"Không nhìn ra được, nhóc con ngươi lại là một món bảo bối đấy!" Giáo sư Mạc Đốn kinh ngạc nói.
"Cái gì?" Lâm Phồn có chút không hài lòng với cách dùng từ của Mạc Đốn.
Mạc Đốn nháy mắt ra hiệu với công chúa Ngữ Thi, công chúa Ngữ Thi lúc này mới miễn cưỡng giải thích: "Kiểm tra bằng thủy tinh cầu, ngươi hiện ra bao nhiêu màu sắc, thì chứng tỏ các nguyên tố đó đều rất tương thích với ngươi..."
"Đã ba loại rồi, hơn nữa ngươi còn là người có thể dung hòa cả hỏa nguyên tố và băng nguyên tố, chắc chắn còn chưa dừng lại ở đó, thật sự hiếm có!" Mạc Đốn bổ sung.
Thủy tinh cầu dường như rất nể mặt chủ nhân của nó là giáo sư Mạc Đốn, lập tức lại chuyển sang một màu sắc khác, tỏa ra ánh sáng màu nâu.
"Thổ nguyên tố!" Mạc Đốn khẽ kêu lên, vội vàng ghi chép các nguyên tố này vào một tờ giấy.
"Phong nguyên tố..."
"Thủy nguyên tố..."
"Quang nguyên tố..."
Sắc mặt công chúa Ngữ Thi cũng dần trở nên nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào thủy tinh cầu với vẻ khó tin!
"Lôi nguyên tố..."
"Ám nguyên tố..."
"Chín đại nguyên tố, tập hợp đầy đủ!" Mạc Đốn kinh hãi nhìn công chúa Ngữ Thi một cái, rồi lại nhìn sang Lâm Phồn!
"Điều này đại diện cho... ta rất lợi hại!?" Lâm Phồn có chút không chắc chắn hỏi.
Giáo sư Mạc Đốn gật đầu như gà mổ thóc: "Toàn học viện, thiên tài hội tụ đủ chín đại nguyên tố như vậy chỉ có một người, bây giờ lại thêm ngươi!"
"Ồ!? Còn một tên đần độn kia là ai?" Lâm Phồn nghe xong bất mãn nói, không ngờ còn có người trâu bò như mình? Thực ra Lâm Phồn cũng đoán được ít nhiều, có lẽ là nhờ công của việc dung hợp chân khí!
"Tên đần độn đó... à không, thiên tài đó..." Giáo sư Mạc Đốn đã chấn động đến mức hơi hoảng loạn, suýt chút nữa bị Lâm Phồn dẫn dắt theo.
"Là ta..." Nếu không phải tận mắt nhìn thấy Lâm Phồn kiểm tra, công chúa Ngữ Thi tuyệt đối không tin trên đời này còn có người thứ hai giống mình, đều tương thích với cả chín đại nguyên tố!
"Ngươi chính là tên đần độn đó!?" Lâm Phồn càng ngạc nhiên hơn, vậy thì công chúa Ngữ Thi này đúng là thiên tài thật!
"Ngươi mới là..." Công chúa Ngữ Thi vừa định phản bác, liền cảm thấy trước mắt lóe lên.
Chỉ thấy thủy tinh cầu đột nhiên bùng phát một luồng ánh sáng bạc, chỉ là trong chớp mắt đã biến mất!
"Cái này lại có ý nghĩa gì? Không phải là chín đại nguyên tố sao?" Lâm Phồn ngạc nhiên hỏi, chẳng lẽ còn có nguyên tố hiếm?
"Ừm... cái này... màu bạc..." Giáo sư Mạc Đốn ấp úng hồi lâu cũng không biết giải thích thế nào, chính ông ta cũng chưa từng thấy ánh sáng màu bạc bao giờ!
"Thôi, đừng quan tâm cái đó, tóm lại ngươi chính là người có thể tùy ý sử dụng cả chín nguyên tố, không cần lo lắng vấn đề nguyên tố dung hợp không tốt, uy lực không đủ." Giáo sư Mạc Đốn thấy mình giải thích không rõ ràng, dứt khoát không giải thích nữa, cầm bút viết vài dòng vào giấy một cách nghiêm túc, sau đó đưa tờ giấy cho công chúa Ngữ Thi.
Công chúa Ngữ Thi không nói gì thêm, trực tiếp lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một con dấu đỏ, đóng thật mạnh lên đó.
Giáo sư Mạc Đốn nhận lại tờ giấy, vô cùng nghiêm túc nói: "Được rồi, bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là học viên thứ bảy trăm hai mươi hai của Học viện Ma pháp Đường Võ!"
"Ơ? Học viện không phải mới mở được hai năm thôi sao?" Lâm Phồn nghi hoặc hỏi.
"Đúng!" Mạc Đốn và Ngữ Thi cùng gật đầu xác nhận.
"Mỗi năm chỉ tuyển một trăm người, vậy bảy trăm người kia ở đâu ra?"
Giáo sư Mạc Đốn nghe xong có chút xấu hổ, nhỏ giọng giải thích: "Hai trăm người là tuyển bên ngoài, còn các học viên khác đều là người được các thế lực nhét vào!"
"Loại như ngươi cũng là nhét vào thôi!" Công chúa Ngữ Thi không khách khí nói.
"Xì, ta là do cha cô nhét vào!" Lâm Phồn khinh bỉ liếc nhìn cô ta.
"Ngươi..." Công chúa Ngữ Thi tức thời nghẹn lời!
---❊ ❖ ❊---
Buổi chiều là tiết thực hành, Lâm Phồn và công chúa Ngữ Thi vừa quay lại lớp học đã bị một đám nam học viên vây kín, không thể nhúc nhích!
Rất nhiều học viên vô cùng nhiệt tình lấy lòng công chúa điện hạ, thậm chí có kẻ còn lấy ra đủ loại bánh ngọt tinh xảo nhằm thu hút sự chú ý của công chúa.
Công chúa Ngữ Thi rõ ràng cũng chưa từng đối phó với những người theo đuổi nhiệt tình như vậy, vội vàng từ chối ý tốt của mọi người một cách lúng túng, rồi mới vội vã ngồi về chỗ của mình.
Về phần Lâm Phồn thì bị người ta chen lấn suốt dọc đường, vô cùng chật vật; may mà người trong lớp ít nhiều cũng biết Lâm Phồn có thể nhập học giữa chừng thì bối cảnh chắc chắn không tầm thường, nên không ai dám tùy tiện quấy rầy, nếu không, cứ nhìn việc buổi trưa công chúa bị hắn và Mai Na Na "cuỗm" đi là đủ hiểu, họ đã sớm xử lý hắn một trận rồi!
Giáo viên buổi chiều là một nam ma pháp sư trung niên có giọng nói chói tai, vừa vào lớp đã quát tháo chấn chỉnh kỷ luật mọi người một hồi, sau đó mới dặn dò: "Hôm nay là tiết thực hành đầu tiên của các em, những tân sinh!"
Mọi người nghe xong đều vui mừng reo hò, vài học viên còn lớn tiếng hô: "Thầy Leicester vạn tuế!"
"Hừ, tên háo sắc!" Công chúa Ngữ Thi hạ thấp giọng phàn nàn một câu.
Thầy giáo háo sắc? Lâm Phồn nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không.
"Được rồi, bây giờ mọi người chia đội, trong lớp vừa vặn là..." Leicester cúi đầu nhìn bảng danh sách chỗ ngồi, sau đó ngẩng đầu nói: "Lớp có ba mươi sáu người, các em ba người một nhóm, cho các em mười phút tự chia đội!"
Lâm Phồn nghe xong cảm thấy không ổn, quả nhiên lời thầy Leicester vừa dứt, các nam học viên xung quanh lập tức đồng loạt quay đầu nhìn về phía... công chúa Ngữ Thi bên cạnh mình!
Lâm Phồn đang định đứng dậy tránh sang một bên thì bị công chúa Ngữ Thi ấn chặt vai: "Ngươi cùng nhóm với ta, còn có Mai Na Na nữa!"
---❊ ❖ ❊---
Sau một hồi hỗn loạn, mọi người cuối cùng cũng chia xong nhóm, chỉ là rất nhiều nam học viên đều phun lửa trong mắt, nhìn chằm chằm hắn đầy ác ý!
"Được rồi, mọi người chia nhóm xong hết rồi phải không, vậy thì nghe ta nói đây!"
"Hiện tại trong số các em, chỉ có công chúa Ngữ Thi là người đã từng học qua ma pháp... thậm chí đạt đến đánh giá Đại Ma Pháp Sư!" Leicester nói đến đây còn cố ý cúi người hành lễ.
Đông đảo học viên lập tức thức thời vỗ tay.
"Thật sao?" Lâm Phồn hạ giọng hỏi.
"Hừ, lợi hại chứ!" Công chúa Ngữ Thi cuối cùng cũng cảm thấy mình lấy lại được thể diện trước mặt Lâm Phồn.
Còn Mai Na Na cùng nhóm với họ thì nhớ đến lời cha mình, phải làm bạn với Lâm Phồn! Thế là nịnh nọt nói: "Đúng vậy, công chúa lợi hại thật, nhưng Lâm Phồn ngươi cũng vậy mà, không ngờ chín đại nguyên tố đều có thể tùy ý vận dụng!"
"Hì hì, nô lệ nhỏ của ta, ta đương nhiên cũng rất cừ rồi!" Lâm Phồn nghe xong vô cùng đắc ý nhìn công chúa Ngữ Thi đang đầy vẻ kiêu ngạo!
"Được rồi, mọi người xem ta thị phạm đây!" Leicester lớn tiếng hô, sau đó rút ra một chiếc đũa phép từ trong ngực, vung về phía mục tiêu cách đó không xa rồi hét lớn: "Hỏa thần vĩ đại hãy cho ta mượn sức mạnh, Hỏa Cầu Thuật, tấn công!"
Rất nhanh, đầu đũa phép ngưng tụ ra một quả cầu lửa nhỏ nóng bỏng, lao nhanh về phía tâm bia!
"Bùm!" Một tiếng nổ trầm đục, mùi khét tỏa ra khắp nơi!
"Xem hiểu rồi thì mau học tập thử Hỏa Cầu Thuật đi, có vấn đề gì cứ hỏi ta!"
Thầy Leicester ném lại câu này rồi đi thẳng đến trước mặt nhóm Lâm Phồn, không chút kiêng dè, trực tiếp nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của công chúa Ngữ Thi, trên mặt đầy nhiệt tình hỏi: "Công chúa điện hạ không cần phải học những thứ đơn giản này đâu..."
Công chúa Ngữ Thi đỏ mặt, trực tiếp rút tay lại, lớn tiếng quát: "Đồ háo sắc!"
Lâm Phồn ở bên cạnh cũng liên tục gật đầu, tên thầy Leicester này gan cũng quá lớn rồi đó!
Leicester không ngờ hôm nay công chúa Ngữ Thi lại trực tiếp mắng ra mặt, xấu hổ quay đầu quát lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn, mau luyện tập ma pháp của các em đi!"
Sau đó ông ta liếc thấy Lâm Phồn bên cạnh cũng đang nhìn mình với vẻ khinh bỉ, liền giận dữ nói: "Ngươi là biểu cảm gì đó, có biết ta là ai không?"