“Hiên Viên Phá đứng dậy bước ra khỏi lều lớn, thấy Lan sư huynh của Thần Hầu Phủ đang chờ bên ngoài.”
Tề Ninh thấy sắc mặt Lan sư huynh ngưng trọng, linh cảm có chuyện chẳng lành. Hiên Viên Phá cũng nhận ra điều bất thường, hỏi: "Người của Ngũ Hành Môn đâu cả rồi?"
Lan sư huynh tiến lên, ghé tai nói nhỏ vài câu. Sắc mặt Hiên Viên Phá càng thêm trầm trọng, hỏi lại: "Họ ở đâu?"
Lan sư huynh dẫn đường, mọi người đi theo đến khu vực đóng quân. Chưa đến gần, họ đã thấy một đám người tụ tập. Thấy Hiên Viên Phá của Thần Hầu Phủ đến, có người hô lớn, mọi người vội tránh đường. Hiên Viên Phá mặt mày u ám bước qua đám đông, thấy một người ngồi bệt trên cỏ, đầu tóc rối bời, toàn thân run rẩy.
Hiên Viên Phá nhíu mày. Có người bên cạnh khẽ nói: "Hiên Viên hiệu úy, đó là người của Ngũ Hành Môn. Ngũ Hành Môn chỉ có một mình hắn trở về." Người này chỉ tay về phía người đang ngồi trên bãi cỏ.
Hiên Viên Phá ngồi xổm xuống, quan sát kỹ, hỏi: "Những người khác đâu?”
"Chỉ có một mình hắn trở về," một người đáp. "Vừa rồi chúng tôi tuần tra bên ngoài khu đóng quân, thấy một bóng người hốt hoảng chạy về phía này, còn tưởng là người của Hắc Liên Giáo. Đến khi nhìn rõ mới phát hiện hắn mặc trang phục của Ngũ Hành Môn. Ngũ Hành Môn do môn chủ dẫn đầu, toàn bộ xuất động, vậy mà chỉ thấy một mình hắn."
Tề Ninh cũng có mặt trong đám đông. Hắn thấy người kia đầu bù tóc rối, toàn thân đầy vết máu. Dân giang hồ quen với cảnh đổ máu, nhưng dáng vẻ thất thần, run rẩy của người này khiến ai nấy đều kinh hãi.
"Ngươi tên gì?" Hiên Viên Phá nhìn thẳng vào người nọ, trầm giọng hỏi: "Những người khác của Ngũ Hành Môn đâu, sao chưa trở về?"
Người nọ ngẩng đầu, khuôn mặt dính đầy máu đen, khó mà nhận ra diện mạo. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ hoảng sợ, lẩm bẩm: "Quỷ... trên núi... trên núi có quỷ, bọn họ... bọn họ đều chết hết...!"
Dù nhiều người đã đoán được phần nào, nhưng khi nghe chính miệng người này nói ra, họ vẫn không khỏi biến sắc. Trong đám đông lập tức xôn xao.
Lan sư huynh trầm giọng nói: "Không được ồn ào!"
Mọi người im lặng ngay. Hiên Viên Phá lạnh giọng hỏi: "Ý ngươi là, ngoài ngươi ra, những người khác của Ngũ Hành Môn đều đã chết trên núi?"
"Đều chết hết...!" Giọng người nọ khàn khàn. "Đều bị... đều bị lệ quỷ giết... Những lệ quỷ đó muốn giết... muốn giết tất cả mọi người...!"
Trong đám đông có người khinh thường nói: "Lệ quỷ gì chứ, chắc chắn là yêu nhân của Hắc Liên Giáo quấy phá."
"Các ngươi có ai biết hắn không?” Hiên Viên Phá hỏi.
Có người đáp: "Hình như hắn là Tôn Thắng của Ngũ Hành Môn, võ công cũng không tệ, là tam đồ đệ của môn chủ."
Hiên Viên Phá khẽ vuốt cằm. Hắn nhận thấy rõ Tôn Thắng đã mất hồn vía, bèn phân phó: "Trước dẫn hắn xuống nghỉ ngơi, trấn tĩnh lại đã, rồi sau đó đến bẩm báo tình hình cụ thể."
Lập tức có hai người đến đỡ Tôn Thắng của Ngũ Hành Môn, đưa hắn đi.
"Tất cả mọi người tạm thời giải tán, nghỉ ngơi, dưỡng sức," Hiên Viên Phá đứng lên, nói. "Lan sư đệ, tăng cường nhân thủ tuần tra xung quanh khu đóng quân, đề phòng người của Hắc Liên Giáo lẻn vào."
Đợi mọi người tản đi, Gia Cát Trường Đình mới cau mày nói: Ngũ Hành Môn tuy không giỏi võ công, nhưng lại cực kỳ giỏi che giấu hành tưng. Trong giới giang hồ, không môn phái nào giỏi do thám tình báo hơn họ. Thiên Vụ Lĩnh dù là hang ổ của Hắc Liên Giáo, nhưng phạm vi rất lớn, núi non trùng điệp, cây cối rậm rạp, địa hình vô cùng phức tạp. Dù có hơn một ngàn giáo chúng, cũng không thể kiểm soát hết mọi ngóc ngách của Thiên Vụ Lĩnh.!" Nói đến đây, ông dừng lại một chút, rồi mới thấp giọng nói: "Với thủ đoạn của Ngũ Hành Môn, sao có thể đã dàng bị phát hiện như vậy?”
Hiên Viên Phá liếc nhìn, hỏi: "Gia Cát môn chủ có ý gì?"
Gia Cát Trường Đình không nói mà đưa tay ra hiệu mời. Hiên Viên Phá hiểu ý, dù mọi người đã tản đi, nhưng trong số đó có không ít người võ công cao cường, có những lời không tiện để người khác nghe thấy.
Mấy người trở lại lều lớn. Gia Cát Trường Đình mới nói: "Năng lực che giấu hành tung của Ngũ Hành Môn thuộc hàng đầu giang hồ. Cũng chính vì thế, môn chủ Ngũ Hành Môn mới gánh vác nhiệm vụ trinh sát địch tình. Thế mà mười mấy người tiến vào Thiên Vụ Lĩnh, chỉ có một người sống sót trở về. Hiên Viên hiệu úy, ngài không thấy chuyện này rất kỳ quái sao?"
"Cho nên ta mới muốn Gia Cát môn chủ chỉ điểm," Hiên Viên Phá đáp, thần sắc vẫn rất bình tĩnh.
Long Các chủ tính nóng nảy, không đợi Gia Cát Trường Đình hỏi, đã nhíu mày hỏi: "Gia Cát môn chủ, ý của ông, chắng lẽ là. có người tiết lộ tin tức Ngũ Hành Môn tiến vào Thiên Vụ Lĩnh?”
Gia Cát Trường Đình cười nhạt, nói: "Nhân tâm khó dò. Ngũ Hành Môn cũng gây thù chuốc oán không ít trên giang hồ. Ngay trong doanh trại này, ít nhất cũng có hai ba nhà từng có hiềm khích với Ngũ Hành Môn."
Hiên Viên Phá vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, hỏi: "Ý của các vị là, Ngũ Hành Môn gần như toàn quân bị diệt là vì có nội gián?"
Tề Ninh ngồi một bên, khép hờ mắt, như đang nhắm mắt dưỡng thần.
"Thần Hầu ban Thiết Huyết Văn, hiệu lệnh mọi người đánh Thiên Vụ Phong, cả giang hồ đều biết, Hắc Liên Giáo tự nhiên cũng sớm biết," Gia Cát Trường Đình nói. "Nếu Hắc Liên Giáo âm thầm mua chuộc vài môn phái làm nội ứng, cũng không phải là không thể. Giang hồ rộng lớn, môn phái đông đảo, khó tránh khỏi có kẻ tốt người xấu."
gặp nạn có lẽ không liên quan đến nội gián. Việc Ngũ Hành Môn vào Thiên Vụ Lĩnh, ta thấy trong doanh trại này cũng chẳng phải bí mật gì. Đã không phải bí mật trong doanh trại, thì bên phía Hắc Liên Giáo cũng không coi là bí mật.” Dựa lưng vào ghế, ông chậm rãi nói: "Hắc Liên Giáo ở trong bóng tối, chúng ta ở ngoài ánh sáng, ngay từ đầu họ đã nắm giữ thông tin nhiều hơn chúng ta. Khả năng trinh sát của Ngũ Hành Môn thuộc hàng đầu giang hồ, họ tuyệt đối không thể không đề phòng đối phương đã biết họ muốn vào Thiên Vụ Lĩnh. Cho nên tuyến đường họ chọn để lên núi nhất định phải được che giấu đến mức tối đa. Ngay cả khi tiếp xúc với chúng ta, chúng ta cũng không thể biết được."
Gia Cát Trường Đình nghe vậy, khẽ vuốt cằm, nói: "Hiên Viên hiệu úy nói rất đúng, xem ra là ta đã quá lo lắng."
"Hiên Viên hiệu úy, nếu hành tung của họ được che giấu kỹ như vậy, sao chỉ có một người sống sót trở về?" Long Các chủ cau mày nói: "Chẳng lẽ họ vừa vặn chạm trán người của Hắc Liên Giáo?"
"Chân tướng sự việc thế nào, chỉ có thể đợi Tôn Thắng tỉnh táo hơn để hỏi thêm," Hiên Viên Phá nói. "Ngũ Hành Môn tuy gần như diệt môn, nhưng việc Tôn Thắng có thể sống sót trở về đã là rất có giá trị."
Lời ông chưa dứt, bên ngoài đã truyền đến tiếng kinh hô, rồi tiếng la hét.
Sắc mặt Hiên Viên Phá trầm xuống. Ông lại bước ra khỏi lều lớn. Vừa ra khỏi lều, ông thấy Lan sư huynh chạy tới, bẩm báo: "Đại sư huynh, có. có người bị hại.”
"Có ý gì?"
"Bang chủ Thiên Hạc Bang bị người giết chết," Lan sư huynh nói thẳng.
"Chết ở đâu?" Hiên Viên Phá nhíu mày.
Lan sư huynh đáp: "Ngay dưới lá cờ lớn của Thiên Hạc Bang."
Thiên Hạc Bang tuy không được liệt vào tám bang, ba mươi sáu phái, nhưng cũng không phải là bang hội nhỏ trên giang hồ. Lần này cũng có hơn hai mươi người đến trợ chiến.
Lá cờ lớn của Thiên Hạc Bang không bằng Kim Kiếm Minh, nhưng trong số nhiều cờ xí, nó vẫn khá dễ nhận thấy.
Một con hạc trắng thêu trên cờ, bay phấp phới trong gió đêm. Dưới cột cờ, một thi thể ngồi tựa vào cột, hai mắt trợn trừng, đã tắt thở từ lâu.
Xung quanh có không ít người. Bang chúng Thiên Hạc Bang nghiến răng nghiến lợi. Khi Hiên Viên Phá chạy đến, Định sư huynh của Thần Hầu Phủ đang kiểm tra thi thể bang chủ Thiên Hạc Bang.
"Định sư đệ, vết thương chí mạng ở đâu?" Hiên Viên Phá sắc mặt lạnh lùng, đến gần hỏi.
Định sư huynh đứng dậy, sắc mặt hết sức khó coi, do dự một chút, rồi ghé sát tai Hiên Viên Phá nói nhỏ. Hiên Viên Phá càng nhíu chặt mày, đảo mắt nhìn xưng quanh, hỏi: "Bảo chủ Lư Dương Bảo đâu?”
Mọi người khẽ giật mình. Trong đám đông có một người tiến lên, chắp tay nói: "Tại hạ Kiều Tư Miểu, không biết Hiên Viên hiệu úy triệu kiến có gì phân phó?"
"Vừa rồi ngươi ở đâu?" Hiên Viên Phá hỏi.
Kiều Tư Miểu khẽ giật mình. Dù sao cũng là người từng trải, hắn cảm thấy câu hỏi có hàm ý khác, nhưng vẫn đáp: "Theo phân phó của Hiên Viên hiệu úy, tôi trở về lều nghỉ ngơi. Nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, tưởng là Hiên Viên hiệu úy triệu tập, nên tôi chạy tới."
"Theo ta được biết, Kiều gia các ngươi ở Lư Dương Bảo có một bộ Tam Tiêu Thủ, là tuyệt kỹ gia truyền, không biết có thật không?"
Kiều Tư Miểu lộ vẻ đắc ý, gật đầu nói: "Hiên Viên hiệu úy quả nhiên bác văn quảng ký. Không sai, Tam Tiêu Thủ là tuyệt kỹ độc môn của Kiều gia chúng tôi, đã truyền thừa sáu
"Nói cách khác, ngoài ngươi ra, không ai khác biết dùng Tam Tiêu Thủ?" Giọng Hiên Viên Phá trầm thấp.
Kiều Tư Miểu cảm thấy giọng Hiên Viên Phá có gì đó kỳ lạ, nhưng vẫn chắc như đinh đóng cột nói: "Tuyệt kỹ gia truyền, dĩ nhiên là không truyền ra ngoài. Tam Tiêu Thủ chỉ có lịch đại bảo chủ Lư Dương Bảo mới có tư cách tập luyện."
Hiên Viên Phá đi đến dưới cột cờ, ngồi xổm xuống, giật mạnh vạt áo trước ngực bang chủ Thiên Hạc Bang, thản nhiên nói: "Vậy ngươi qua đây xem thử, đây là do công phu gì gây ra."
Kiều Tư Miểu do dự một chút, tiến lên, chỉ liếc mắt nhìn, sắc mặt đã đại biến. Hắn lùi lại hai bước, thất thanh nói: "Không... không thể nào, chuyện này... chuyện này sao có thể?"
“Vậy là ngươi thừa nhận, bang chủ Thiên Hạc Bang bị lam Tiêu Thủ làm hại?”
Lời vừa nói ra, đám bang chúng Thiên Hạc Bang nghiến răng nghiến lợi lập tức dồn ánh mắt vào Kiều Tư Miểu. Có người quát lớn: "Thì ra là ngươi, cẩu tặc kia, đã hại bang chủ!" Mấy tên đệ tử xông lên vây Kiều Tư Miểu. Thủ hạ của Kiều Tư Miểu cũng lập tức lao ra khỏi đám đông, lớn tiếng kêu: "Muốn động thủ à? Lư Dương Bảo không sợ các ngươi, Thiên Hạc Bang!"
Những người vây xem xung quanh cũng hết sức kinh hãi.
Thần Hầu Phủ có giới luật, các bang phái giang hồ đấu đá lẫn nhau là vi phạm Thiết Huyết Văn, là điều Thần Hầu Phủ tối kỵ. Năm xưa có mấy bang hội đấu đá, Thần Hầu Phủ lập tức ra tay, xóa sổ mấy nhánh bang phái đó khỏi giang hồ, ra tay tàn nhẫn, gọn gàng. Vì vậy, các đại môn phái trên giang hồ vốn thích ân oán đấu đá, những năm gần đây hoàn toàn không dám đấu đá lẫn nhau.
Hôm nay các bang tụ tập ở đây là để tuân theo lệnh triệu tập của Thần Hầu Phủ, đánh Thiên Vụ Lĩnh. Không ít bang phái quả thật có thù hằn sâu sắc, nhưng mọi người đều biết thời điểm này tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ, càng không thể phát sinh xung đột. Nhưng giờ phút này, nghe nói bang chủ Thiên Hạc Bang chết vì Tam Tiêu Thủ của Kiều Tư Miểu, ai nấy đều chấn động.
Có người nghĩ thầm, vào thời điểm này, Lư Dương Bảo dám mạo hiểm phạm sai lầm lớn trên giang hồ mà ra tay giết người, chỉ sợ Thần Hầu Phủ lập tức muốn tại chỗ xóa sổ Lư Dương Bảo để răn đe rồi.
Lại cũng có người hiểu rõ Kiều Tư Miểu trong lòng thầm nghĩ, Kiều Tư Miểu này không phải là kẻ lỗ mãng, sao có thể vào lúc này giết người? Chẳng lẽ tên này phát điên rồi?