"Trở về dị giới?" Lâm Phồn trong lòng thắt lại.
"Đúng vậy, hiện tại dịch ra là như thế. Cô gái Thanh Thanh đó chắc không phải người của Ma giới, thậm chí dựa theo cuốn nhật ký dịch được trước đó, Thanh Thanh cũng chẳng phải người của Võ Giả Đại Lục, mà là người đến từ... một nơi khác!" Giáo sư Mạc Đốn khẳng định chắc nịch.
"Người đến từ một nơi khác là sao?" Lâm Phồn và Doãn Giai Mộc đồng thanh hỏi, cả hai đều ngẩn người, không hiểu giáo sư đang nói cái quái gì.
"... Chẳng hiểu gì đúng không? Đây là cách phát âm ta học được từ những cuốn sách khảo cổ khác đấy!" Giáo sư Mạc Đốn đắc ý khoe khoang.
"Lợi hại, thật không hổ danh là Mạc giáo sư của học viện ma pháp chúng ta!" Doãn Giai Mộc nịnh nọt, sau đó ánh mắt gian xảo hỏi: "Lần tới thầy có thể dẫn con đi xem bản gốc không?"
"Không được!" Mạc Đốn từ chối thẳng thừng. Thấy đệ tử thân truyền của mình làm vẻ mặt đáng thương, ông mới mềm lòng nói: "Thứ này được cất giữ trong địa cung của hoàng thất, một năm chỉ mở cửa một lần, số lượng người vào rất hạn chế. Nhưng ta có chép lại được một ít văn tự."
"Vậy mau cho con xem đi..." Doãn Giai Mộc thúc giục.
Giáo sư Mạc Đốn bất đắc dĩ, đành lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cuốn sổ dày cộp, lật đến một trang rồi nói: "Trang này chính là trang ta chép lại lúc đó, tình cờ lại kể về chuyện nguyền rủa nên ta mới nhớ rất rõ!"
Doãn Giai Mộc nhận lấy xem một cách tò mò, sau đó thất vọng nói: "Đây là văn tự gì vậy, căn bản chẳng hiểu gì cả..."
Nói xong, cậu ta đưa cuốn sổ cho Lâm Phồn xem. Lâm Phồn cầm lấy liếc qua, suýt chút nữa kinh ngạc đến mức làm rách cuốn sổ!
"...I Merlin will never let QingQing go back to earth, him wanton use of magic will only lead to horrible creatures coming here..."
"Go back to earth...?" Lâm Phồn chấn động nhìn những dòng chữ kia, đặc biệt là chữ "earth" này!
Trở về Trái Đất?
Xem ra mình phải tìm cách lấy được cuốn sách này. Nhưng vấn đề lớn nhất là... trình độ tiếng Anh của mình thật sự quá tệ, chỉ miễn cưỡng hiểu được "Merlin" chắc là pháp sư Merlin, không muốn Thanh Thanh quay về Trái Đất vì sợ cô ấy triệu hồi nhầm quái vật!
"Giáo sư Mạc Đốn, địa cung tàng thư này bao lâu nữa sẽ mở cửa?" Lâm Phồn lo lắng hỏi.
Nếu mình cũng nắm được loại thông đạo dẫn đến dị giới của Merlin, chẳng phải có thể trở về Trái Đất sao?
"Ồ? Cậu cũng có hứng thú sao? Lần mở cửa trước là hai tháng trước, lần tới phải đợi gần một năm nữa đấy!" Giáo sư Mạc Đốn trả lời.
"Thầy còn ghi chép lại những nguyên văn nào khác không?" Lâm Phồn vội vàng lật cuốn sổ của giáo sư hỏi.
"Không có... Chẳng lẽ cậu đọc hiểu được những văn tự này?" Giáo sư Mạc Đốn ngạc nhiên đoán.
Lâm Phồn nghe vậy giật mình, sau đó mỉm cười nói: "Sao có thể đọc hiểu chứ, chỉ là cảm thấy khá thú vị mà thôi..."
Giáo sư Mạc Đốn nghe thế mới trút được gánh nặng, sau đó cười nói: "Không còn nữa, nhưng ta có ghi chép lại văn tự trên cây quyền trượng của vị đại sư Thanh Thanh kia. Phông chữ rất giống với văn tự của chúng ta, dịch ra đại ý là cô ấy đến từ một nơi khác, chắc là một dị không gian giống như Võ Giả Đại Lục vậy..."
Giáo sư Mạc Đốn nói xong, cổ tay lật nhẹ, một cuốn sổ nhỏ màu xanh khác xuất hiện trong tay ông. Ông lật vài trang rồi đưa cuốn sổ tới.
Lâm Phồn trịnh trọng nhận lấy, chăm chú nhìn vào.
"Ta đến từ một thời không khác, Thanh Thanh."
"Thế nào? Phông chữ có rất giống với văn tự chúng ta đang dùng bây giờ không? Thậm chí có mấy chữ giống hệt nhau. Thật không hiểu sao vị đại sư đó lại dùng loại văn tự kỳ lạ này để ghi chép!" Giáo sư Mạc Đốn đắc ý giới thiệu nghiên cứu của mình.
"Rất giống..." Lâm Phồn gượng cười.
Đây chẳng phải là chữ Hán phồn thể sao? Còn Merlin kia, văn tự dùng chẳng phải là tiếng Anh sao? Rõ ràng, đại sư Merlin là người ngoại quốc, còn Thanh Thanh là người Trung Quốc... phi, chính mình cũng là người Trung Quốc!
Lâm Phồn lắc lắc đầu. Vấn đề là, dù là tiếng Trung hay tiếng Anh, trước khi mình đến thế giới này, đẩy ngược lại bảy ngàn năm thì cũng đâu phải như thế này? Bảy ngàn năm đấy, sợ rằng là chữ tượng hình rồi!
Lâm Phồn thấy vô cùng đau đầu. Đột nhiên cậu liếc thấy câu nói của Thanh Thanh: "Ta đến từ một thời không khác, Thanh Thanh". Thời không? Thời không chẳng lẽ là chỉ thời gian và không gian? Từ này nên hiểu như vậy đúng không? Cho nên thời gian ở hai nơi không giống nhau?
Xong rồi, tiếng Anh của mình đã kém, khả năng hiểu văn chương cũng tệ, sợ là ông trời cũng không muốn cho mình về nữa rồi...
---❊ ❖ ❊---
Vì Lâm Phồn không thể thi triển thêm ma pháp nào khác, cuối cùng giáo sư Mạc Đốn đành cho cậu đánh giá là Pháp sư tập sự. Tuy nhiên, Lâm Phồn cũng không nản lòng, dù sao mình gia nhập học viện ma pháp cũng là để mở mang tầm mắt về bản lĩnh của pháp sư. Nhưng loại ma pháp tấn công diện rộng này còn chẳng bằng tu luyện võ kỹ một cách đàng hoàng để bảo vệ bản thân!
Vì vậy, Lâm Phồn cũng không có gì hối tiếc, ngoan ngoãn nhận lấy huy chương Pháp sư tập sự từ tay giáo sư Mạc Đốn.
Bước ra khỏi tòa nhà giáo vụ, toàn bộ học viện ma pháp đã không còn học viên nào, đoán là sau giờ học mọi người đều đã về nhà. Lâm Phồn định bụng sẽ về thu dọn đồ đạc để chuẩn bị ngày mai lên đường đến Lôi Minh hành tỉnh.
Vừa bước ra khỏi cổng học viện, cậu đã nhạy bén nhận ra có ba kẻ đang theo dõi mình từ xa.
Lâm Phồn đi vòng vèo trong vương thành, ba kẻ kia vẫn bám theo rất sát. Trong lòng Lâm Phồn liền khẳng định, ba tên này chắc chắn là đến gây phiền phức cho mình, nếu không thì không đời nào bám đuôi như vậy!
Nghĩ đến đây, Lâm Phồn rẽ vào một con hẻm nhỏ. Ba tên theo dõi phía sau thấy vậy cho rằng đây là cơ hội tốt, hẻm này rất ít người qua lại, quyết định bắt sống Lâm Phồn tại đây!
"Ra tay!" Tên cầm đầu Phùng Phi Vân quát khẽ, cả ba cùng chạy nhanh vào con hẻm.
Ba kẻ này chính là anh em nhà họ Phùng và đại pháp sư Lý Nguyệt Di, những kẻ đã nhận ủy thác của bá tước Tả Khâu Minh đến để bắt giữ Lâm Phồn!
Vừa chạy vào hẻm, cả ba thấy Lâm Phồn đang thản nhiên quay lưng về phía mình đi tới. Phùng Phi Vân cười khinh bỉ, ra hiệu cho em trai mình!
Phùng Phi Phong lập tức rút quyền trượng ra chĩa vào bóng lưng Lâm Phồn, lẩm bẩm: "Phong thần vĩ đại, Phong Nhận!"
Một đạo Phong Nhận nhanh chóng ngưng tụ trên đầu quyền trượng, rồi bay vút về phía Lâm Phồn. "Xoẹt" một tiếng giòn tan, đầu của Lâm Phồn rơi xuống đất!
"Đơn giản vậy sao?" Lý Nguyệt Di ngây người nhìn cái đầu của Lâm Phồn bị cắt rời dễ dàng, không thể tin nổi hỏi.
"Tên này đáng giá năm triệu sao?" Phùng Phi Phong cũng kinh ngạc hỏi.
Trong ba người, chỉ có Phùng Phi Vân điềm tĩnh nhất là phát hiện ra điều gì đó, cảnh giác nói: "Không đúng, đó không phải chân thân, không có máu!"
Máu!? Đúng vậy, đầu bị cắt văng ra mà chẳng có lấy một giọt máu bắn lên!
"Ở đằng kia!" Phùng Phi Vân chỉ lên bức tường cạnh hẻm, nơi Lâm Phồn đang đứng nhìn ba người với vẻ mặt đầy ý vị, gầm lên: "Hỏa thần vĩ đại, hãy giúp ta một tay, Hỏa Thương Thuật!"
"Ầm ầm ầm!" Một ngọn thương rực lửa bất ngờ xuất hiện giữa không trung, lao thẳng về phía Lâm Phồn trên tường.
"Xèo~!" Ba kẻ kia lại thấy Lâm Phồn bị ngọn thương lửa đánh trúng chính xác, toàn thân bốc cháy dữ dội.
Nhưng chẳng bao lâu sau, họ phát hiện ra điều bất thường: dù người này đang bị lửa thiêu đốt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười nhìn cả ba!
"Đây là ngọn lửa hơn một ngàn độ đấy!" Lý Nguyệt Di hiểu rất rõ thực lực của đồng đội mình, làm sao có người nào chịu được nhiệt độ ngàn độ mà không chết chứ!