Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 158

❊ ❊ ❊

Từ sau lần Úy Lam tuyên bố với mẹ rằng muốn tìm con gái để yêu đương, hễ cứ rảnh rỗi là cô lại hẹn mấy cô nàng ham chơi đi uống rượu ở bar. Lần nào cô cũng trở về trong tình trạng say khướt, sau đó mượn rượu làm càn, bày đủ trò quậy phá khiến mẹ Úy tức đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể dạy dỗ cô một trận.

Đêm nay, Úy Lam lại say, cô bám lấy bồn cầu nôn thốc nôn tháo. Mẹ Úy vừa mắng nhiếc vừa thúc giục ba Úy vào bếp nấu canh giải rượu. Ba Úy hết lời dỗ dành, cuối cùng cũng đút cho con gái uống hết một bát canh lớn, rồi mới dìu cô về phòng ngủ.

Sự cứng đầu của Úy Lam khiến mẹ Úy vô cùng phiền muộn, khóe miệng bà nổi cả mụn nhiệt, hai bên thái dương cũng đau nhức không thôi. Ba Úy lặng lẽ nhặt chiếc gối ôm mà mẹ Úy vừa ném vào người Úy Lam lúc nãy rồi đi về phía sofa. Thế nhưng, mông ông vừa mới chạm vào đệm, mẹ Úy đã xông tới đấm đá, cào cấu túi bụi để trút hết ngọn lửa tích tụ bấy lâu nay lên người ông. Ba Úy đau đến nhăn mặt nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không hề né tránh.

Sau khi phát tiết xong, mẹ Úy tựa lưng vào sofa thở dốc: "Thật không biết kiếp trước tôi làm nên tội tình gì mà kiếp này lại sinh ra cái ngữ nghịch ngợm như nó."

Ba Úy lén quan sát sắc mặt vợ, đợi bà bình tĩnh lại đôi chút mới ôn tồn lên tiếng: "Con gái mình tính nết thế nào bà còn lạ gì nữa, không đáng để chấp nhặt với nó đâu."

Mẹ Úy lườm ba Úy một cái cháy mặt: "Nói đi cũng phải nói lại, tất cả là tại ông. Từ nhỏ ông đã quá nuông chiều nên giờ nó mới coi trời bằng vung, cả ngày chẳng làm được việc gì nên hồn. Giờ không biết bị gió độc nào thổi mà tự dưng lại bảo thích con gái, rồi suốt ngày tụ tập với mấy đứa 'yêu tinh' trang điểm lòe loẹt đi uống rượu bê tha. Tôi sắp bị nó làm cho tức chết rồi đây!"

Ba Úy rũ mắt, bộ dạng trông có vẻ khép nép: "Tôi có một đề nghị không biết có nên nói ra không."

Mẹ Úy cười lạnh hai tiếng, liếc ông: "Đã quá nửa đời người rồi mà còn không đưa ra được cái đề nghị nào ra hồn thì tốt nhất ông nên ngậm miệng lại đi." Bà nhắm mắt than thở: "Giờ nghĩ lại, ngày xưa chắc đầu tôi bị lừa đá nên mới nhìn trúng ông. Nếu không có ông, tôi đã chẳng sinh ra cái đứa tiểu vương bát đán khiến người ta đau đầu thế này."

Đợi bà mắng mệt, ba Úy mới chậm rãi nói: "Tôi đang nghĩ, cứ đợi Lam Nhi tự mình tìm được một người con gái tử tế thì chẳng biết đến bao giờ. Hay là bà làm mẹ, đứng ra tìm kiếm giúp nó xem sao?"

"Đầu ông có nước vào à?!" Mẹ Úy nổi trận lôi đình trừng mắt nhìn ông. "Cái hành vi quái đản này của nó đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi rồi, mà ông còn bảo tôi đi tìm đối tượng cho nó sao?"

Ba Úy vội vàng xoa dịu cơn giận của vợ, sau đó bắt đầu phổ cập kiến thức cho bà về tình yêu đồng giới. Ông nói thao thao bất tuyệt suốt hai ba tiếng đồng hồ, từ lịch sử nhân văn đến di truyền học, từ ảnh hưởng của môi trường đến việc các quốc gia ủng hộ hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới, và cả những bi kịch của cuộc sống người đồng tính lấy người khác giới.

Mẹ Úy nghe mà há hốc mồm kinh ngạc. "Ông nói quốc gia mình hiện tại có đến mấy chục triệu người đồng tính sao?"

Ba Úy gật đầu xác nhận. Mẹ Úy bưng ly nước uống vài ngụm, không nói thêm gì nữa. Tối đó tắm xong, bà hiếm khi đeo kính lão vào, ngồi trước máy tính bắt đầu tra cứu tư liệu về vấn đề này. Cả đêm đó bà trằn trọc không sao ngủ được, trong đầu cứ luẩn quẩn mãi về chuyện của con gái.

Ngày hôm sau, bà sang nhà họ Lâm định tâm sự với mẹ Lâm cho khuây khỏa. Không ngờ lại bắt gặp mẹ Triển Triết ở đó. Kỳ lạ hơn là lần này mẹ Triển mang theo rất nhiều dược liệu bồi bổ quý giá, khác hẳn với lần sang nhà bà chỉ xách theo túi trái cây rẻ tiền. Mẹ Úy thấy phiền lòng, ngồi chưa ấm chỗ đã lạnh mặt bỏ về.

Tiễn khách xong, mẹ Lâm vội vàng chạy sang nhà họ Úy.

"Bà đại tỷ kia mang lễ vật sang nhà bà là có ý gì thế?" Mẹ Úy quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn mẹ Lâm. "Có phải bà ta nhìn trúng Hiểu Nhiên nhà bà rồi không?"

Mẹ Lâm cũng không giấu giếm: "Bà ấy có ý đó thật. Hôm nay tới là để bàn chuyện này với tôi." Thấy sắc mặt mẹ Úy càng thêm khó coi, mẹ Lâm liền giải thích: "Nhưng tôi đã khéo léo từ chối rồi, lúc về bà ấy trông không vui lắm."

Lúc này mẹ Úy mới quay mặt lại, thần sắc dịu đi đôi chút, rồi hai người bắt đầu buôn chuyện phiếm.

"Nhắc mới nhớ," Mẹ Úy nghĩ đến những gì ba Úy đã phổ cập và những tư liệu mình vừa đọc, "Hiểu Nhiên nhà bà vẫn luôn không yêu đương gì, đến giờ cũng chẳng có ý định đó, bà không lo lắng sao?"

"Trước đây thì cũng lo lắm," Mẹ Lâm nói đầy ẩn ý, "Nhưng giờ tôi cũng nghĩ thoáng rồi."

"Tôi thấy thế này... mấy năm nay con bé chẳng thấy thích một cậu con trai nào..." Mẹ Úy cân nhắc hồi lâu rồi khéo léo ám chỉ: "Có chút kỳ lạ phải không..."

Mẹ Lâm giả vờ bất đắc dĩ: "Hễ tôi nhắc đến chuyện này là nó lại bảo duyên phận chưa tới, có giục cũng chẳng được."

Mẹ Úy mấp máy môi, bộ dạng muốn nói lại thôi.

"Bà có gì muốn nói thì cứ nói đi, chị em bao nhiêu năm rồi còn giấu giếm gì nữa."

Được lời như cởi tấm lòng, mẹ Úy không còn kiêng dè gì nữa: "Cái đứa ngỗ nghịch nhà tôi, trước đó chẳng phải nói là không thích đàn ông sao... Lúc đầu tôi cũng không để tâm, nhưng hôm qua nghe ba nó nói một hồi mới thấy chuyện này không hề ít, chỉ là tụi mình già rồi nên không biết thôi."

Mẹ Lâm trợn tròn mắt, giả vờ vô cùng kinh ngạc.

"Tôi... tôi đang đoán, không biết Hiểu Nhiên có phải cũng... không thích đàn ông không? Chỉ là nhà bà gia giáo nghiêm, nên con bé vẫn luôn giấu, không dám nói cho hai ông bà biết."

"Chuyện này chắc không thể nào chứ?"

"Ai chà... mọi việc không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất," Mẹ Úy sợ mẹ Lâm bị ảnh hưởng sẽ buồn lòng, liền quay sang trấn an: "Nhưng tôi cũng chỉ đoán mò thế thôi, Hiểu Nhiên có lẽ không phải vậy đâu, chắc là có uẩn khúc gì đó khác..."

Vài ngày sau, mẹ Lâm lại sang nhà họ Úy chơi, bảo rằng mình về nhà cũng đã tìm đọc tài liệu về vấn đề này. Hai người cứ thế bàn luận suốt cả buổi tối.

"Nếu Hiểu Nhiên thực sự không thích đàn ông, bà cũng đừng làm khó con bé," Mẹ Úy bắt đầu tính toán nhỏ trong lòng, "Tôi thấy con bé xưa nay đối với Lam Nhi rất tốt, hay là bà cứ vun vén cho hai đứa nó xem sao. Tụi nó lớn lên cùng nhau, mình lại hiểu tận gốc rễ..."

"Thế này sợ là không ổn đâu," Mẹ Lâm cố ý cao giọng: "Tôi nói thật bà đừng giận, Lam Nhi nhà bà tính tình kiêu kỳ, tự tôn quá lớn, Hiểu Nhiên nhà tôi làm sao mà chiều nổi..."

Mẹ Úy nghe vậy liền xụ mặt xuống, sắc mặt xám xịt. Sau đó bà bắt đầu liệt kê ưu điểm của Úy Lam để khen ngợi hết lời, thậm chí chuyện hồi mẫu giáo Úy Lam giúp bạn c** q**n đi vệ sinh cũng được bà lôi ra kể. Mẹ Lâm chỉ mỉm cười, không nói thêm gì.

Khi mẹ Lâm ra về, mẹ Úy kéo ba Úy lại lầm rầm bàn bạc đến nửa đêm.

"Tôi nghĩ đi nghĩ lại rồi, nếu Lam Nhi muốn yêu con gái thì không ai thích hợp bằng Hiểu Nhiên cả," Mẹ Úy vỗ tay cái đét. "Đứa nhỏ đó mình nhìn nó lớn lên, nhân phẩm tốt, tính cách ổn định, lễ phép, công việc lại vững vàng. Quan trọng nhất là nó luôn bảo vệ Lam Nhi từ bé, thương nó giống hệt như ông vậy." So với mấy cô nàng yêu tinh mà Úy Lam tụ tập cùng, Hiểu Nhiên quả thực chính là thiên sứ trần gian.

Ba Úy nỗ lực nén cười, gương mặt ra vẻ cực kỳ nghiêm túc: "Hiểu Nhiên đúng là rất tốt, tôi cũng rất ưng ý. Nhưng vấn đề mấu chốt là con bé chưa chắc đã thích con gái, mà nếu có đi nữa thì cũng chưa chắc đã có ý định đó với Lam Nhi. Tình bạn và tình yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đấy nhé."

Ngọn lửa nhiệt tình trong lòng mẹ Úy vừa bùng lên đã bị ba Úy dội cho một gáo nước lạnh, nhưng không những không tắt mà trái lại còn cháy dữ dội hơn. Bà bắt đầu tính toán, âm thầm vạch ra một kế hoạch cho riêng mình...

Bà cứ cách ba ngày lại gọi điện cho Lâm Hiểu Nhiên một lần, quan tâm từ chuyện ăn uống, sinh hoạt hàng ngày đến việc sắm sửa áo quần. Sau đó, khi Lâm Hiểu Nhiên bắt đầu kỳ nghỉ đông, mẹ Úy lại càng năng sang nhà họ Lâm hơn. Qua lại thường xuyên, Lâm Hiểu Nhiên cũng dần sẵn lòng tâm sự những nỗi niềm và phiền não của người trẻ với bà, trong đó có việc nàng không thích đàn ông, cũng như sự phản cảm đối với hành vi thúc giục yêu đương, cưới hỏi của ba mẹ suốt mấy năm qua. Mẹ Úy nghe xong mà mừng rỡ đến mức hở cả lợi.

"Dì ơi, chuyện này dì phải giữ bí mật giúp con đấy, đừng để lộ ra ngoài kẻo ba mẹ con biết thì gay to."

Mẹ Úy ngoài miệng thì vâng vâng dạ dạ hứa hẹn, nhưng tối đó về nhà liền khui ngay một chai vang đỏ, bật nhạc du dương rồi bắt ba Úy cùng khiêu vũ. Ba Úy ôm eo vợ, cùng bà tiến thoái theo nhịp điệu, gương mặt tỏ vẻ khó hiểu: "Hôm nay có chuyện gì mà bà vui thế? Có tin gì mừng à?"

Mẹ Úy khẽ ngân nga theo điệu nhạc, vẻ mặt đắc chí vô cùng, chẳng buồn trả lời ông.

Dịp cuối năm cận kề, hai nhà Lâm - Úy bắt đầu sắm sửa hàng Tết. Mẹ Úy đề nghị năm nay hai nhà cùng ăn Tết chung cho không khí thêm náo nhiệt, nhà họ Lâm liền đồng ý ngay. Khi Úy Lam nghỉ phép trở về, mẹ Úy lập tức nhắm hỏa lực vào chính con gái mình.

Đêm xuống, mẹ Úy vào phòng Úy Lam, bảo là lâu ngày không gặp nên nhớ con, muốn hai mẹ con cùng hàn huyên tâm sự. Úy Lam thì đang mải mê chơi game nên chẳng mấy để tâm đáp lời. Mẹ Úy cố nén cơn giận, kiên nhẫn lấy điện thoại của con gái ra, tiếp tục dùng lời lẽ ngọt ngào: "Lúc trước con chẳng bảo là con thích con gái đó sao?"

Úy Lam ra vẻ hờ hững, dán mắt nhìn bộ móng tay mới làm: "Vâng, đúng thế ạ."

Mẹ Úy đặt tay cô xuống, đắp chăn lại rồi xoay mặt cô đối diện với mình: "Con thích con gái mẹ không ngăn cản, nhưng con không được yêu đương mù quáng lung tung, phải theo yêu cầu của mẹ."

"Mẹ có yêu cầu gì ạ?"

Mẹ Úy liền lấy Lâm Hiểu Nhiên làm hình mẫu, đếm trên đầu ngón tay kể ra một loạt điều kiện. Úy Lam nâng mí mắt nhìn mẹ, vẻ mặt cạn lời: "Mẹ, mẹ cố ý làm khó con đúng không? Con biết đào đâu ra một cô gái ưu tú như vậy bây giờ?"

"Chỉ cần con dụng tâm tìm kiếm, nhất định sẽ tìm được."

Úy Lam bĩu môi nhún vai: "Cứ cho là có người như thế thật đi, nhưng người ta lấy lý do gì mà lại nhìn trúng con chứ?"

"Thế nên con phải tìm người quen mà ra tay, tìm người nào đã có cơ sở tình cảm với con, biết nhường nhịn, thương yêu và bao dung được khuyết điểm của con. Sau đó mới từ từ chuyển hóa tình bạn thành tình yêu..."

Trong mắt Úy Lam xẹt qua một tia cười giảo hoạt, nhanh như chớp. Cô dùng ngón trỏ phải gõ vào lòng bàn tay trái, ra hiệu tạm dừng: "Mẹ, mẹ vòng vo nãy giờ, không lẽ người mẹ đang nói tới là Lâm Hiểu Nhiên đấy chứ?"

Mẹ Úy cười rạng rỡ: "Ai chà, không hổ là con gái mẹ, thông minh thật, đoán một cái trúng ngay."

"Chuyện này sao mà được ạ? Tụi con quá thân thiết rồi, sao có thể trở thành người yêu được? Nghĩ thôi đã thấy kỳ cục rồi... Hơn nữa cậu ấy cũng chưa từng nói với con là không thích đàn ông mà..."

"Chuyện này mẹ đã xác nhận rồi, con bé không thích đàn ông đâu," Mẹ Úy phớt lờ mấy câu đầu, chỉ tập trung vào câu cuối của Úy Lam, "Mấy hôm trước mẹ cố ý gài bẫy hỏi chuyện, thế mà lại gài ra được thật đấy..."

Suốt nửa đêm hôm đó, mẹ Úy bắt đầu tẩy não Úy Lam bằng cách khen ngợi Lâm Hiểu Nhiên hết lời.

"Thật đấy, hai đứa cực kỳ hợp nhau, lại còn thanh mai trúc mã nữa," Mẹ Úy nói đến khô cả cổ, với lấy chén trà trên bàn đầu giường nhấp một ngụm cho nhuận giọng, "Hơn nữa con bé vẫn luôn đối xử tốt và che chở cho con. Chọn người yêu phải chọn người như thế, con mà ở bên con bé thì ba mẹ sau này chẳng còn phải lo lắng gì nữa." Nói đến đoạn xúc động, mẹ Úy còn kịp thời lau nước mắt, nhấn mạnh việc mình nuôi nấng Úy Lam vất vả ra sao, tốn bao nhiêu tâm trí, rồi lôi cả mấy chuyện xưa xửa xừa xưa ra kể lể một lượt...

Úy Lam cực lực nhịn cười, cô ôm lấy mẹ, vỗ vỗ sau lưng bà: "Mẹ, mẹ đừng buồn nữa... Thôi được rồi, vì mẹ, con sẽ nỗ lực thử xem, được chưa ạ?"

Mẹ Úy không nhịn được mà nín khóc mỉm cười, nhưng cũng nhanh chóng che giấu đi...

Đợi mẹ Úy yên tâm trở về phòng ngủ, Úy Lam với vẻ mặt đắc thắng lập tức nhắn tin WeChat cho tổng công trình sư Lâm Hiểu Nhiên, báo cáo tình hình đêm nay.

Bên kia trả lời rất nhanh:

【 Sắp tiến tới bước cuối cùng rồi. 】

Úy Lam đỏ bừng mặt:

【 Cậu thật là hạ lưu. 】

Lâm Hiểu Nhiên liền gửi liên tiếp mấy tấm hình động (gif) đầy ám muội. Có lẽ bị những tấm hình đó ảnh hưởng, nửa đêm hôm ấy Úy Lam bắt đầu mơ thấy một giấc mộng xuân đầy hổ thẹn. Khi tỉnh dậy, cô phát hiện chiếc quần nhỏ của mình đã ướt đẫm...

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »