Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1749 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 129

❊ ❊ ❊

Hai người khẽ khàng cử động, rón rén bước lên tầng hai. Mặc Trạch Bắc cõng theo ba lô, bên trong là bộ đồ ngủ sạch sẽ. Trước khi tới đây nàng đã vệ sinh cá nhân xong xuôi, giờ đây hai người cùng nhau ôm ấp, rúc sâu vào trong chăn. Mặc Trạch Bắc dịu dàng hôn lên cổ Mộc Hàm Hi, khẽ v**t v* lưng cô. Mộc Hàm Hi nhắm mắt gối đầu lên cánh tay nàng, thần sắc thư thái và an tâm.

Đêm về, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng muốt phủ kín cả thành phố B, phóng tầm mắt nhìn ra, khắp nơi đều là một màu trắng tinh khôi thanh khiết, tựa như những áng mây trắng trên cao lặng lẽ rụng rơi xuống nhân gian. Mặc Trạch Bắc mặc áo ngủ, vén một góc rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tràn đầy niềm vui sướng.

Nàng nhẹ nhàng trở lại giường, tung chăn ra rồi thân mật ôm lấy Mộc Hàm Hi, nỉ non bên tai cô: "Mộc thỏ con, bên ngoài tuyết rơi rồi."

Mộc Hàm Hi theo bản năng khẽ cử động thân mình, mất vài giây phản ứng mới từ từ mở mắt. Tấm rèm che khuất phần lớn ánh sáng nhu hòa bên ngoài, khiến không gian trong phòng hơi tối.

"Chị có muốn xem không?" Mặc Trạch Bắc dùng chóp mũi cọ nhẹ vào cằm cô.

"Ưm." Một tiếng đáp mũi lười biếng nhưng lại mang theo vài phần gợi cảm.

Mặc Trạch Bắc một tay che mắt Mộc Hàm Hi, tay kia bật chiếc đèn đầu giường. Một lúc sau, chờ cô đã thích ứng với ánh sáng, nàng mới chậm rãi bỏ tay ra. Hai người xuống giường, Mặc Trạch Bắc ôm lấy cô đi tới bên cửa sổ, kéo rèm ra. Đôi mắt Mộc Hàm Hi cong cong, khóe môi nở nụ cười mỉm.

"Lát nữa chị muốn cùng em đi mua đồ ăn sáng."

Mặc Trạch Bắc dùng má dán vào làn tóc mây của cô: "Vâng ạ."

Hai người vệ sinh cá nhân xong liền ra cửa xuống lầu. Mộc Hàm Hi hôm nay mặc một chiếc áo khoác cashmere dáng dài màu nâu nhạt, kết hợp với quần dài họa tiết kẻ ô sáng màu và đôi bốt Martin đen. Mặc Trạch Bắc thì mặc áo khoác bóng chày xanh trắng xen kẽ phối cùng quần jean đậm màu, chân đi đôi giày thể thao đen đế dày. Một người mang nét đẹp tri thức, một người mang phong cách lạnh lùng cực ngầu, đứng cạnh nhau lại vô cùng hòa hợp.

Mộc Hàm Hi kéo cánh tay nàng, hai người vai sát vai, vừa nói vừa cười giẫm lên lớp tuyết mùa đông đi mua đồ sáng. Bữa sáng rất phong phú: trứng trà, bánh chưng, bánh bao nhỏ, sủi cảo hấp, sữa đậu nành, quẩy, bánh trứng... Cả những món Giáo sư Mộc tối qua không yêu cầu họ cũng mua thêm.

Khi họ trở về, Giáo sư Mộc mới vừa tỉnh. Chờ bà vệ sinh xong, Mặc Trạch Bắc liền vào phòng ngủ cõng bà ngồi vào bàn ăn. Bốn người cùng nhau dùng bữa, ba Mộc rất thích món sủi cảo hấp của quán này nên mở miệng khen vài câu, Mặc Trạch Bắc lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Vì hôm nay Mộc Hàm Hi ở nhà nên sau khi ăn xong và cõng Giáo sư Mộc về phòng nghỉ, Mặc Trạch Bắc liền đi theo Mộc Hàm Hi về phòng, cứ dính lấy cô không rời. "Cái đứa đồ tồi nhỏ" vốn ngày thường gọi đâu có đó nay bỗng dưng không thấy mặt, Giáo sư Mộc có chút không quen. Lại nhìn ba Mộc gọt táo chỉ biết gọt vỏ chứ không cắt thành miếng nhỏ, bà càng thấy bực mình.

"Ông tự ăn đi, tôi không muốn ăn lắm." Giáo sư Mộc đẩy miếng táo ông đưa tới.

Ba Mộc ngồi bên cạnh, biểu hiện có chút lúng túng. Trị bệnh cứu người hay truyền đạo giải nghiệp thì ông rất am hiểu, nhưng năng lực làm việc nhà lại rất kém, giặt giũ nấu nướng đều không biết, hơn nữa khi ở cùng người bạn đời, ông cũng thiếu đi sự săn sóc tinh tế.

"Hay là để tôi gọi đứa 'đồ tồi nhỏ' qua cho bà nhé?"

"Ông gọi con bé qua làm gì?" Giáo sư Mộc oán trách liếc ông một cái. Ông ngượng ngùng không nói thêm nữa.

Khoảng 9 giờ rưỡi sáng, Mặc Trạch Bắc cùng Mộc Hàm Hi ra cửa lái xe đến một siêu thị lớn. Họ mua rất nhiều thực phẩm và trái cây: tôm hùm, sườn cừu, thịt bò, xương ống, thịt gà; còn có dứa, dâu tây, cam, thanh long, măng cụt, cà chua... Ngoài ra còn mua thêm rất nhiều hạt khô và đồ ăn vặt.

Hai người đi mất hơn một tiếng, khi về đã là 11 giờ trưa. Bữa trưa hôm nay có món sườn cừu nướng và tôm hùm nướng. Mặc Trạch Bắc làm trợ thủ cắt thái hành tây, gừng, tỏi; Mộc Hàm Hi phụ trách pha chế nước xốt và xử lý sườn.

Nước xốt pha xong, Mộc Hàm Hi phết đều lên miếng sườn cừu nạc mỡ xen kẽ, ướp một lúc rồi bọc giấy bạc bỏ vào lò nướng đúng giờ. Trong lúc chờ sườn, cô bắt đầu cọ rửa tôm hùm, mổ tôm lấy bỏ những phần không thể ăn rồi rưới nước xốt tươi ngon đã chuẩn bị sẵn lên...

Lát sau, ba Mộc đi vào bếp, ông khẽ ho hai tiếng khiến cả hai cùng quay đầu nhìn.

"Ba, ba có việc gì ạ?"

"Không có gì, ba xem qua chút thôi."

Mặc Trạch Bắc thấy ông dường như có chuyện muốn nói riêng với Mộc Hàm Hi nên rất biết điều rời khỏi bếp, ra phòng khách ngồi. Vừa thấy nàng đi khuất, ông liền tiến lại gần Mộc Hàm Hi, thì thầm: "Cái đứa 'đồ tồi nhỏ' đó cứ quấn lấy con suốt, mẹ con không vui đấy."

"Dạ?"

"Lúc con không có nhà," ông liếc nhìn về phía cửa bếp, hạ thấp giọng nói tiếp, "nó cả ngày cứ ngồi lì trên tấm thảm cạnh giường mẹ con, bảo gì làm nấy. Giờ con ở nhà nghỉ ngơi là mẹ con chẳng thấy bóng dáng nó đâu nữa..."

Mộc Hàm Hi nhịn cười, cô hỏi kỹ ông xem bình thường Mặc Trạch Bắc chăm sóc mẹ mình thế nào, nghe xong lòng bỗng trào dâng một dòng cảm xúc ấm áp.

"Ba, ba về thư phòng trước đi ạ, lát nữa con sẽ bảo em ấy qua phòng mẹ dạo qua một vòng."

Bác trai vâng một tiếng rồi dặn thêm: "Nhớ bảo nó làm bộ cho tự nhiên chút, đừng để mẹ con nhận ra có người mật báo."

"Vâng, con biết rồi, cảm ơn ba."

Thấy Mộc Hàm Hi cười hiểu ý, lòng ông đầy phức tạp: "Chuyện của hai đứa, ba tạm thời giữ thái độ trung lập, quân bài chốt hạ vẫn nằm ở chỗ mẹ con đấy, con phải tự tính toán." Mộc Hàm Hi gật đầu.

Ba Mộc về thư phòng, Mặc Trạch Bắc lại trở vào bếp. Mộc Hàm Hi lau khô tay, nhẹ nhàng ôm lấy nàng rồi thì thầm to nhỏ. Mặc Trạch Bắc vừa nghe vừa híp mắt cười.

Mười mấy phút sau, Mặc Trạch Bắc mang đĩa dứa, thanh long và kiwi đã cắt miếng cùng ít hạt khô vào phòng Giáo sư Mộc. Khi bà dùng tăm ăn trái cây, nàng ngồi bên cạnh bóc vỏ hạt dẻ cười, hạnh nhân, hạt macca, quả óc chó...

"Của biếu là của lo", Giáo sư Mộc không còn đanh mặt lại nữa mà chủ động hỏi: "Trưa nay ăn gì?"

"Có sườn cừu nướng với tôm hùm ạ," Mặc Trạch Bắc nhoẻn miệng cười lộ ra chiếc răng nanh đáng yêu, "Lát nữa Mộc tỷ tỷ còn làm món thịt chiên xốt dứa nữa. Hồi ở thành phố J cháu được ăn một lần rồi, vị chua chua ngọt ngọt ngon lắm ạ."

Đã lâu Giáo sư Mộc không thấy nàng cười, nhất thời bà cảm khái rất nhiều. Cái đứa nhỏ này nếu như không thích con gái mình thì tốt biết mấy...

Bóc hạt xong, Mặc Trạch Bắc không rời đi ngay mà ngồi lại một lát, thuận tiện kể về kế hoạch học lên cao của mình.

"Cháu muốn thi cao học vào đại học B sao?" Trường này có chuyên ngành Vật lý xếp hạng nhất cả nước.

Mặc Trạch Bắc gật đầu: "Vâng, hiện tại cháu đã bắt đầu chuẩn bị rồi ạ."

"Nếu đã định ra mục tiêu thì phải nỗ lực công phu," Giáo sư Mộc lời tâm huyết dặn dò, "Ngày thường nên dành nhiều thời gian và tinh lực vào việc ôn tập."

Mặc Trạch Bắc vừa định ngoan ngoãn vâng lời thì bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa, nàng đứng dậy ra mở. Là Lục Thỉ, tay trái ôm hoa tươi, tay phải xách một giỏ trái cây. Nhìn thấy Mặc Trạch Bắc, anh ta hơi cảm thấy kinh ngạc.

"Mời vào," Mặc Trạch Bắc tiếp nhận đồ đạc trong tay anh ta, đặt lên tủ ở huyền quan rồi lấy dép lê cho khách, "Giáo sư Mộc đang ở phòng ngủ, em dẫn anh vào."

Đưa người đến trước giường Giáo sư Mộc xong, Mặc Trạch Bắc liền đi ra ngoài. Nàng xách giỏ trái cây vào bếp, bày biện gọn gàng lên giá, sau đó lại đem hoa tươi cắm vào bình. Mộc Hàm Hi nghiêng đầu nhìn nàng, trong mắt giấu vài phần ý cười.

Buổi trưa, Lục Thỉ ở lại dùng cơm cùng bốn người. Trên bàn ăn, anh ta không ngớt lời khen ngợi trù nghệ của Mộc Hàm Hi, khen xong tài nấu nướng lại quay sang khen bản thân cô, nào là huệ chất lan tâm, dịu dàng hiền thục, đoan trang săn sóc, bao nhiêu mỹ từ đều nói ra cả. Mộc Hàm Hi không tiếp lời, chỉ mỉm cười và liên tục uống nước.

Có thể thấy Lục Thỉ rất thưởng thức Mộc Hàm Hi, nhưng gương mặt Giáo sư Mộc lại không hề hiện lên vẻ vui mừng. Trong lòng bà hiểu rõ con gái mình tuyệt đối không thể di tình sang Lục Thỉ, bởi hiện tại toàn bộ tâm trí của cô đều đặt lên người đứa nhỏ kia rồi. Nghĩ đến đây, cổ họng Giáo sư Mộc thấy hơi nghẹn, bà nhịn không được khẽ ho một tiếng. Lục Thỉ tưởng mình nói quá nhiều làm bà khó chịu nên vội vàng thu liễm lại.

Sau bữa cơm, Lục Thỉ không những chưa rời đi mà còn muốn mời Mộc Hàm Hi cùng đi xem phim. Mộc Hàm Hi còn đang suy nghĩ cách cự tuyệt thì Mặc Trạch Bắc đã trực tiếp chen vào: "Ngại quá, anh hẹn muộn rồi. Chị ấy đã đồng ý chiều nay đi xem phim cùng em."

Ba Mộc nghe vậy liền lén liếc nhìn Giáo sư Mộc, sắc mặt bà quả nhiên không được tốt cho lắm. Lục Thỉ ngẩn người, ngay sau đó lễ phép cười hỏi xem mình có thể đi cùng không, vì chiều nay anh ta cũng chưa có kế hoạch gì. Mặc Trạch Bắc bình tĩnh nhìn anh ta, cuối cùng mỉm cười gật đầu.

Ba người cùng nhau ra ngoài, Mộc Hàm Hi lái xe, Mặc Trạch Bắc và Lục Thỉ ngồi hàng ghế sau.

"Em nhớ lần trước anh có hỏi em, em với nhà họ Mộc có quan hệ gì phải không?"

Lục Thỉ biểu hiện nghi hoặc: "Lúc đó em chẳng nói với anh em là người có duyên với nhà họ Mộc sao?"

Đúng lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, Mộc Hàm Hi phân tâm lắng nghe cuộc đối thoại của hai người.

"Chắc anh chưa hiểu hết hàm ý của hai chữ 'có duyên' này, em cảm thấy cần thiết phải giải thích cho anh một chút."

Lục Thỉ tỏ thái độ sẵn sàng lắng nghe.

"Có duyên là chỉ quan hệ giữa em và chị Mộc Hàm Hi. Cụ thể thì... chị ấy là bạn gái em," Mặc Trạch Bắc nghiêm túc nói, "Là vợ tương lai của em."

Nghe vậy, tim Mộc Hàm Hi run lên, cô vô thức nắm chặt tay lái, gương mặt nhỏ trở nên nóng rực... Lục Thỉ thì trực tiếp ngây người, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.

"Em... em không nói giỡn với anh chứ?" Anh ta trợn mắt, không thể tin nổi.

"Ngày thường em không hay nói giỡn, hơn nữa chúng ta cũng chưa thân thiết đến mức để em nói giỡn."

Lục Thỉ im lặng tiêu hóa thông tin một lát, sau đó chân thành nói: "Xin lỗi, anh không biết quan hệ của hai người, anh cứ ngỡ Mộc Hàm Hi còn độc thân... Tóm lại, xin hai người thứ lỗi cho sự l* m*ng và mạo phạm trước đây của anh."

Mặc Trạch Bắc cảm thấy Lục Thỉ người này cũng khá tốt, tác phong đúng mực quân tử.

"Mộc Hàm Hi còn một người chị gái tên là Mộc Toàn Nhã, hiện đang độc thân, tính cách rất tốt, nấu ăn cũng rất ngon và tuổi tác xấp xỉ anh..."

Chiếc xe vững vàng tiến về phía trước, Mộc Hàm Hi nhịn không được khẽ mỉm cười. Lục Thỉ trước đây luôn chuyên chú học hành nên chưa trải qua chuyện tình cảm, nay công việc đã ổn định, gia đình cũng muốn anh ta mau chóng yên bề gia thất.

Tới nơi, xuống xe, Lục Thỉ đi theo hai người vào rạp phim. Ở khu vực chờ, anh ta chủ động cho Mộc Hàm Hi biết thông tin cơ bản của bản thân và bày tỏ hy vọng có thể gặp gỡ Mộc Toàn Nhã. Mộc Hàm Hi nghe xong thấy Lục Thỉ quả thực ưu tú, thái độ lại rất thành khẩn.

"Thế này đi, để em hẹn chị em xem chị ấy có thể tới xem phim cùng chúng ta không. Còn lại thì tùy vào anh vậy." Mộc Hàm Hi đơn giản kể về tình hình của Mộc Toàn Nhã và nói cho anh ta biết chị gái có lẽ chưa muốn yêu đương ngay. Lục Thỉ nói không sao, có thể làm bạn để tiếp xúc trước.

Hơn nửa giờ sau Mộc Toàn Nhã tới, Mộc Hàm Hi giới thiệu Lục Thỉ với chị. Mộc Toàn Nhã không rõ sự tình nên cũng không nghĩ ngợi nhiều. Bốn người vào phòng chiếu, ngồi ở hàng giữa theo thứ tự: Mặc Trạch Bắc, Mộc Hàm Hi, Mộc Toàn Nhã, Lục Thỉ.

Xem phim xong, Lục Thỉ muốn mời cả ba đi ăn tối. Mộc Hàm Hi và Mặc Trạch Bắc vì phải về nấu cơm cho ba mẹ nên uyển chuyển từ chối. Mộc Toàn Nhã tối nay không bận, lại thấy người này cư xử nho nhã lễ độ, chừng mực nên đã đồng ý. Sau bữa ăn, hai người còn trao đổi phương thức liên lạc.

"Mặc Tiểu Bảo, chị không ngờ em còn có tiềm chất làm bà mai đấy?"

Mặc Trạch Bắc vừa giúp cô thắt tạp dề vừa cười trộm: "Thật là trùng hợp, lần đầu tiên trong đời đấy ạ."

Mộc Hàm Hi vô thức cong môi.

"Nhắc mới nhớ," Mặc Trạch Bắc từ phía sau chậm rãi vòng tay ôm lấy cô, thì thầm bên tai: "Trên người chị thực ra có một loại tiềm chất rất độc đáo."

Mộc Hàm Hi v**t v* mu bàn tay nàng, dịu dàng hỏi: "Là gì thế?"

"Làm vợ của em."

Dứt lời, cả hai đều đỏ bừng mặt.

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »