Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1673 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 118

❊ ❊ ❊

Mặc Trạch Bắc gọi hai cuộc điện thoại nhưng Mộc Hàm Hi đều không bắt máy, có lẽ cô vẫn đang bận rộn với công việc, thế là nàng đành lái xe về chung cư trước. Chờ đến khi nàng tắm rửa xong và sấy khô tóc, Mộc Hàm Hi mới gọi lại cho nàng.

"Có chuyện gì muốn nói với chị à?" Mộc Hàm Hi vừa mới kết thúc công việc đang dở tay.

Mặc Trạch Bắc thuật lại ngắn gọn nguyên văn lời đề nghị của Giáo sư Mộc. Mộc Hàm Hi vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp rồi rẽ phải đi vào trong: "Vậy em nghĩ thế nào?"

"Em..." Mặc Trạch Bắc cầm điện thoại đi tới đi lui trong phòng khách, cuối cùng lại ngồi xuống sofa: "Em đều nghe theo chị hết."

Mộc Hàm Hi dùng thẻ phòng mở cửa, suy tư nói: "Chị cảm giác ba mẹ bảo em về nhà ở, tám phần là đã coi em như con gái nuôi mà đối đãi rồi."

Mặc Trạch Bắc nhăn nhó mặt mũi, rối rắm hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ?"

Mộc Hàm Hi cởi áo khoác vắt lên giá áo, sau đó ngồi xuống chiếc sofa đơn màu trắng sữa: "Em cứ tạm thời đừng trả lời hai người, chờ chị về rồi tính tiếp."

"Vâng," Mặc Trạch Bắc ổn định tâm thần, lại hỏi: "Vậy khi nào chị về?"

"Chắc phải hai ngày nữa."

"Ồ," Mặc Trạch Bắc cúi đầu, ngón tay mân mê tấm đệm sofa, gương mặt lộ vẻ ngượng ngùng: "Mộc thỏ con, em nhớ chị quá."

Đầu dây bên kia, Mộc Hàm Hi khẽ mỉm cười. Mặc Trạch Bắc ngượng ngùng, đỏ mặt hỏi nhỏ: "Chị... ở bên ngoài chị có nhớ em không?"

"Ừ."

Khóe môi Mặc Trạch Bắc cong lên, lông mày nhướn cao nhưng vẫn cố tình giả vờ không hiểu: "'Ừ' là ý gì ạ?"

Mộc Hàm Hi cũng nảy sinh ý muốn trêu chọc nàng: "'Ừ' nghĩa là không nhớ đấy."

"Không nhớ?" Mặc Trạch Bắc trợn tròn mắt, ủy khuất nói: "Mộc thỏ con, mấy ngày nay chị đều không nhớ em sao?"

Mộc Hàm Hi mím môi cười: "Đúng vậy, không nhớ đâu."

Ngữ điệu của Mặc Trạch Bắc trở nên mềm mỏng, mang theo chút ý vị làm nũng: "Mộc thỏ con, ngày nào em cũng nhớ chị, sao chị lại có thể không nhớ em chứ..."

Mộc Hàm Hi không nhịn được, bật cười khẽ thành tiếng. Mặc Trạch Bắc tức khắc thẹn thùng lúng túng, nàng hắng giọng: "Mộc thỏ con, chị đi tắm đi, tối nay nghỉ ngơi sớm nhé."

Mộc Hàm Hi cắn môi, gương mặt hơi nóng lên: "Mặc Tiểu Bảo, chị cũng nhớ em."

Hơn 1 giờ sáng, Mặc Trạch Bắc nằm trên giường mà trong đầu vẫn cứ xoay quanh câu nói đó của Mộc Hàm Hi: Chị cũng nhớ em.

Chiều thứ Tư, Mộc Hàm Hi đi công tác về. Lúc đó Mặc Trạch Bắc vẫn đang trong giờ học, Mộc Hàm Hi không gọi điện mà chỉ gửi cho nàng một tin nhắn WeChat.

Vừa tan học, Mặc Trạch Bắc đã gấp không chờ nổi muốn lái xe đi tìm Mộc Hàm Hi, kết quả giữa đường lại nhận được điện thoại từ bạn cùng phòng của Chu Nhược Hinh. Người gọi chính là cô bạn tổ chức sinh nhật lần trước, khi Mặc Trạch Bắc đến đón Chu Nhược Hinh, cô ấy đã xin phương thức liên lạc của nàng.

"Chào cậu, tớ là bạn cùng phòng của Chu Nhược Hinh, xin hỏi đây có phải bạn học Mặc Trạch Bắc không?"

"Là tớ." Mặc Trạch Bắc vẫn chưa ra khỏi cổng trường.

"Chu Nhược Hinh bị sốt rồi, bọn tớ khuyên thế nào cậu ấy cũng không chịu đi khám," Cô bạn hẳn là đang đứng ở hành lang gọi điện, thỉnh thoảng có tiếng ồn ào truyền tới, "Cậu có thể qua đây một chút không?" Cả ngày hôm nay Chu Nhược Hinh không đi học mà xin nghỉ bệnh, ban đầu chỉ là cảm mạo, sau đó triệu chứng ngày càng nặng, hiện giờ trán sờ vào đã nóng hầm hập.

"Được, tớ qua ngay." Cúp máy, Mặc Trạch Bắc lập tức lái xe đến ký túc xá của Chu Nhược Hinh.

Phòng của cô ở tầng 3, đỗ xe điện xong, Mặc Trạch Bắc chạy một hơi lên lầu. Khi nàng đến nơi, mấy cô gái đang lo lắng đứng nhìn Chu Nhược Hinh đang nằm ở giường tầng trên. Cô quay lưng về phía họ, lặng lẽ rúc sâu trong chăn... Thấy Mặc Trạch Bắc đến, các cô gái đều ăn ý lùi lại nhường đường.

Mặc Trạch Bắc tháo giày, leo lên chiếc giường tầng gần cửa. Nàng nhẹ nhàng kéo góc chăn nhưng không kéo được, đối phương đang dùng sức giữ chặt...

"Nhược Hinh, là tớ đây."

Nghe thấy giọng của Mặc Trạch Bắc, Chu Nhược Hinh mới dần dần buông lỏng tay ra. Mặc Trạch Bắc kiểm tra trán của cô, thấy nóng bỏng tay.

"Cậu đã uống thuốc hạ sốt chưa?" Mặc Trạch Bắc nhỏ giọng hỏi.

"Chưa." Giọng cô nghẹn đặc lại.

"Tớ đưa cậu ra trạm xá trường khám nhé?"

Chu Nhược Hinh im lặng một lát rồi thấp giọng nói: "Ra bên ngoài đi... Tớ không muốn đến trạm xá trường."

"Được, vậy ra bên ngoài," Mặc Trạch Bắc xuống giường trước, rót cho cô một ly nước ấm, chờ cô chậm rãi leo xuống rồi đưa ly nước qua: "Không vội, uống nước xong rồi mình đi."

Chu Nhược Hinh ngoan ngoãn nhận lấy ly nước, ngồi trên ghế nhấp từng ngụm nhỏ. Mấy cô bạn cùng phòng nhìn nhau, thầm kinh ngạc vì không ngờ Chu Nhược Hinh lại nghe lời Mặc Trạch Bắc đến vậy. Uống xong nửa ly nước, Chu Nhược Hinh đứng dậy mặc thêm áo khoác ngoài.

Mặc Trạch Bắc giúp cô cầm một chiếc bình giữ nhiệt có nước ấm, bỏ vào ba lô của Chu Nhược Hinh rồi xách trên tay. Mấy cô gái tiễn hai người xuống lầu, Mặc Trạch Bắc chở Chu Nhược Hinh ra cổng trường bằng xe điện. Đỗ xe xong, Mặc Trạch Bắc định gọi taxi đến phòng khám. Nàng lấy điện thoại ra vừa mở phần mềm gọi xe thì Mộc Hàm Hi gọi tới.

"Mặc Tiểu Bảo, em đã tan học chưa?"

"Vâng ạ," Mặc Trạch Bắc nhìn Chu Nhược Hinh, do dự một chút rồi nhỏ giọng nói: "Nhược Hinh bị sốt, giờ em định đưa cậu ấy đi phòng khám kiểm tra một chút."

"Em ấy bị sốt sao?" Bước chân Mộc Hàm Hi khựng lại, "Hai đứa hiện giờ đang ở đâu?"

"Đang ở cổng trường ạ."

"Vậy hai đứa chờ một chút, chị lái xe qua đón."

Mặc Trạch Bắc mím môi, vâng một tiếng rồi cúp máy. Nàng quay sang bảo Chu Nhược Hinh: "Chị Mộc Hàm Hi lát nữa sẽ tới, chị ấy lái xe đưa mình đi."

Chu Nhược Hinh nhíu mày, trực tiếp từ chối: "Không cần chị ấy tới đâu, tớ không muốn làm phiền chị ấy."

Mặc Trạch Bắc vẻ mặt khó xử: "Nhược Hinh..."

"Tớ tự gọi xe đi được," Chu Nhược Hinh móc điện thoại trong túi ra, "Cậu về đi, không cần bồi tớ đâu."

Mặc Trạch Bắc theo bản năng đưa tay giữ lấy điện thoại của cô, không khí trở nên giằng co. Qua mười mấy giây, Mặc Trạch Bắc là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Trách tớ suy nghĩ không chu toàn, để tớ giải thích với chị Mộc Hàm Hi một chút, bảo chị ấy đừng tới nữa."

Chu Nhược Hinh quay mặt đi, đầy vẻ quật cường: "Cậu cũng đi đi, đừng quan tâm đến tớ, tớ tự đi là được."

Đôi lông mày của Mặc Trạch Bắc khẽ nhíu lại, nàng móc điện thoại gửi cho Mộc Hàm Hi một tin nhắn: Cậu ấy đang dỗi, để em khuyên nhủ một chút rồi đưa đi khám sau. Chị cứ về trước đi, lúc nào rảnh em gọi lại cho chị.

Mộc Hàm Hi trả lời lại một chữ: "Được."

Mặc Trạch Bắc gọi một chuyến xe, khi xe đến, nàng kéo Chu Nhược Hinh vào ghế sau, hai người suốt quãng đường không nói câu nào. Gần trường có một phòng khám tư nhân khá uy tín, chỉ năm sáu phút sau họ đã đến nơi. Tại phòng khám, nhân viên y tế đo nhiệt độ cho Chu Nhược Hinh, hỏi han qua triệu chứng rồi kê cho cô một ít thuốc hạ sốt đường uống.

Trở lại trên xe, Chu Nhược Hinh lại lặng lẽ khóc. Tâm trạng Mặc Trạch Bắc vô cùng phức tạp, cuối cùng nàng đành đưa cô về chung cư của mình.

Vì chưa ăn tối nên khi về đến chung cư, Mặc Trạch Bắc đã đặt đồ ăn qua ứng dụng, gồm một món mặn, hai món chay, cùng hai phần chè táo đỏ hạt sen dưỡng dạ dày và hai hộp cơm.

Khi đồ ăn được giao đến, Mặc Trạch Bắc mở các hộp đóng gói, bày biện lên chiếc bàn nhỏ: "Nhược Hinh, rửa tay rồi lại đây ăn chút gì đi."

"Tớ không muốn ăn, không có tâm trạng, cậu tự ăn đi."

Mặc Trạch Bắc đi tới, kéo cô đứng dậy rồi dẫn đến bồn rửa tay. Nàng rửa tay xong trước rồi đứng một bên chờ. Chu Nhược Hinh có chút biệt nữu nhưng rồi cũng cúi đầu rửa tay. Thấy trên mặt cô vẫn còn vương nước mắt, Mặc Trạch Bắc khẽ nhắc: "Rửa mặt luôn đi." Sau đó tìm một chiếc khăn lông đưa qua: "Lau khô nước trên mặt đi này."

Hai người ngồi xuống bàn ăn cơm. Dưới sự khuyên nhủ kiên trì của Mặc Trạch Bắc, Chu Nhược Hinh cuối cùng cũng uống được nửa bát cháo và ăn một ít cơm.

"Nửa tiếng sau mới được uống thuốc nhé." Ăn xong, Mặc Trạch Bắc bắt tay vào thu dọn bàn ăn.

Uống thuốc xong, Mặc Trạch Bắc bảo cô vào phòng ngủ nghỉ ngơi một lát nhưng cô không chịu. Hai người cứ thế ngồi đối diện, bầu không khí giằng co. Vài phút sau, Chu Nhược Hinh đứng dậy: "Tớ về ký túc xá đây."

Mặc Trạch Bắc nhíu mày suy tư, có những chuyện nàng vẫn muốn hỏi cho rõ ràng nên đưa tay giữ Chu Nhược Hinh lại: "Hồi tối qua tại sao nửa đêm cậu lại ra ngoài đứng hóng gió lạnh?" Lúc bác sĩ hỏi nguyên nhân bệnh, cô đã hững hờ nhắc đến vài câu.

Nghe vậy, thần sắc Chu Nhược Hinh khựng lại. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn nàng, khàn giọng nói: "Bởi vì tớ không ngủ được, vì trong đầu toàn là hình bóng của cậu..." Nước mắt lại không tự chủ được mà rơi xuống, "Cậu còn muốn hỏi gì nữa không?"

Mặc Trạch Bắc thở dài, gương mặt đầy vẻ bất đắc dĩ. Chu Nhược Hinh cắn môi, khẽ ôm lấy Mặc Trạch Bắc, nức nở nghẹn ngào: "Tớ đã thử buông bỏ rồi, nhưng tớ vẫn cứ thích cậu..."

Đôi tay Mặc Trạch Bắc buông thõng bên người, nhưng cuối cùng vì không đành lòng, nàng vẫn vỗ nhẹ lên lưng cô. Đợi cô ngừng khóc, nàng mới nhỏ giọng nói một câu: "Nhược Hinh, tớ và chị Mộc Hàm Hi đang ở bên nhau rồi."

Chu Nhược Hinh chậm rãi ngẩng đầu, trên hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ trong suốt. Đôi vai cô run rẩy không kiểm soát, làn môi run run hỏi: "Từ khi nào?"

"Hơn một tuần trước."

Chu Nhược Hinh dần buông tay ra, cả cơ thể như mất hết sức lực mà ngã quỵ xuống sofa. Tim Mặc Trạch Bắc thắt lại, vội vàng khom người ghé sát lại xem xét: "Nhược Hinh, cậu không sao chứ?"

Chu Nhược Hinh dùng sức đẩy nàng ra, biểu cảm đầy vẻ bướng bỉnh và quật cường: "Cậu tránh ra đi! Tớ không cần cậu thương hại!" Nói xong, cô cầm lấy túi xách đứng bật dậy.

Mặc Trạch Bắc không yên tâm định đưa cô về, nhưng lại bị cô quát lạnh: "Đừng đi theo tớ!"

Mặc Trạch Bắc thử bước tới vài bước, cảm xúc của cô càng thêm kích động, đôi mắt hừng hực lửa giận, mặt đỏ tía tai: "Tớ đã bảo là đừng đi theo tớ!"

Mặc Trạch Bắc đành dừng bước. Chờ cô ra khỏi chung cư, nàng lập tức gọi điện cho Khúc Quân Chi.

"Cậu đừng lo lắng quá, tớ qua đó ngay đây," Khúc Quân Chi bật dậy khỏi giường, xỏ giày, quớ lấy chiếc áo khoác rồi chạy ra ngoài, "Cậu cứ đi theo phía xa, đừng để cậu ấy phát hiện."

"Được, tớ biết rồi." Mặc Trạch Bắc đợi ở chung cư khoảng hai ba phút cho cô đi xa một đoạn mới xỏ giày, cầm theo thuốc rồi ra cửa.

Ra khỏi tiểu khu, đi thêm một đoạn đường nữa, nàng thấy Chu Nhược Hinh dừng lại dưới một gốc cây già, ngồi thụp xuống đó mà khóc. Mặc Trạch Bắc nhìn mà lòng thấy xót xa, vội vàng gửi WeChat cho Khúc Quân Chi. Một lát sau, Khúc Quân Chi đạp xe đạp công cộng tìm tới nơi: "Cậu về đi, cứ giao cậu ấy cho tớ."

"Cậu định khuyên cậu ấy thế nào?"

"Chuyện này cậu đừng quản," Khúc Quân Chi nhận lấy túi thuốc hạ sốt từ tay Mặc Trạch Bắc, "Tớ tự có cách."

"Cậu ấy đang phát sốt đấy, cậu đừng có lúc này mà nói lời kích động..."

"Ôi tớ biết rồi," Khúc Quân Chi ngắt lời, "Cậu yên tâm đi, tớ tự biết chừng mực."

Mặc Trạch Bắc đứng nhìn Khúc Quân Chi tiến tới, vừa mới ngồi xổm xuống cạnh Chu Nhược Hinh đã bị cô đẩy ngã nhào ra đất... Đúng là không nỡ nhìn tiếp, nàng nhịn không được mà rũ mắt, đưa tay vỗ trán ngán ngẩm...

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »