyền ra ngoài, hãy tiêu hủy hợp đồng!
Phạm Hoành Khoáng nhíu mày, vẻ mặt lo âu gật đầu với trưởng lão Chúc Thành Huy trên đài, thế nhưng vị Chúc trưởng lão đó lại lắc đầu nguầy nguậy!
Tiêu hủy hợp đồng, vậy thì cái ghế chủ tịch ủy ban trọng tài của mình cũng đến hồi kết!
Phạm Hoành Khoáng thấy vậy, ánh mắt đầy kiên quyết nhìn ông ta, trong ánh mắt toát ra vẻ đe dọa sâu sắc.
Chúc trưởng lão nắm chặt bản hợp đồng, khẽ run rẩy. Hủy! Hay không hủy!?
Hủy nó đi, công việc này của mình coi như xong đời. Theo luật pháp đế quốc, việc mình hủy hoại hợp đồng giữa chốn công cộng đồng nghĩa với việc vĩnh viễn không bao giờ được cân nhắc vào bất kỳ chức vụ công nào nữa, thậm chí còn bị truy cứu trách nhiệm!
Không hủy, dựa theo bản hợp đồng này, Phạm gia xong đời, mình cũng sẽ sụp đổ theo. Hơn nữa nhìn thái độ của hội trưởng Phạm, hình như ông ta đang đe dọa rằng nếu mình không làm theo thì sẽ truy cứu mình...
Đúng lúc Chúc trưởng lão đang run rẩy ngón tay suy nghĩ kịch liệt, ngoài cửa lại truyền đến một tiếng thông báo!
"Báo~ Giám sát sứ Đường Lục đại nhân đến!"
Giám sát sứ tới rồi!?
Ngoài Lâm Phồn và Đỗ Xuyên có thể đoán được gã này chắc là bám đuôi hai người họ mà đến, những người khác đều kinh ngạc!
Đường Lục sải bước đầy khí thế đi vào, chắp tay chào Lâm Phồn từ xa, sau đó ngồi vào chiếc ghế trống ở hàng cuối.
"Các người tiếp tục đi, tôi đến xem qua sở trọng tài Thiên Hàn Thành thôi."
Tiếp tục? Mình làm sao mà tiếp tục nổi đây!
Chúc Thành Huy mặt mày méo xệch, lắc đầu đầy bất lực, hạ quyết tâm nói với Phạm Hoành Khoáng: "Phạm hội trưởng, ông nộp đơn phá sản đi..."
"Không! Không thể nào, hiệp nghị này không thể có hiệu lực!"
Phạm Hoành Khoáng mặt cắt không còn giọt máu, gào thét điên cuồng, sau đó ông ta còn hung hăng tát cho đứa con trai mình một cái ngã nhào xuống đất!
Còn Đường Lục ở hàng ghế sau, sau khi biết được đại khái sự việc từ một nhân viên, liền hứng thú ngồi xem kịch hay.
"Cha, lúc con ký hợp đồng thật sự đã nhìn kỹ rồi, không thể nào có hiệp nghị kiểu này!"
Phạm Kiến Minh khóc lóc phân trần, chính hắn cũng hoàn toàn không hiểu nổi, hợp đồng đã bị sửa đổi từ bao giờ!
"Thế này đi, tôi có một cách vẹn cả đôi đường!"
Lâm Phồn thấy mấy người ồn ào không đưa ra được quyết định nào, mới đứng dậy nói.
"Lâm lão bản xin cứ nói!"
Phạm Hoành Khoáng nghe thấy Lâm Phồn đột ngột lên tiếng, vội vàng cung kính đáp lời. Bây giờ cơ nghiệp của ông ta thật sự đã nằm trong tay người ta rồi!
"Lúc ký kết điều khoản, Phạm thiếu gia đã từng thề thốt khoe khoang rằng Tế Châu Thương Hội có bối cảnh lớn thế nào ở Thiên Hàn Thành, có thế lực ra sao, còn bảo chúng tôi phải bám lấy đùi các người..."
Phạm Hoành Khoáng nghe vậy chỉ đành bất lực cười trừ. Tế Châu Thương Hội có lợi hại đến mấy thì cũng chỉ xưng bá ở Thiên Hàn Thành mà thôi, làm gì có chuyện khoa trương như trong điều khoản, có thể đầu tư cả trăm triệu tiền vốn!
"Lâm lão bản đừng nhắc đến chuyện của đứa con phá gia này nữa, xin hãy nói thẳng yêu cầu để giải quyết việc này đi!"
Phạm Hoành Khoáng đau đầu cực độ, chuyện này bây giờ chỉ có Lâm Phồn nói mới tính. Một câu của hắn quyết định sự sống chết của Tế Châu Thương Hội, nếu không dựa vào nội dung hợp đồng, con trai ông ta chắc chắn sẽ bị huyết ước phản phệ, Tế Châu Thương Hội cũng sẽ bị Ma Tộc Đế Quốc cưỡng chế phá sản.
"Thế này đi, sau này Tế Châu Thương Hội sáp nhập vào Thiên Hoa Thương Hội, tôi sẽ không để các người chịu thiệt đâu!"
Lâm Phồn đương nhiên biết Tế Châu Thương Hội không thể nào hoàn thành những điều khoản quái đản kia, chi bằng tha cho họ một con đường sống, đồng thời đổi lấy lợi ích lớn hơn cho Thiên Hoa Thương Hội thì tốt hơn!
"Sáp nhập vào Thiên Hoa Thương Hội?" Phạm Hoành Khoáng đang định lắc đầu, mới sực nhớ ra bây giờ mình đã "lực bất tòng tâm", đành hỏi với giọng chán nản: "Không biết có yêu cầu cụ thể nào không?"
"Năm đầu tiên, hỗ trợ chúng tôi phân phối và tiêu thụ hàng hóa, lương nhân viên chúng tôi lo, nhưng lợi nhuận chỉ chia cho các người một thành!"
Phạm Hoành Khoáng khẽ gật đầu. Điều này đối với thương hội của ông ta mà nói là lỗ nặng, chẳng khác nào một năm trời thương hội không làm gì cả, chỉ làm không công cho người ta.
"Không biết sau một năm thì sao?"
Sau một năm thế nào mới là mấu chốt. Một năm không kiếm được tiền để giữ lại Tế Châu Thương Hội thì ông ta có thể chấp nhận, nhưng sau một năm thì sao?
"Sau một năm, các người có thể chọn tiếp tục làm việc cho Thiên Hoa Thương Hội hay không. Nếu không muốn thì cứ tiếp tục làm công việc kinh doanh của các người thôi!"
"Được!" Phạm Hoành Khoáng vội vàng gật đầu. Một năm thì một năm, nếu không Lâm Phồn cầm tờ hiệp nghị này làm ầm lên, Tế Châu Thương Hội sẽ sụp đổ ngay lập tức. Kết quả này coi như có thể chấp nhận được!