Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 188

❊ ❊ ❊

Sáng sớm đầu thu, bầu không khí mỏng manh phảng phất chút se lạnh khó nắm bắt. Trận mưa đêm qua khiến lá vàng ẩm ướt rơi đầy, chồng chất đan xen trên hai bên đường phố.

Mặc Trạch Bắc mặc quần dài áo cộc tay, đón lấy quầng sáng nhẹ nhàng, chạy vài vòng quanh khu nhà. Khoảng nửa giờ sau, nàng mới thong thả trở về. Mộc Hàm Hi vẫn còn đang ngủ, hơi thở thanh nhẹ, lồng ngực phập phồng đều đặn.

Mặc Trạch Bắc vừa rửa tay xong, đầu ngón tay còn hơi lạnh, nàng tinh tế v**t v* bờ môi mềm ấm của Mộc Hàm Hi, ánh mắt chứa đựng tình nồng không thể tan biến. Mộc Hàm Hi dần mở mắt, bắt gặp ánh nhìn nóng bỏng và rạng rỡ của nàng. Khóe môi Mặc Trạch Bắc hiện lên nụ cười nhạt, ngón tay cái khẽ nghiền nhẹ trên cánh môi cô.

"Tỷ tỷ, đêm qua là tự em đi tắm đấy."

Mộc Hàm Hi dĩ nhiên hiểu ý tứ trong lời nói của nàng, cô rũ mắt, thẹn thùng nhìn nàng.

"Chẳng phải trước đây chị có rèn luyện sao?" Mặc Trạch Bắc bày ra vẻ mặt khó hiểu, "Sao mà... thể lực vẫn tệ như vậy?" Sau trận mây mưa nồng nhiệt đêm qua, Mặc Trạch Bắc đã hiểu rõ, bất kể là ở trên hay ở dưới, xong việc người này luôn ở trong trạng thái kiệt sức.

Mộc Hàm Hi cắn môi, đôi gò má nhiễm một tầng hồng nhạt. Mặc Trạch Bắc ghé lại gần, hơi thở ấm áp phả vào vành tai đang nóng rực của cô, thầm thì nỉ non: "Tỷ tỷ, sau này những việc vất vả này cứ để em làm cho nhé?"

Mộc Hàm Hi vừa xấu hổ vừa bực, cô đưa tay vòng qua cổ Mặc Trạch Bắc, chiếc lưỡi mềm mại khẽ chạm vào yết hầu nàng, mút mát rồi lướt nhẹ chậm rãi... Mặc Trạch Bắc nuốt nước bọt, hơi thở dồn dập, ánh mắt dần tối lại. Mộc Hàm Hi giữ chặt gáy nàng, bờ môi mềm mại dán lên vành tai, cằm, rồi đến xương quai xanh...

Những nụ hôn mịn màng lưu luyến cùng sự đụng chạm như có như không khiến cổ họng Mặc Trạch Bắc ngứa ngáy, da đầu tê dại.

"Chị à..." Lông mi Mặc Trạch Bắc run rẩy, giọng nói đã mất đi sự bình tĩnh.

Mộc Hàm Hi hơi nghiêng đầu nhìn nàng, thanh âm trong trẻo giấu vài phần ý cười: "Sức chống cự của ai đó... cũng chỉ đến thế thôi sao."

"Em đối với chị..." Ánh mắt Mặc Trạch Bắc mê ly, ngữ khí ái muội, "Chưa bao giờ có sức chống cự cả..."

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ "thùng thùng", là dì Cam lên gọi hai người xuống ăn cơm. Mặc Trạch Bắc hơi thẹn thùng lùi lại, Mộc Hàm Hi mất tự nhiên vuốt lại mái tóc trước ngực: "Em xuống lầu trước đi, chị đi rửa mặt ngay đây."

"Vâng."

Ăn sáng xong, hai người lái xe đến nhà Mộc Toàn Nhã. Mộc Toàn Nhã kéo Mộc Hàm Hi vào phòng ngủ nói chuyện thân mật, còn Lục Thỉ và Mặc Trạch Bắc ngồi ngoài phòng khách xem phim bom tấn Mỹ.

"Chị vốn định chờ hai năm nữa mới tính chuyện con cái," Hai chị em ngồi trên đệm mềm trước cửa sổ sát đất, "Nhưng mấy hôm trước ba mẹ Lục Thỉ có qua chơi, ý tứ của hai ông bà là hy vọng hai đứa chị cân nhắc chuyện này sớm một chút."

Mộc Hàm Hi cũng thấy lời của trưởng bối có lý. Cô suy nghĩ một chút rồi kể cho Mộc Toàn Nhã nghe chuyện Mặc Trạch Bắc đến hòn đảo vô danh kia. Mộc Toàn Nhã kinh ngạc, có chút không thể tin nổi.

"Mặc Tiểu Bảo đã thông qua thử thách trên đảo rồi. Chờ đến kỳ nghỉ đông, em ấy sẽ lại qua đó để chiết xuất tế bào gốc từ tủy xương, tạo ra tình tr*ng..."

Mộc Toàn Nhã liên tục cảm thán, rồi hỏi: "Vậy nói như thế, hai đứa chỉ có thể sinh con gái thôi sao?"

"Vâng," Mộc Hàm Hi mỉm cười, "Mặc Tiểu Bảo còn nghĩ xong tên cho con luôn rồi, tên là Mộc Uyển Thu."

"Tên này hay đấy, nghe rất thanh nhã," Mộc Toàn Nhã vỗ vào mu bàn tay Mộc Hàm Hi, "Nói thật lòng, so với những cậu nhóc nghịch ngợm, chị cũng thích một cô bé ngoan ngoãn hơn."

"Vậy chị và anh rể nỗ lực lên, sinh hẳn hai đứa, như vậy tỷ lệ sẽ cao hơn." Mộc Toàn Nhã lườm cô một cái, thẹn thùng không nói tiếp.

Buổi trưa, Mộc Hàm Hi và Mặc Trạch Bắc ở lại ăn cơm. Sau khi rời khỏi nhà Mộc Toàn Nhã, hai người định đi dạo phố xem phim, nào ngờ Thái Kỳ gọi điện báo rằng mình đã đưa bé Mộc Yên qua chơi, hỏi hai người khi nào về. Cúp máy, cả hai liền ra bãi đỗ xe quay về nhà.

Vừa vào cửa, Mộc Yên đã vui sướng lao về phía Mặc Trạch Bắc. Nàng bế thốc con bé lên: "Cô dắt con ra trung tâm thương mại chơi nhé? Ở đó có nhiều búp bê xinh lắm." Mộc Yên cười tươi như hoa, ôm cổ Mặc Trạch Bắc hôn lấy hôn để vào mặt nàng.

Tại trung tâm thương mại, Mộc Yên dính chặt lấy Mặc Trạch Bắc như một món đồ trang sức nhỏ không rời. Mộc Hàm Hi và Thái Kỳ vào cửa hàng chọn đồ, Mặc Trạch Bắc bế Mộc Yên lững thững đi theo phía sau. Đi ngang qua một tiệm đồ uống lạnh, đôi mắt nhỏ của Mộc Yên nhìn chằm chằm vào hình ảnh cây kem trên bảng hiệu, tay nhỏ vô thức nắm chặt cổ áo Mặc Trạch Bắc.

"Muốn ăn à?"

"Dạ," Mộc Yên ghé tai nàng nói nhỏ, "Nhưng mà... mẹ không cho con ăn."

"Không sao, cô mua cho con, hai cô cháu mình lén ăn," Mặc Trạch Bắc xốc con bé lên, đi tới quầy, "Chào bạn, cho tôi một cây kem vị dâu tây."

Mộc Yên theo bản năng quay đầu nhìn Thái Kỳ, thấy mẹ và cô Mộc đã vào một cửa hàng quần áo mới nhẹ nhàng thở phào một cái. Mặc Trạch Bắc mỉm cười xoa đầu con bé, rồi lấy điện thoại ra thanh toán. Khi nhân viên đưa kem ra, Mộc Yên vô thức nuốt nước bọt.

"Nào, con liếm hai cái trước đi." Mộc Yên cúi đầu, vươn chiếc lưỡi nhỏ chạm nhẹ vào kem.

"Ngon không?" Mộc Yên gật đầu liên tục.

"Cái này lạnh lắm, con không được ăn nhiều, nếm vị thôi là được rồi." Mộc Yên ngoan ngoãn vâng dạ, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cây kem trên tay nàng. Mặc Trạch Bắc lại đưa kem đến bên môi con bé: "Hai miếng cuối cùng nhé." Mộc Yên mừng rỡ, vội vàng dùng lưỡi liếm thêm hai cái.

Mộc Hàm Hi ra ngoài trước Thái Kỳ, nhìn thấy cảnh này, cô liếc Mặc Trạch Bắc một cái rồi đón lấy Mộc Yên: "Em cứ đợi lát nữa bị chị dâu mắng đi." Cô vừa dứt lời thì Thái Kỳ cũng bước ra.

Mặc Trạch Bắc ôn tồn giải thích: "Chị dâu, em chỉ cho bé liếm mấy cái thôi, không dám cho ăn nhiều đâu."

Thái Kỳ oán trách: "Em với thằng Thiếu Trác nhà chị đúng là một khuôn đúc ra, chỉ giỏi nuông chiều tiểu Yên thôi." Mặc Trạch Bắc gãi chóp mũi, không dám ho he.

Buổi chiều cả nhà cùng đi xem phim, sau đó dưới sự năn nỉ của tiểu Yên, Mặc Trạch Bắc và Mộc Hàm Hi cùng về nhà Thái Kỳ chơi.

Tiểu Yên tay trái nắm Mộc Hàm Hi, tay phải nắm Mặc Trạch Bắc dẫn vào phòng công chúa của mình. Thái Kỳ theo sát phía sau, đem những con búp bê vừa mới mua đặt ở phía đầu giường cho con bé.

Mặc Trạch Bắc chăm chú quan sát cách bố trí và trang trí phòng ngủ của Mộc Yên, thầm tính toán trong lòng, sau này có con cũng sẽ làm một căn phòng xinh đẹp, mộng ảo và tràn ngập sắc hồng như thế này.

Tối về đến nhà, khi nằm trên giường nghỉ ngơi, Mặc Trạch Bắc ôm lấy Mộc Hàm Hi, bắt đầu kể về những khát khao đối với cuộc sống sau khi có con gái.

"Mặc Tiểu Bảo?"

Mặc Trạch Bắc nghiêng đầu nhìn chị.

"Em rất có tiềm năng làm một ông bố cuồng con gái đấy."

Mặc Trạch Bắc nháy mắt với cô: "Em còn có tiềm năng làm một kẻ cuồng vợ nữa, sao chị không nhắc đến chuyện này?"

Mộc Hàm Hi đưa ngón tay chọc nhẹ vào trán nàng: "Giờ em càng lúc càng lợi hại, chị nói chẳng lại em nữa rồi."

Mặc Trạch Bắc nhướng mày, toét miệng cười...

Chiều tối ngày hôm sau, Mặc Trạch Bắc định lái xe về nhà thì tình cờ bắt gặp Khúc Quân Chi ở cổng trường.

"Cậu đi đâu thế?"

"Đến quán Hải Thượng Nhân Gia trên đường Thanh Sơn," Khúc Quân Chi tắt ứng dụng gọi xe, ngồi vào ghế phụ của Mặc Trạch Bắc: "Bạn cùng phòng đại học của tớ hôm nay qua đây phỏng vấn, nhân tiện hẹn gặp nhau một lát."

Mặc Trạch Bắc gật đầu rồi bắt đầu khởi động xe. Khúc Quân Chi liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng loáng, lấp lánh trên tay Mặc Trạch Bắc, tò mò hỏi: "Trong số bạn học cao học, có ai hỏi cậu đã kết hôn chưa không?"

"Có."

"Thế cậu trả lời sao?"

"Không thèm để ý."

Khúc Quân Chi lắc đầu mỉm cười. Đến nơi, Khúc Quân Chi vẫy tay chào tạm biệt, Mặc Trạch Bắc lái xe đi mua chút đồ rồi mới về nhà.

Hôm nay Mộc Hàm Hi đi công tác ở tỉnh khác, dự kiến phải sau cuối tuần mới về. Ăn cơm xong, Mặc Trạch Bắc dắt chú chó Nguyên Nguyên xuống khu chung cư đi dạo nửa tiếng. Nhiệt độ ban đêm hạ xuống, xua tan cái oi bức ban ngày, thỉnh thoảng có làn gió mát thổi qua.

Mặc Trạch Bắc ngồi tựa vào ghế dài, Nguyên Nguyên ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân nàng chờ đợi. Một người một chó làm bạn bên nhau, không khí yên tĩnh và ấm áp, cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự hài hòa đó.

Màn hình hiển thị một số lạ, Mặc Trạch Bắc do dự một lát rồi vẫn bắt máy.

"Có phải là bạn học Mặc Trạch Bắc không?"

Mặc Trạch Bắc hơi kinh ngạc, giọng nói ở đầu dây bên kia hình như là giảng viên nữ dạy lớp nàng sáng nay – cô Tuyền Uẩn.

"Dạ, em nghe đây ạ."

"Chuyện là thế này, Trạch Bắc, đề tài nghiên cứu hiện tại của cô liên quan đến thông tin lượng tử và chip lượng tử, không biết em có hứng thú không?"

Sau khi Mặc Trạch Bắc đưa ra câu trả lời khẳng định, cô lại hỏi liệu nàng có dự định học lên tiến sĩ không.

"Thưa cô, em thực sự có ý định làm nghiên cứu khoa học ạ."

"Vậy thế này đi, tiết thứ ba sáng mai em qua văn phòng cô, chúng ta sẽ trao đổi kỹ hơn."

"Dạ vâng."

Mặc Trạch Bắc dắt Nguyên Nguyên về nhà, vào thư phòng cẩn thận xem qua tư liệu về vị giảng viên này. Nàng biết được cô Tuyền Uẩn là tiến sĩ Vật lý tốt nghiệp từ một trường đại học thuộc Ivy League, hiện đã là giáo sư chính nhiệm trong học viện, năm nay mới tròn 37 tuổi. Năng lực nghiên cứu của cô rất mạnh, từng công bố nhiều bài báo trên các tạp chí chuyên ngành hàng đầu có tầm ảnh hưởng quốc tế...

Ngày hôm sau, Mặc Trạch Bắc đeo ba lô đến văn phòng của cô Tuyền Uẩn. Hai người trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ rất tâm đầu ý hợp. Mặc Trạch Bắc có ấn tượng đặc biệt tốt với cô Tuyền, buổi trưa họ còn cùng nhau ăn cơm.

Thực tế theo quy trình thông thường của học viện, phải hơn một tháng nữa mới đến kỳ chọn giảng viên hướng dẫn, nhưng Mặc Trạch Bắc rất có cảm tình với cô Tuyền nên đã gia nhập nhóm nghiên cứu của cô trước. Từ đó, ngoài việc lên lớp bình thường, Mặc Trạch Bắc còn phải hoàn thành các nhiệm vụ cô Tuyền giao, cuộc sống bỗng chốc trở nên vô cùng bận rộn.

Một tuần sau, Mộc Hàm Hi đi công tác về. Cô vốn tưởng Mặc Trạch Bắc sẽ ở nhà vào buổi tối, nhưng kết quả là nàng không có mặt. Cô gọi điện cho Mặc Trạch Bắc mới biết buổi chiều nàng không có tiết nên đã đi đón con giúp cô Tuyền, buổi tối cũng ở lại nhà cô ăn cơm.

【 Tỷ tỷ, khoảng nửa tiếng nữa là em về đến nơi rồi. 】

Mộc Hàm Hi không nói gì, chỉ nhắn lại một chữ "Được".

11 giờ đêm, sau khi tắm rửa xong, Mặc Trạch Bắc nằm đè lên người Mộc Hàm Hi, đầu lưỡi tinh tế lướt qua vành tai cô... Mộc Hàm Hi ngửa chiếc cổ thanh tú, khẽ thở dốc: "Con gái của cô Tuyền nhà em bao nhiêu tuổi rồi?"

"Vừa tròn 4 tuổi ạ."

"Chồng cô ấy đi công tác sao?" Tại sao lại để sinh viên của mình đi đón con hộ như vậy?

"Cô ấy hiện tại không có chồng, cô Tuyền ly hôn rồi, kết hôn được ba tháng là bỏ nhau," Mặc Trạch Bắc vùi đầu vào cổ Mộc Hàm Hi, khẽ nhấm nháp làn da mịn màng, "Ly hôn xong cô mới biết mình mang thai." Những chuyện này là do cô Tuyền Uẩn nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay Mặc Trạch Bắc nên mới tình cờ nhắc đến.

"Em tính học tiến sĩ với cô ấy luôn à?"

"Vâng ạ," Giọng Mặc Trạch Bắc trầm thấp, "Em muốn học chương trình thạc sĩ liên thông tiến sĩ để có thể tốt nghiệp sớm hơn một chút."

Mộc Hàm Hi ôm chặt lấy eo nàng: "Được, đều nghe theo em hết..."

Cửa kính không đóng chặt, gió đêm len qua khe hở tràn vào phòng, mang theo hơi lạnh mỏng manh...

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »