Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 195

❊ ❊ ❊

Chương 195

Giữa tháng 7, Đại học B chính thức bắt đầu kỳ nghỉ hè.

Mộc Hàm Hi không cần phải đến trường lên lớp nữa, mỗi ngày cô chỉ ở nhà tự học hoặc tham gia một vài khóa học trực tuyến. Hôm nay là thứ Bảy, Mặc Trạch Bắc bận rộn với một cuộc họp video trong thư phòng, kéo dài từ 10 giờ sáng cho đến tận 12 giờ trưa.

Thấy Giáo sư Mộc đang bày biện bát đũa, Mộc Hàm Hi buông cuốn sách trong tay, đứng dậy đi tìm Mặc Trạch Bắc. Nàng vẫn đang vùi đầu thu dọn sổ ghi chép, Mộc Hàm Hi khom lưng, vòng tay ôm lấy cổ nàng, giọng điệu mềm mại: "Ngoan bảo, em xong việc chưa?"

Mặc Trạch Bắc ngừng bút, nghiêng đầu dụi dụi vào má cô: "Mẹ nấu cơm xong rồi ạ?"

"Ừm," Mộc Hàm Hi dắt tay nàng đi ra ngoài, "Có canh lươn, còn có món bò nạm hầm khoai tây và cánh gà kho tàu mà em thích nữa."

Hai người rửa tay sạch sẽ rồi cùng ngồi vào bàn ăn. Ba Mộc ngồi cạnh Mặc Trạch Bắc, thuận miệng hỏi một câu: "Tiểu Bắc, chiều nay con có rảnh đi câu cá tự nhiên với ba không?" Trước khi về hưu, ba Mộc chỉ có sở thích nuôi cá, giờ đây thời gian rảnh rỗi nhiều, ông lại đâm ra mê thả câu.

Mặc Trạch Bắc nuốt miếng cơm, ngoan ngoãn gật đầu. Ba Mộc vừa lộ ra nụ cười thì đã bị Giáo sư Mộc lườm cho một cái: "Ông muốn đi thì tự đi một mình, trời nóng thế này đừng có lôi kéo con bé đi cùng chịu tội." Bình thường Mặc Trạch Bắc vừa phải chăm sóc Mộc Hàm Hi, vừa phải lo việc học hành, giờ khó khăn lắm mới đến kỳ nghỉ hè, Giáo sư Mộc muốn nàng được nghỉ ngơi tử tế.

Ba Mộc lặng lẽ gắp một miếng bò nạm, không dám ho he thêm tiếng nào.

Trong lúc nghỉ trưa, Mặc Trạch Bắc nhận được tin nhắn WeChat của ba Mộc. Ông bí mật thương lượng với nàng về chuyện đi câu, còn đính kèm mấy tấm ảnh chụp quanh khu vực ao hồ tự nhiên.

【 Bác Trương của con tuần trước mới đi, bác ấy bảo cảnh sắc bên đó đẹp lắm, lại có bóng cây che mát, không lo bị nắng đâu. 】

Mặc Trạch Bắc nhấn mở ảnh, phóng to nhìn kỹ vài lần.

【 Ba ơi, tụi mình ra phòng khách nói chuyện đi ạ. 】

Đầu dây bên kia đồng ý, Mặc Trạch Bắc mới cẩn thận xoay người xuống giường. Chân nàng vừa chạm vào dép lê thì Mộc Hàm Hi đã mở mắt.

"Ngoan bảo, em đi đâu thế?"

Mặc Trạch Bắc quay đầu, đưa giao diện WeChat cho cô xem. Mộc Hàm Hi mỉm cười: "Em muốn đi cùng ba à?" Mặc Trạch Bắc khẽ vâng một tiếng.

"Vậy chị cũng đi."

"Không được đâu," Mặc Trạch Bắc trèo lại lên giường, vén lọn tóc xoăn mềm bên tai cô, v**t v* cằm cô rồi ôn tồn dỗ dành, "Bên ngoài tia tử ngoại mạnh lắm."

Mộc Hàm Hi nghiêng người ôm lấy nàng: "Nhưng mà chị muốn ở bên cạnh em cơ."

Mặc Trạch Bắc mím môi, lời từ chối đã đến cửa miệng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong. "Vậy để em nói với ba là mai tụi mình mới đi, hôm nay làm công tác chuẩn bị trước đã." Mộc Hàm Hi mỉm cười hôn lên trán nàng một cái.

Buổi tối, Mặc Trạch Bắc cùng ba Mộc sang nhà bác Trương để mượn chiếc ô che nắng cỡ lớn và ghế xếp chuyên dụng. Bác Trương nghiêng đầu đánh giá nàng: "Cháu cũng đi theo à?"

"Dạ đúng rồi bác Trương."

Bác Trương xoay người đi vào trong, lấy cho Mặc Trạch Bắc một chiếc cần trúc câu lươn, một túi ruột gà và vợt lưới. "Phía Tây Bắc cái ao đó, cách khoảng bảy tám chục mét có một đầm nước nông cỏ mọc rậm rạp, chỗ đó có nhiều tôm hùm đất lắm đấy."

Mặc Trạch Bắc vui mừng: "Cháu cảm ơn bác Trương ạ."

Hai người hớn hở ra về, vừa vặn bắt gặp Giáo sư Mộc đang định ra ngoài đổ rác. Ba Mộc vội vàng đặt ô và ghế xếp xuống, đon đả đỡ lấy túi rác từ tay vợ rồi tung tăng chạy đi. Buổi tối trước khi ngủ, ông hết nói lời đường mật lại đến bóp vai nắn chân cho Giáo sư Mộc.

"Thôi được rồi," Giáo sư Mộc tháo kính lão, giọng điệu bất đắc dĩ, "Nếu ba cha con đã muốn đi như vậy thì đi thôi."

"Hay là bà cũng đi cùng tụi tôi luôn đi?" Ba Mộc dụ dỗ, "Sẵn dịp ra ngoài hít thở không khí trong lành, ngắm cảnh đẹp thiên nhiên luôn." Giáo sư Mộc có chút mủi lòng, bà đóng cuốn truyện ký đang đọc dở lại, nhắm mắt suy nghĩ một lát rồi mỉm cười đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, Giáo sư Mộc dậy rất sớm để làm sandwich mang theo làm bữa trưa. Cái ao tự nhiên đó nằm ở một nơi khá hẻo lánh vùng ngoại ô, đi mất gần hai tiếng đồng hồ.

Sau khi ăn sáng và thu dọn đồ đạc, cả bốn người xuất phát. Nơi đỗ xe cách bờ ao một đoạn nên họ phải đi bộ vào. Đến nơi, Mặc Trạch Bắc lập tức dựng chiếc ô che nắng lớn lên, trải một tấm chiếu màu nâu dưới bóng râm, đặt thêm gối ngủ và ba lô chứa đủ loại đồ ăn thức uống bên cạnh.

Mặc dù Mộc Hàm Hi đã mặc một bộ đồ chống nắng dáng dài, Mặc Trạch Bắc vẫn chu đáo xịt thêm một lớp kem chống nắng cho cô.

Mộc Hàm Hi uống vài ngụm nước, nắm lấy tay Mặc Trạch Bắc lắc nhẹ: "Giờ tụi mình đi câu tôm được chưa em?" Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng có trải nghiệm câu cá bắt tôm, nên hiện tại đang rất hưng phấn.

"Tỷ tỷ, chị chắc chắn muốn đi cùng em chứ?" Mặc Trạch Bắc sợ cô sẽ không chịu nổi cái nóng.

"Ừm, chị muốn đi." Trong ánh mắt Mộc Hàm Hi tràn đầy vẻ khao khát.

"Được rồi." Mặc Trạch Bắc đội chiếc mũ rơm mua trước đó lên đầu Mộc Hàm Hi, đeo ba lô, xách trang bị câu tôm; Mộc Hàm Hi giúp nàng cầm hai chiếc ghế xếp, hai người chậm rãi đi về phía đầm nước nông. Chẳng mấy chốc, Giáo sư Mộc cũng bị ba Mộc dụ dỗ đi xem ông câu cá.

Mộc Hàm Hi nhìn Mặc Trạch Bắc dùng dây cước buộc ruột gà: "Buộc thế này thật sự câu được sao em?"

"Chắc là được ạ," Mặc Trạch Bắc nhe răng cười, "Mấy thứ này đều là bác Trương đưa cho, bác ấy là chuyên gia trong lĩnh vực này mà."

Mộc Hàm Hi khẽ "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn ngồi một bên chăm chú quan sát.

"Trong ba lô có quạt nhỏ, nếu chị thấy nóng thì cứ lấy ra dùng nhé."

Mộc Hàm Hi khẽ lắc đầu: "Giờ vẫn chưa nóng lắm, lát nữa chị mới dùng."

Chuẩn bị xong mồi câu, Mặc Trạch Bắc ngồi trên ghế, cầm cần vung một cái, dây cước liền quăng ra xa. Ánh mắt Mộc Hàm Hi cũng chuyển động theo, dời về phía mặt nước. Tôm ở khu vực này thực sự rất nhiều, chỉ một loáng sau đã có con đến cắn mồi.

Thoáng thấy dây cước khẽ động đậy, biểu cảm của Mộc Hàm Hi lập tức trở nên căng thẳng, cô hạ thấp tông giọng nhắc nhở: "Ngoan bảo, tôm tới kìa."

Mặc Trạch Bắc đáp một tiếng, nắm cần nhấc lên. Thấy con tôm bám chặt vào ruột gà, nàng không dùng vợt mà trực tiếp nhấc nó lên bờ.

"Trời ạ, thế mà một lúc câu được hai con luôn." Mộc Hàm Hi không kìm được khẽ thốt lên kinh ngạc.

Mặc Trạch Bắc cười nhẹ, cẩn thận bỏ tôm hùm đất vào thùng nước. Suốt nửa giờ sau đó, tôm liên tục cắn mồi, Mặc Trạch Bắc cứ nhấc cần là trúng.

"Ngoan bảo," Mộc Hàm Hi dùng giọng điệu nũng nịu, "Chị muốn thử một chút."

Mặc Trạch Bắc đắn đo một lát rồi cũng đồng ý. Nàng giao cần trúc cho Mộc Hàm Hi, còn mình cầm vợt lưới bên cạnh để hỗ trợ. Hai người phối hợp khá ăn ý, Mộc Hàm Hi kéo dây, Mặc Trạch Bắc liền lặng lẽ đưa vợt xuống đón sẵn.

Tiếng cười của Mộc Hàm Hi vang lên trong trẻo và dễ nghe. Mặc Trạch Bắc ngược sáng quay đầu nhìn cô; mái tóc xoăn của cô được buộc lên tùy hứng, làn da trắng hồng làm nổi bật ngũ quan tinh tế, trông cô chẳng khác nào tiên nữ bước ra từ trong tranh... Trái tim Mặc Trạch Bắc bỗng chốc đập lỡ một nhịp, ánh mắt dần mất đi tiêu cự.

"Đồ ngốc này," Mộc Hàm Hi đi đến trước mặt nàng, huơ huơ tay, "Em mà cứ ngẩn ra đó là tôm chạy mất hết đấy."

Mặc Trạch Bắc hoàn hồn, cúi đầu bắt tôm, miệng lẩm bẩm: "Đều tại chị đẹp quá mà."

"Hửm?" Mộc Hàm Hi ngồi xổm xuống, vén lọn tóc bên tai, "Em vừa nói cái gì cơ?"

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đang sát gần, trái tim Mặc Trạch Bắc như có chú nai con chạy loạn. Nàng nắm chặt góc áo, nhắm mắt thẹn thùng hôn nhẹ lên má cô, động tác ngây ngô như một thiếu nữ mới biết yêu lần đầu. Hành động đột ngột này khiến Mộc Hàm Hi có chút ngại ngùng. Cô khẽ cắn môi, xoay người lấy chiếc quạt nhỏ trong ba lô ra, miệng lầm bầm: "Nóng quá đi mất."

Hai người câu thêm một lúc, thấy ánh nắng ngày càng gay gắt, Mặc Trạch Bắc định thu dọn đồ đạc để quay về chỗ ô che nắng nghỉ ngơi. Khi họ quay lại, Giáo sư Mộc đã ngồi đó đọc sách.

"Đói rồi phải không?" Giáo sư Mộc đặt cuốn sách xuống, lấy sandwich từ hộp giữ ra.

"Ba đâu rồi mẹ?" Mộc Hàm Hi dùng khăn ướt lau tay, "Ba vẫn đang câu cá ạ?"

"Ừ, vì mới câu được ba con nên ông ấy thấy ít," Giáo sư Mộc buồn cười nói, "Vẫn đang ngồi đằng kia cố chấp câu tiếp đấy."

Mặc Trạch Bắc cắn hai miếng sandwich rồi cầm phần của ba Mộc: "Để con đi xem ba thế nào."

Giáo sư Mộc dặn dò: "Con nhớ bảo ông ấy về đây nghỉ mát, đừng có ngồi ngoài đó chịu tội."

Mặc Trạch Bắc ngoan ngoãn vâng lời: "Con biết rồi mẹ."

Khoảng nửa giờ sau, hai người mới quay lại. Ba Mộc từ đằng xa đã cao hứng gọi vợ con: "Vừa câu được một con cá trắm cỏ to lắm, phải nặng gần một ký đấy!"

Mộc Hàm Hi phối hợp khen ngợi: "Ba giỏi thật đấy ạ!"

Ba Mộc cười ha hả, nói thêm: "Cũng may có Tiểu Bắc ở bên cạnh giúp ba dùng vợt đón, không là nó chuồn mất rồi." Giáo sư Mộc đưa nước cho ông khi ông lại gần.

Giữa trưa, cả nhà bốn người ngồi dưới ô che nắng trò chuyện. Đến 3 giờ chiều, họ lại bắt đầu vòng câu mới, mãi đến 5 giờ mới thu dọn ra về. Vì trong nhà có thai phụ nên số tôm hùm đất câu được đều đem tặng cho bác Trương làm mồi nhắm rượu; bác thường xuyên ăn cá tôm tự nhiên nên rất rành cách xử lý sạch sẽ mấy thứ này.

Đi chơi cả ngày khiến Mộc Hàm Hi cảm thấy hơi mệt. Ăn cơm và tắm rửa xong, cô liền lên giường đi ngủ. Mặc Trạch Bắc ngồi bên cạnh nhẹ nhàng mát-xa cho cô ho đến khi cô ngủ sâu.

Nửa đêm tỉnh dậy, Mộc Hàm Hi thấy Mặc Trạch Bắc đang ôm lấy chân mình, ngủ thiếp đi bên cạnh hông.

"Ngoan bảo." Mộc Hàm Hi gọi khẽ.

Mặc Trạch Bắc lập tức tỉnh giấc, nàng với tay bật đèn đầu giường, giọng khàn đặc: "Chị muốn uống nước hay đi vệ sinh ạ?"

"Chị đi vệ sinh trước, sau đó mới uống nước."

"Dạ." Mặc Trạch Bắc xuống giường dìu cô vào phòng tắm, sau đó đút cho cô nửa ly nước.

Mộc Hàm Hi nằm trở lại giường. Mặc Trạch Bắc nhẹ nhàng vén áo ngủ của cô lên, dịu dàng hôn lên chiếc bụng nhỏ hơi nhô cao. Mộc Hàm Hi đột nhiên kêu "A" một tiếng, Mặc Trạch Bắc giật mình ngẩng đầu nhìn: "Sao thế chị?"

"Vừa rồi... hình như con mới cử động..."

Mặc Trạch Bắc vui mừng khôn xiết, vội vàng áp tai vào nghe, rồi dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng áp lên. "Tỷ tỷ, sao em không cảm nhận được gì cả?"

Mộc Hàm Hi buồn cười đáp: "Con không động đậy nữa rồi."

Mặc Trạch Bắc suy nghĩ một lát, lại hôn thêm vài cái lên bụng cô: "Tỷ tỷ, con động đậy chưa?"

"Vẫn chưa."

Mặc Trạch Bắc khẽ "ồ" một tiếng, vẻ mặt có chút hụt hẫng.

"Ngoan bảo, em lên đây ngủ đi, chị muốn ôm em." Mặc Trạch Bắc ngoan ngoãn nghe lời. Tắt đèn xong, hai người trò chuyện một lát rồi không biết ai ngủ trước mà câu chuyện dừng lại.

Lúc rạng sáng, Mặc Trạch Bắc đang ngái ngủ thì bị Mộc Hàm Hi lay tỉnh: "Ngoan bảo, con đang động đậy kìa."

Mặc Trạch Bắc lập tức tỉnh táo hẳn, vội vàng đưa tay sờ vào, sau đó biểu cảm có chút ủy khuất: "Tỷ tỷ, con toàn trốn em thôi, chẳng chịu cho em phát hiện gì cả."

Mộc Hàm Hi bất đắc dĩ cười nhạt, nhỏ giọng dỗ dành nàng một hồi. Suốt cả ngày hôm đó, Mặc Trạch Bắc gần như không rời Mộc Hàm Hi nửa bước. Mỗi khi cô nói có thai động, nàng đều dùng cả tay lẫn tai áp vào cảm nhận. Nếu thành công, nàng sẽ không tự chủ được mà toét miệng cười ngây ngốc...

Ngày tháng trôi qua dường như chính là như vậy, bình lặng nhưng chứa đựng bao vị ngọt ngào.

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »