Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 184

❊ ❊ ❊

Hôn lễ của Mộc Toàn Nhã và Lục Thỉ được quyết định tổ chức vào ngày 4 tháng 5, cũng chính là ngày Thanh niên.

Mộc Hàm Hi, Lâm Hiểu Nhiên, Úy Lam cùng một người em họ xa của nhà họ Mộc đảm nhận vai trò phù dâu. Đội phù rể cũng gồm bốn người, là họ hàng và bạn bè bên phía Lục Thỉ.

Trưa ngày 3 tháng 5, Mộc Hàm Hi và Mặc Trạch Bắc lái xe đến ga tàu cao tốc đón Lâm Hiểu Nhiên và Úy Lam, sau đó cả bốn cùng trở về nhà Mộc Toàn Nhã. Căn nhà của tân nương vốn đã được trang hoàng xong xuôi với bong bóng hồng, chữ "Hỷ" đỏ chói, cánh hoa tươi thắm, màn lụa lãng mạn, đèn màu rực rỡ, cùng đủ loại gấu bông trang trí và thảm lông mềm mại...

Sau bữa trưa, nhóm phù dâu mặc thử váy cưới. Vì trước đó đã được chỉnh sửa một lần nên kích cỡ hiện tại đều vừa vặn và phù hợp.

Đến 3 giờ chiều, nhóm phù rể có mặt. Vì ngày mai có tiết mục nhảy mở màn của đội phù dâu phù rể nên họ cần tập dượt trước để phối hợp ăn ý. Động tác khá đơn giản, không cần tiếp xúc quá thân mật, chỉ cần phù rể và phù dâu nắm tay nhau, theo nhịp điệu âm nhạc thực hiện vài tư thế và xoay vài vòng là được.

Mặc Trạch Bắc đứng một bên, đôi mắt không rời, lặng lẽ nhìn chàng trai trạc tuổi mình đang đỏ mặt thẹn thùng đưa tay về phía Mộc Hàm Hi... Mộc Hàm Hi theo bản năng liếc nhìn sắc mặt lạnh lùng và đôi mày đang nhíu chặt của Mặc Trạch Bắc. Tim cô thắt lại, cô khẽ nói lời xin lỗi để giải thích với chàng trai kia, cậu ta gãi đầu tỏ vẻ không sao cả.

Mộc Hàm Hi kéo Mặc Trạch Bắc sang phòng kế bên.

"Em ra phòng khách đợi tớ được không?" Mộc Hàm Hi dịu dàng v**t v* nếp nhăn giữa mày Mặc Trạch Bắc, nhẹ giọng dỗ dành hũ giấm nhỏ của mình, "Em cứ đứng đây nhìn chằm chằm làmchị cảm thấy rất mất tự nhiên."

Mặc Trạch Bắc mím môi, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu rồi lẳng lặng bước đi. Lúc này nhà Mộc Toàn Nhã đâu đâu cũng là người, Mặc Trạch Bắc không muốn để ai thấy vẻ mặt sa sút của mình nên cố gượng cười rồi đi xuống lầu.

Rời khỏi khu nhà, nàng lang thang vô định một lát rồi nhận được điện thoại của Khúc Quân Chi. Đang lúc lòng buồn bực, nàng bắt đầu than vãn vài câu.

"Cứ nghĩ đến việc ngày mai chị Hàm Hi phải nắm tay người đàn ông khác nhảy mở màn trước mặt bao nhiêu người là tớ lại không kiềm được cơn ghen," Mặc Trạch Bắc ngồi xổm dưới đất, nhặt viên đá nhỏ vẽ lung tung, "Có những khoảnh khắc tớ thậm chí ước mình là con trai, như vậy tớ có thể..." Nàng thở dài một hơi, nuốt ngược những lời còn lại vào trong.

"Vậy chiếc nhẫn kim cương cậu mua sẵn từ trước, ngày mai có định tặng chị ấy nữa không?"

Mặc Trạch Bắc im lặng hồi lâu, cuối cùng trầm giọng đáp: "Tớ nghĩ lại rồi, hay là cứ tìm một cơ hội khác thích hợp hơn vậy..."

Cúp điện thoại, Mặc Trạch Bắc chậm rãi đứng dậy. Vừa quay đầu lại, nàng sững sờ khi thấy Mộc Hàm Hi trong bộ váy phù dâu đang đứng cách đó năm sáu mét. Mặc Trạch Bắc chết lặng, vô thức nắm chặt điện thoại, không biết những lời vừa rồi cô đã nghe thấy bao nhiêu...

"Lại đây..." Mộc Hàm Hi vẫy tay gọi nàng.

"Chị..." Mặc Trạch Bắc lo lắng, chậm chạp bước tới, khẽ nuốt nước bọt, "Sao chị lại ra đây?"

"Em nói xem?" Mộc Hàm Hi nhéo mặt nàng, "Chị còn chẳng phải lo cho cái đồ ngốc nào đó đang trốn đi ghen một mình sao..."

Mặc Trạch Bắc đỏ mặt, im lặng không nói gì.

"Chị vừa thương lượng với chị hai xong," Mộc Hàm Hi dịu dàng xoa đầu Mặc Trạch Bắc, "Ngày mai em sẽ mặc vest phù rể, cùngchị nhảy mở màn."

Mặc Trạch Bắc thực sự kinh ngạc: "Nhưng em là con gái mà..."

"Không sao cả, chỉ là đóng thay vai một chút thôi."

Đôi mắt Mặc Trạch Bắc sáng rực lên, tràn ngập niềm vui sướng: "Như vậy cũng được sao?"

"Ừm," Mộc Hàm Hi nắm tay nàng dắt về, "Chị hai chị đã gọi điện cho Lục Thỉ, anh ấy cũng giải thích xong với cậu đàn em kia rồi. Cậu ấy không có ý kiến gì, hơn nữa chiều cao và vóc dáng của hai người cũng tương đồng, em mặc vest của cậu ấy chắc chắn sẽ vừa."

Chàng trai kia vốn đã có bạn gái, cô người yêu khi nghe tin phải nhảy mở màn với phù dâu cũng đang ghen tuông, nên cách sắp xếp này khiến cả hai bên đều hài lòng. Mặc Trạch Bắc toét miệng cười, nét rạng rỡ không giấu nổi trên gương mặt.

Suốt hơn một tiếng tập luyện sau đó, nụ cười trên môi Mặc Trạch Bắc chưa từng tắt. Nàng còn thường xuyên tranh thủ lúc người khác không chú ý để thầm khen Mộc Hàm Hi xinh đẹp... Lúc nghỉ giữa giờ, hai người cùng nhau đi vệ sinh.

"Lúc nãy chị mặc váy phù dâu cũng không thấy em khen lấy một câu," Mộc Hàm Hi hừ nhẹ một tiếng, "Đúng là đồ hũ giấm hẹp hòi."

Mặc Trạch Bắc sờ mũi cười: "Yêu càng sâu thì mùi giấm càng nồng."

Khi hoàng hôn buông xuống, Mặc Trạch Bắc rời đi cùng nhóm phù rể. Sáng mai nàng phải theo đoàn đi đón dâu. Cô giáo Lâm và Úy Lam ở lại trò chuyện với Mộc Toàn Nhã một lát rồi theo Mộc Hàm Hi về nhà. Sau bữa tối, cả ba sớm rửa mặt rồi lên giường nằm.

"Ngày mai hơn 3 giờ sáng đã phải dậy rồi, thật là hành xác," Úy Lam rúc vào lòng Lâm Hiểu Nhiên, "May mà sau này tớ không cần kết hôn."

"Cậu không muốn có một hôn lễ sao?" Lâm Hiểu Nhiên hôn lên trán bạn gái, "Nếu cậu muốn, chúng ta có thể sang nước ngoài tổ chức tại nhà thờ..."

"Cậu còn lạ gì tớ nữa," Úy Lam lười biếng đáp, "Tớ vốn không quan trọng hình thức, hơn nữa mấy quy trình này phiền phức lắm..." Hai người trò chuyện bâng quơ một hồi rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong đêm tối mịt mù, nhóm phù dâu đã phải thức dậy sang nhà Mộc Toàn Nhã để làm tóc và trang điểm. Trước 7 giờ sáng, chú rể và đội phù rể đã có mặt. Sau một loạt thử thách như hỏi đáp trước cửa, tìm giày tân nương, kiểm tra mức độ ăn ý, phát bao lì xì và tỏ tình ngọt ngào, Lục Thỉ mới đón được cô dâu. Sau khi chụp ảnh kỷ niệm, đoàn xe xuất phát thẳng đến khách sạn đã đặt trước.

Đến phân đoạn nhảy mở màn, Mặc Trạch Bắc thần sắc căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, bắp chân run rẩy không thôi. Úy Lam nghiêng đầu nhìn nàng, nhỏ giọng trêu chọc: "Nhìn bộ dạng em lúc này, không biết lại tưởng hôm nay người kết hôn là em đấy."

Mặc Trạch Bắc dùng mu bàn tay lau mồ hôi trán, gượng gạo nặn ra một nụ cười. Vài phút sau, người dẫn chương trình gọi tên, Mặc Trạch Bắc nuốt nước bọt, xoa lòng bàn tay vào quần rồi cẩn thận bước lên đài theo những người phía trước. Khi nàng nắm tay Mộc Hàm Hi xoay vòng trên sân khấu, đầu óc nàng choáng váng, hơi thở dồn dập, trái tim trong lồng ngực như ngựa hoang tuột xích, điên cuồng lao nhanh...

Kết thúc điệu nhảy, Mặc Trạch Bắc bủn rủn chân tay đến mức gần như không bước nổi... Mộc Hàm Hi vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, dìu nàng đi ra nhà vệ sinh bên ngoài.

"Mặc Tiểu Bảo..." Mộc Hàm Hi giúp nàng rửa tay và lau mồ hôi, "Chị không ngờ em lại có khía cạnh này đấy."

Mặc Trạch Bắc đỏ mặt, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Mộc Hàm Hi thở dốc: "Lúc nãy tim em suýt thì nhảy ra ngoài luôn."

Mộc Hàm Hi nâng đầu nàng lên, v**t v* khuôn mặt: "Sao em lại căng thẳng đến thế chứ?"

Mặc Trạch Bắc rũ mắt, thẹn thùng thầm thì: "Vì em đã coi chị là tân nương của em."

Mộc Hàm Hi sững lại một chút, rồi đôi mắt rạng ngời ý cười...

Khi hai người trở lại chỗ ngồi cạnh Lâm Hiểu Nhiên và Úy Lam, cũng là lúc đến phân đoạn chú rể và cô dâu trao nhẫn. Tâm trí Mặc Trạch Bắc khẽ xao động, nàng vô thức chạm vào chiếc nhẫn kim cương trong túi.

"Thật tốt quá." Mộc Hàm Hi mỉm cười nhìn đôi uyên ương trên sân khấu.

Mặc Trạch Bắc vốn còn đang do dự, nhưng nghe câu nói này của Mộc Hàm Hi, nhiệt huyết trong lòng nàng lập tức sục sôi, dâng thẳng lên đại não không sao kiềm chế được... Nàng cúi đầu, cẩn thận mở hộp nhẫn, lén đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái của Mộc Hàm Hi.

Mộc Hàm Hi ngoái đầu nhìn lại, biểu cảm đầy kinh ngạc. Vì trong tiệc rượu còn rất nhiều người khác nên Mặc Trạch Bắc không thể nói gì, chỉ nắm chặt lấy bàn tay cô không buông.

Gương mặt xinh đẹp của Mộc Hàm Hi dần dần ửng hồng...

Hoàng hôn buông xuống, hai người Mộc Hàm Hi và Mặc Trạch Bắc lái xe đưa Lâm Hiểu Nhiên cùng Úy Lam ra ga tàu cao tốc. Mãi đến 11 giờ đêm, sau một ngày dài bận rộn, họ mới thực sự được rảnh rỗi, cùng nằm trên giường nghỉ ngơi.

Mộc Hàm Hi rúc vào lòng Mặc Trạch Bắc, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay rồi khẽ cười.

"Chị cười gì thế?"

"Chị chưa thấy ai cầu hôn như em cả," Mộc Hàm Hi nhéo chóp mũi Mặc Trạch Bắc, "Chẳng nói lấy một câu, cứ thế trực tiếp đeo nhẫn vào tay người ta."

"Vốn dĩ... em muốn tìm một cơ hội thích hợp hơn," Mặc Trạch Bắc dùng giọng mềm mỏng như đang làm nũng, "Nhưng lúc đó nghe những lời của người dẫn chương trình, lại nghe chị nói 'thật tốt quá', thế là em nhất thời kích động..."

Mộc Hàm Hi mỉm cười: "Chị thực sự rất bất ngờ, nó chẳng giống chút nào với màn cầu hôn lãng mạn mà chị từng tưởng tượng..."

"Chị chê em không lãng mạn à?" Mặc Trạch Bắc trề môi, bày ra bộ dạng đầy ủy khuất.

Mộc Hàm Hi cố ý trêu chọc: "Em không lãng mạn thì còn cần chị phải chê sao?"

"Hức... đau lòng quá đi mất..." Mặc Trạch Bắc dùng cằm cọ cọ vào cổ cô.

Mộc Hàm Hi nâng cằm nàng lên, dịu dàng đặt lên đó một nụ hôn: "Ngoan bảo, đã thấy khá hơn chút nào chưa?"

"Sao tự nhiên lại gọi là ngoan bảo thế?" Mặc Trạch Bắc có chút ngượng ngùng...

"Không thích à?" Mộc Hàm Hi v**t v* đôi mày nàng, "Hay là em thích chị gọi là tiểu ngốc hơn?"

"Chị gọi là gì cũng được..." Mặc Trạch Bắc híp mắt cười, "Gọi thế nào em cũng thích cả..."

Sau một hồi đùa nghịch, Mộc Hàm Hi nghiêm túc hỏi: "Mặc Tiểu Bảo, em mua nhẫn từ bao giờ thế?"

"Em đã lên kế hoạch từ mấy tháng trước rồi. Chiếc nhẫn kim cương này là hàng đặt làm riêng, mặt trong có khắc chữ cái tiếng Anh, là tên viết tắt của hai đứa mình."

"Em có chiếc nào cho mình không? Hay là chỉ mua cho chị thôi?"

"Em đặt một cặp nhẫn đôi mà," Mặc Trạch Bắc lục lọi trong ngăn kéo ra chiếc nhẫn của mình, "Chỉ là cỡ của em lớn hơn của chị."

Mộc Hàm Hi đặt hai chiếc nhẫn cạnh nhau để so sánh, rồi thử đeo chiếc của Mặc Trạch Bắc, quả nhiên là hơi rộng. Cô tò mò hỏi tiếp: "Vậy làm sao em biết được cỡ tay của chị?"

Mặc Trạch Bắc khẽ ho hai tiếng, vẻ mặt đầy thẹn thùng: "Có một lần sau khi hai đứa mình làm xong... chị mệt quá ngủ thiếp đi, em đã lén đo..."

"..."

Mặc Trạch Bắc cẩn thận cất hai chiếc nhẫn đi.

"Tỷ tỷ, giờ chị nhắm mắt lại thư giãn đi," thời gian qua Mộc Hàm Hi vẫn luôn bận rộn lo cho hôn lễ của Mộc Toàn Nhã nên rất mệt mỏi, "Để em xoa bóp cho chị thật tốt."

"Ừm..."

Dưới những động tác xoa bóp nhẹ nhàng, chậm rãi của nàng, Mộc Hàm Hi thiếp đi lúc nào không hay. Khoảng hai ba giờ sáng, cô thấy hơi khát nên dậy uống nước, Mặc Trạch Bắc nghe thấy động động tĩnh cũng bước xuống giường theo.

"Chị còn buồn ngủ không?" Mặc Trạch Bắc ôm lấy cô từ phía sau.

Giọng Mộc Hàm Hi hơi khàn: "Em muốn làm gì?"

Mặc Trạch Bắc tựa đầu vào sau gáy cô: "Muốn nghe tiếng của chị trên giường."

"Đồ ngốc này, buông chị ra đã..." Mộc Hàm Hi nén ngượng ngùng, "Chị đi tắm..."

Mặc Trạch Bắc mặt dày, ôm chặt không buông: "Cùng đi đi."

Đến tận bốn năm giờ sáng, Mặc Trạch Bắc rốt cuộc mới thấm mệt sau trận lăn lộn. Mộc Hàm Hi vùi đầu vào cổ nàng, đuôi mắt đỏ rực, mồ hôi đầm đìa, không ngừng thở dốc...

Mặc Trạch Bắc nghỉ ngơi một lát rồi bế Mộc Hàm Hi vào phòng tắm. Ngày hôm sau, cả hai ngủ thẳng cánh đến tận khi mặt trời lên cao...

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »