Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 171
của ta!

❊ ❊ ❊

Mặc sư đệ, chàng cũng thật chiếu cố tiểu đồ đệ nhà mình nha.” Mặc dù hình như Tề Hoan đang bị làm sao, nhưng cử chỉ thân mật của hai người vẫn làm giọng điệu Yêu Nhiêu chua loét.

Tề Hoan tựa trong ngực Mặc Dạ, giận chó đánh mèo véo hông hắn một cái, thuận tiện còn phóng ra một chút lôi điện. Ghen cơ đấy! Nam nhân của lão nương, nàng ta ăn dấm cái rắm, ai cho nàng ta tư cách này!

Đột nhiên cảm thấy trên người đau nhức, Mặc Dạ nhướn nhướn mày không lên tiếng. Thời điểm Tề Hoan không nói đạo lý liền mặc kệ mình theo phe nào, cho nên không nói gì mới là lựa chọn tốt nhất.

“Nếu không còn vấn đề gì, chúng ta cáo từ trước.” Mặc Dạ quét mắt nhìn mọi người ở đây một cái, căn bản không hề trưng cầu ý kiến ai.

Cảm thấy bị coi thường, Cô Nhai rốt cục không nhịn được, trực tiếp nhảy tới trước mặt Mặc Dạ, chỉ một tay vào hắn nói, “Mặc Dạ, chuyện của Lang Huyên Kiếm chúng ta có thể không truy cứu, nhưng ngươi phải chịu trách nhiệm với lời nói của đồ đệ ngươi.”

“Nha? Ngươi muốn ta chịu trách nhiệm thế nào?”

“Ngươi phải bồi thường tổn thất cho Thiên Đạo Các chúng ta.”

Cô Nhai cứng rắn nói xong, Tề Hoan liền không nhịn được buồn cười, trí tuệ của cổ nhân quả nhiên vô cùng vô tận, đến bây giờ còn có thể đòi bồi thường tổn thất tinh thần, Cô Nhai này quả nhiên có tiền đồ phát triển, cảnh giới vô sỉ đã luyện đến một trình độ nhất định rồi.

Trên thực tế, mặc dù thoạt nhìn Cô Nhai làm vậy rất quá đáng, nhưng thật ra tất cả các môn phái tu tiên đều có bộ dạng này, dường như đã trở thành một loại quy tắc. Đáng tiếc Tề Hoan trước kia ở phái Thanh Vân được bảo hộ quá tốt, căn bản chưa từng nhìn thấy một mặt u tối của các môn phái tu tiên, loại chuyện vô lý như thế này vẫn còn là nhẹ.

“Tổn thất của các ngươi? Một câu vừa rồi của đồ đệ ta làm tức chết toàn bộ đệ tử Thiên Đạo Các các ngươi sao? Nếu đúng như vậy thì ta cũng không ngại để nàng nói thêm mấy câu.” Mặc Dạ nhìn Cô Nhai, rõ ràng không có biểu lộ gì đặc biệt nhưng vẻ mặt bình tĩnh một cách quá đáng kia ở trong mắt người khác lại khiến người ta muốn hung hăng cho hắn một quyền.

“Mặc sư đệ, cần gì phải náo đến như vậy, Cô Nhai lão đạo cũng chỉ bất mãn chàng quá sủng ái đồ đệ mà thôi, cho nàng ta một chút trừng phạt nho nhỏ coi như xong, ngươi thấy sao, Cô Nhai?” Yêu Nhiêu nhìn lướt qua Cô Nhai, đột nhiên mở miệng nói.

Mặc dù ra vẻ hòa giải, nhưng lại đem mũi nhọn chĩa về phía Tề Hoan.

Cô Nhai tất nhiên không thể không nể mặt Yêu Nhiêu, trên thực tế, hắn làm tới nước này cũng chỉ bởi vì không nhịn được mình bị mất mặt, thật ra cũng không phải muốn gây chuyện với Mặc Dạ, dù sao Mặc Dạ vẫn là người của phái Thanh Vân, hiện tại hắn không thể trực tiếp khai chiến với phái Thanh Vân được, dĩ nhiên thái độ không thể quá đáng.

“Chuyện nhà chúng ta, từ lúc nào tới phiên ngươi quản?” Từ khi Yêu Nhiêu xuất hiện, Tề Hoan đã không vừa mắt nàng ta, nghe nàng ta nói xong lại càng cảm thấy chán ghét. Chủ yếu là bởi vì nam nhân của mình bị người ta mơ tưởng đến, cho nên trong lòng nàng không thoải mái.

Tề Hoan vừa thốt ra, Cô Nhai cảm thấy run run một trận, lá gan của Tề Hoan này cũng quá lớn đi, ngay cả Yêu Nhiêu cũng dám đắc tội, cho dù nể mặt Mặc Dạ thì Yêu Nhiêu kia chưa chắc đã bỏ qua cho nàng. Nhưng đây chẳng phải là kết quả hắn mong muốn sao, tuy gây sự với một tiểu bối là rất mất mặt, nhưng Tề Hoan này đích thực cần phải dạy dỗ.

“Mặc sư đệ, ta là nể mặt chàng........” Tề Hoan vừa nói xong, sắc mặt Yêu Nhiêu lập tức trở nên cực kỳ khó coi, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại dáng vẻ mỉm cười, chẳng qua ánh mắt nhìn Tề Hoan ít nhiều mang thêm chút ẩn ý hàm xúc khác.

“Không cần nể mặt hắn, ta cho ngươi biết, nam nhân này là của ta, ngươi dù có nhìn hắn thế nào đi nữa thì hắn cũng chỉ là của ta.” Tề Hoan thề, vừa rồi tuyệt đối là nàng nhất thời xúc động, đại não bị chập mạch rồi. Những lời như thế làm sao lại có thể do nàng nói ra chứ....... Trời ạ........

Lời Tề Hoan nói khiến khóe miệng Mặc Dạ cong lên, quả nhiên, bất luận trải qua bao nhiêu năm thì cái tính dễ xúc động của Tề Hoan đúng là khó thay đổi. Mặc Dạ sảng khoái ở trong lòng, Tề Hoan thì ảo não, về phần Yêu Nhiêu, nàng ta bị câu nói của Tề Hoan làm cho tức đến mức suýt nữa trụy tim. Những người khác đều u mê không hiểu gì.

Bọn họ không phải là thầy trò sao, vậy thì tuyên bố kia của Tề Hoan là có ý gì, hơn nữa Mặc Dạ cũng căn bản không hề có ý giải thích.

Đều nói bát nước hất đi thì không thể lấy lại được, ánh mắt Tề Hoan hung dữ nhìn Mặc Dạ một cái, nếu không phải tại nam nhân này, thì làm sao mình có thể mất mặt như vậy được. Sau đó chuyển hướng sang Cô Nhai, “Không phải ngươi muốn xem thứ phá hủy Lang Huyên kiếm sao, ta thành toàn cho ngươi, ngươi cũng đừng hối hận.”

Có một số người căn bản là không thể nhẫn nhịn được, chỉ cần ngươi nhượng bộ, bọn họ sẽ không biết xấu hổ tiến tới, biện pháp hữu hiệu nhất, chính là cho bọn họ một lần giáo huấn cả đời khó quên.

Cô Nhai vừa nghe Tề Hoan nói, ánh mắt lập tức sáng lên, tầm mắt mọi người thoáng cái đều tập trung đến trên người Tề Hoan.

Sau đó, tất cả mọi người đều nhìn thấy một màn cả đời khó quên, một Tu Chân giả hậu kỳ Hóa Thần thế mà bị một thứ màu xám tro trực tiếp đánh văng ra xa trăm mét, toàn thân cháy đen, trong miệng còn nhả ra một làn khói trắng. Mà bản thân hắn đã sớm trợn mắt bất tỉnh nhân sự.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm nghẹn họng trân trối, Tề Hoan giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thổi thổi một ít lôi ti còn lưu lại trên tay, cười đến không có ý tốt nói, “Còn ai muốn xem, ta sẽ cho các ngươi nhìn đủ.”

Mọi người nhìn nhau.

Không ai có dũng khi đi lên, phần lớn những ai tinh mắt đều nhìn ra được, Tề Hoan vốn không dùng bất kỳ pháp khí nào, cái mà nàng đánh ra là một quả cầu sét.

Tuy rằng trong giới tu tiên có không ít người tu luyện lôi thuật, nhưng không ai có thể đánh ra một kích mạnh như vậy. Có thể khiến Cô Nhai chưa kịp đánh trả đã hôn mê, đây là loại trình độ gì?!

Cũng khó trách Tề Hoan dám làm ra chuyện lớn lối như thế, người ta là có năng lực để đi ngang a. Rất nhanh, mọi người đều điều chỉnh tốt tâm tình, đồng loạt cho rằng Tề Hoan là cao nhân ẩn sĩ. Cho nên mới nói, chỉ cần có thực lực, ai thèm quản ngươi là người tốt hay người xấu, đã từng làm chuyện gì, cái họ quan tâm chỉ là thực lực của ngươi mà thôi.

Sắc mặt Minh Hồi lúc này đã sớm trắng bệch, y cảm thấy, ý nghĩ ngu xuẩn nhất đời mình chính là muốn dùng Tề Hoan để uy hiếp Mặc Dạ. Cũng may y chưa hề làm gì, nếu không, sợ rằng kết cục tuyệt đối không tốt hơn Cô Nhai là bao.

Trong Thiên Đạo Các, ngoại trừ mọi người đang ngây ngẩn thì kẻ bị rung động nhất e rằng chính là Lôi Minh trong Tế Thần điện. Bản thân nó vốn là lôi thú có thực lực Tiên Tôn, đương nhiên có thể cảm giác được lực lôi điện ẩn chứa trong chiêu thức của Tề Hoan.

Tiên thú tu hành vốn không dễ, lực lôi điện tinh khiết nhất trong thiên địa lại chỉ tháp Lôi Thần mới có, đó là bởi vì tháp Lôi Thần chứa lực khởi nguyên (năng lượng từ căn nguyên, nguồn gốc), có thể tạo ra các loại lôi điện tinh thuần nhất. Nhưng tháp Lôi Thần đã đóng cửa mấy ngàn năm, ngay cả Thiên Phạt trong coi tháp cũng không thể tiến vào, dĩ nhiên một tiên thú như nó càng không có biện pháp đi vào hấp thu lôi điện, điều này làm cho nó đã đạt tu vị Tiên Tôn suốt mười vạn năm mà không cách nào thăng tiến hơn được.

Nhưng trước mắt, thậm chí lại có người có thể phóng ra cầu sét hàm chứa lực khởi nguyên, điều này chứng tỏ cái gì? Điều này chứng tỏ chỉ cần khống chế được người này, mình sẽ trở thành tiên thú duy nhất có thể lên cấp liên tục trong Tiên giới thậm chí là trong lục đạo!

Nghĩ tới đây, trong mắt Lôi Minh hiện lên một tia quyết tuyệt (quyết đoán, tuyệt tình). Bết kể người ở Minh giới kia có quan hệ thế nào với nữ nhân này, bất kể hắn tới vì cái gì, thì nó cũng tuyệt đối phải lưu nữ nhân này lại.

Tu vi của Lôi Minh so ra cao hơn Tề Hoan, tất nhiên nó có thể nhìn ra tu vi Tề Hoan đã đến ngũ trọng thiên, mặc dù không biết vì sao một tiên nhân ngũ trọng thiên lại chạy đến Nhân Gian, còn ở chung với người của Minh giới, nhưng điều này cũng không cản trở đến kế hoạch của nó.

Mọi người có lẽ đã bị một chiêu kia dọa sợ, ngay cả Yêu Nhiêu cũng không nói gì, ánh mắt phức tạp nhìn Tề Hoan và Mặc Dạ rời đi.

Sau đó Tề Hoan có thật sự coi như chưa từng xảy ra chuyện gì hay không? Điều này hiển nhiên là không thể, tính nàng nhỏ mọn đã không phải mới ngày một ngày hai. Cho nên, Mặc Dạ đáng thương, lúc nửa đêm đang ôm Tề Hoan ngủ say thì bị Tề Hoan một cước đạp xuống giường, thuận tiện liên tiếp thưởng cho hắn những quả cầu sét to như chậu nước rửa mặt.

“Tiểu Hoan...... Để ta vào đi.......” Mặc Dạ đáng thương đứng ngoài cửa phòng, trong ngực còn ôm cái gối bị Tề Hoan ném ra cùng. Hắn nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra, lúc về vẫn còn tốt mà, tại sao nửa đêm đang ngủ, mình lại bị đuổi ra ngoài đây?

Hơn nữa....... Cúi đầu nhìn toàn thân xanh tím, Mặc Dạ không nhịn được thở dài, đây có tính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn không.

Nói thật thì, cầu sét của Tề Hoan không có uy hiếp gì cho hắn, nhưng mấu chốt là thứ đó đánh vào người cũng cảm thấy rất đau.

Về phần tại sao Tề Hoan tự dưng nổi đóa lúc nửa đêm, chỉ có thể nói là Mặc Dạ tương đối xui xẻo, ai bảo lúc ngủ Tề Hoan nằm mơ, mơ thấy Mặc Dạ ở cùng Yêu Nhiêu tình chàng ý thiếp, sau khi tức giận tỉnh mộng lại thấy nam nhân này ngủ ngon như thế, trong lòng nàng tất nhiên sẽ cảm thấy khó chịu rồi.

“Ngươi ở ngoài cố gắng mà kiểm điểm lại cho ta!” Giọng Tề Hoan từ trong nhà truyền đến.

Mặc Dạ gãi gãi đầu, rốt cục là muốn hắn kiểm điểm cái gì a? Dù sao cũng phải nói chút lý do cho hắn chứ.

Cố gắng đẩy cửa, phát hiện cửa đã bị Tề Hoan dùng lôi phong kín rồi, hắn bất đắc dĩ thở dài, được rồi, lời nương tử nói luôn đúng, hắn phải kiểm điểm.

Nhưng Mặc Dạ há có thể hết hy vọng dễ như vậy sao? Điều này hiển nhiên không phù hợp với tính cách của hắn, ngay lúc Tề Hoan đang an an ổn ổn chuẩn bị ngủ lại, giọng Mặc Dạ truyền vào, “Tiểu Hoan, tâm sự với ta đi.........”

Tề Hoan trầm mặc, không thèm nhìn hắn, tiếp tục ngủ.

“Tiểu Hoan, bên ngoài lạnh lắm a ~” Tựa trên cửa, ngẩng đầu nhìn mặt trăng lưỡi liềm trên bầu trời, Mặc Dạ thuận tay biến ra một bộ xiêm y mặc trên người, lại không biết từ đâu biến ra một bầu rượu, ừ, thuận tiện còn thêm một bàn thịt bò nhắm rượu.

“Tiểu Hoan, thịt bò này mùi vị rất khá........” Đúng lúc Tề Hoan buồn ngủ, giọng Mặc Dạ lại một lần nữa xuyên qua não, Tề Hoan trực tiếp bật dậy, hung dữ nhảy xuống gường kéo cửa ra.

Sau đó một vòng tay ấm áp bao quanh nàng, “Ta biết nàng không có ta là không ngủ được mà ~” Ôm Tề Hoan về giường, một cước đá cửa, cho nên mới nói, muốn sống hài hòa thì cần phải tranh thủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »