Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9961 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 131
làm hay không làm, đó là cả một vấn đề

❊ ❊ ❊

Cốt Vương đúng là đã chết triệt để. Sau khi bị Mặc Dạ hút hết âm khí, không chỉ hỏa hồn bị tiêu diệt, mà ngay cả bộ xương bảy màu cũng biến thành màu xám đen, trong chốc lát liền biến thành tro bụi.

Sau khi Cốt Vương chết, không có bất kỳ cốt ma nào dám tới tìm Mặc Dạ báo thù, nếu ngay cả Cốt Vương cũng không phải đối thủ của Mặc Dạ, thì ai dám xông lên chịu chết chứ, đây chính là Thiên Ma giới, thực dụng đến mức làm cho người ta buồn cười.

“Chúng ta bây giờ đi tìm Tinh Hoàng sao?” Ngồi trên phi kiếm màu vàng rộng rãi, như hào quang chói mắt xẹt qua màn đêm, Tề Hoan ngồi tựa bên cạnh Mặc Dạ, không ngừng điều chỉnh tư thế, không có tiểu hồ ly, nàng cảm thấy thật giống như thiếu thiếu chút gì đó.

Chẳng qua lời này nàng cũng không dám nói trước mặt Mặc Dạ, nam nhân này vô cùng nhỏ mọn, lần trước nàng chỉ lầm bầm có hai câu, kết quả hắn nói muốn hôm nào đó làm cho nàng một bữa thịt Cửu Vĩ thiên hồ kho tàu, “Nàng muốn đi chịu chết?”

“Tất nhiên không muốn.” Tìm hồi lâu vẫn không tìm được vị trí thoải mái, Tề Hoan bò dậy, đoan chính điều chỉnh tư thế của Mặc Dạ thật tốt, rồi mới đặt mông ngồi lên đùi hắn, còn dựa vào ngực hắn, mặc dù hơi cứng, nhưng sử dụng làm ghế rất tốt nha, Tề Hoan thầm nghĩ trong lòng.

“Chúng ta hạ giới có được không?” Hai cánh tay ôm eo Tề Hoan, Mặc Dạ đặt cằm trên vai nàng, ở bên tai nàng hỏi.

“Vì sao muốn hạ giới?” Không thể không nói, thật ra thì Tề Hoan ngược lại vô cùng đồng ý với đề nghị của hắn, trên Tiên giới còn một đống cục diện rối rắm, nàng không muốn trở về, Thiên Ma giới nàng cũng không thích thú, về phần Minh giới thì thôi đi, nàng không có cảm hứng bồi dưỡng tình cảm với đám tiểu quỷ kia, nghĩ tới nghĩ lui dường như chỉ có Nhân Gian là tốt nhất.

Mặc dù phi thăng đã được một thời gian, nhưng Tề Hoan vẫn không có tính tự giác làm tiên nhân, chỉ cảm thấy mình tựa như thích hợp với Nhân Gian hơn.

Người ta thường đi đến chỗ cao, nước chảy về chỗ trũng, nàng thì ngược lại, không có biện pháp đây là do tính cách rồi, đại khái rất khó thay đổi.

“Không phải nàng thích sao?”

Mặc dù lời của Mặc Dạ là hướng theo suy nghĩ của Tề Hoan, nhưng căn cứ qua kinh nghiệm thua thiệt nhiều năm, Tề Hoan tuyệt đối không ngu đến mức nghĩ là nam nhân này không có bất cứ mục đích nào khác.

“Ai nói ta thích!” Trong tình huống không biết hắn có mục đích gì, cứ thử một chút đã rồi hãy nói.

“À ~ thì ra nàng không thích thành thân ở Nhân Gian, vậy chúng ta đi Minh giới? Dù sao ta vẫn thấy nơi đó an toàn nhất.” Mặc Dạ cười nhẹ, tuy hắn đuổi theo thần niệm của Tinh Hoàng, nhưng lại phát hiện y ở chung một chỗ với một kẻ có thực lực thấp nhất cũng là cấp Vương. Chẳng lẽ Vương ở Thiên Ma giới gần đây đã bắt đầu hoạt động rồi? Trong tình huống không nắm chắc, Mặc Dạ không muốn lôi kéo Tề Hoan đi theo mình chịu chết.

Nếu chưa hiểu rõ tình huống, hắn không ngại đem nữ nhân này cột lại bên người đã rồi nói tiếp, thật vội a! Điều khiến Mặc Dạ lo lắng hơn chính là, nếu một ngày nào đó Tề Hoan cao hứng nói không lấy chồng, vậy thì đống sính lễ hắn đưa ra sẽ bị trôi theo dòng nước....... Mặc dù những thứ sính lễ kia đã bị một tờ giấy ghi nợ thay thế.......

“Muốn, muốn, đương nhiên muốn.” Vừa nghe Mặc Dạ nói đến Nhân Gian là vì chuyện thành thân, Tề Hoan vội vàng đáp ứng, bọn họ gặp nhau ở Nhân Gian, bây giờ trở lại Nhân Gian cũng coi như là lưu lại kỷ niệm.

Mặc dù không ai mở miệng nói đến chuyện sau này, nhưng trong lòng cả hai người đều hiểu rõ, thiên địa sắp tới sẽ rối loạn, mà hai người đều là trung tâm của vòng xoáy, nếu cuộc sống sau này không tốt, bọn họ muốn trân trọng hiện tại. Tận hưởng lạc thú trước mắt, đó là phương châm trong cuộc sống của Tề Hoan từ trước đến giờ.

“Thì ra nàng khẩn cấp như vậy a ~~”

“Không phải vậy, ta là lo lắng qua mấy năm nữa, ngươi cũng không biết đã bao nhiêu tuổi, sinh đứa nhỏ rất dễ dàng bị đao.” Tề Hoan nghĩ nghĩ, ở hiện đại mọi người đều nói nữ nhân sau hai mươi chín tuổi sinh con thì tỷ lệ đao sẽ rất lớn....... Mặc dù chỉ là ví dụ trên sinh học, nhưng Tề Hoan vẫn luôn tôn sùng như chân lý. Bây giờ nàng đã hơn một ngàn tuổi, ai biết được sẽ sinh ra hài tử như thế nào.

“....... Nếu không tin được, nàng có thể kiểm nghiệm hàng trước.” Mặc Dạ ban đầu sửng sốt, tiếng nói càng ngày càng trầm thấp, cho dù không nhìn thấy vẻ mặt, nhưng chỉ cần nghe âm thanh này, cũng đủ làm cho người ta xụi lơ.

Tề Hoan tự nhận mình không phải là “nữ tử chính trực” gì, cho nên nàng không hề lưu tình mà hóa sắc rồi........

Lúc này đang ở trên phi kiếm, có lẽ Mặc Dạ không nên quá xúc động mới phải, cho dù đã chuẩn bị tốt tâm lý giao mình cho hắn, nhưng vừa đến thời khắc mấu chốt, Tề Hoan lại cảm thấy gân cốt toàn thân đều run rẩy nghiêm trọng. Tiểu thuyết tình yêu nàng đã thấy nhiều, cho dù chưa trải nghiệm thực tế thì cũng biết bước là sẽ đau, nàng lo lắng a!

Mặc Dạ cũng vì thế mà bị nội thương không biết bao nhiêu lần, nhưng loại chuyện này cho dù hắn tức giận thì cũng không có chỗ nào giải tỏa, hiện tại thật vất vả đợi được Tề Hoan tự dâng mình tới, quản khỉ gió nó là địa phương nào.

Giạng chân trên người Mặc Dạ, hết sờ lại gặm, còn đem nửa người trên của hắn lột sạch sẽ, Tề Hoan đắc ý không được bao lâu, liền phát hiện ra một chuyện làm cho nàng kinh hồn khiếp vía, nam nhân này, dường như so với tưởng tượng của nàng còn kích động hơn a.

Ngay lúc Tề Hoan đang chần chừ, Mặc Dạ một tay đặt Tề Hoan nằm trên thân kiếm rộng rãi, trận pháp trên thân kiếm đột nhiên phát động, một tầng hào quang màu lam nhạt bao phủ quanh hai người.

Xong rồi, xong rồi, Mặc Dạ lại bí mật thi triển trận pháp rồi, nàng hiện tại chạy trốn còn kịp sao? Nằm trên thân kiếm, Tề Hoan nhìn xung quanh, hy vọng lúc này có người nào đó không thức thời đến quấy rầy một chút.

“Nàng chết tâm đi.” Mặc Dạ mỉm cười, nhưng dù thế nào Tề Hoan cũng không cảm thấy nụ cười đó là có ý tốt. Còn lời của hắn nữa, cái gì gọi là chết tâm, không tới phút cuối cùng, nàng tuyệt đối không từ bỏ ý định.

“Ta cảm thấy.......” Tề Hoan chống hai tay trên vai Mặc Dạ, phòng ngừa hắn đột nhiên đánh lén, ấp a ấp úng nói.

“Hử?”

“Ta cảm thấy........ Cái kia.......” Mắt Tề Hoan đảo loạn, không biết nên nói cái gì mới có thể làm cho Mặc Dạ tỉnh táo lại. Chỉ có thể trách nàng luôn bị sắc dụ, mấy lần liền không cầm giữ được, hơn nữa lại vô cùng nhát gan, lúc trước còn có thể lấy cớ, bây giờ thì…. trời muốn hại ta a~ Tề Hoan thầm khóc thét trong lòng.

“Nàng không phải chê ta quá lớn tuổi sao....... Tất nhiên là ta phải chứng minh rồi.” Mặc Dạ lần này mỉm cười thật đúng là không có ý tốt, Tề Hoan chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, xiêm y của nàng nhất thời biến thành từng mảnh, từng mảnh nhỏ.

Thế này quá vô sỉ rồi, ỷ vào tu vi cao hơn nàng, lại dám cách không xé y phục! Trong nháy mắt cả khuôn mặt nhỏ nhắn của Tề Hoan đỏ lên, cũng không đẩy Mặc Dạ ra, dứt khoát ôm cổ hắn kéo xuống, dán thân thể lên so với bị nhìn thấy còn tốt hơn, mặc dù động tác này lại càng nguy hiểm hơn một chút.

Khi thân thể hai người gần sát nhau, Tề Hoan cảm giác hô hấp của Mặc Dạ dường như nóng hơn, ham muốn trong mắt không hề che dấu, làm cho Tề Hoan không dám nhìn thẳng.

Nụ hôn nóng bỏng che đi toàn bộ những lời viện cớ chưa kịp ra khỏi miệng của Tề Hoan, đầu lưỡi linh động thăm dò trong khoang miệng khẽ mở của nàng, quấn quýt si mê, đây là một nụ hôn cuồng nhiệt đến gần như bá đạo, Mặc Dạ tùy ý dây dưa, bắt chước hành động thân mật nhất của nam nữ, tựa như ám chỉ, lại giống như muốn biểu đạt cái gì.

Thời điểm hai người tách ra, Tề Hoan mơ hồ có thể cảm giác được trong miệng lưu lại mùi vị của hắn, cố gắng trợn to hai mắt, theo bản năng vươn lưỡi ra liếm liếm môi dưới hơi hơi tê dại.

Mặc Dạ nhìn thấy một màn này, mâu quang nhất thời âm u, ngọn lửa cháy trong mắt dường như càng dữ dội hơn. Hắn dùng khuỷu tay chống đỡ người, cúi đầu gặm cắn từng tấc da thịt nhạy cảm trắng nõn của nàng, ở phía trên lưu lại dấu vết tím đỏ. Cảm giác nóng ẩm trượt đến ngực Tề Hoan, Mặc Dạ há miệng đem đỉnh màu đỏ hồng kia ngậm vào, một tay ở bên kia cố gắng châm lửa.

“Ưmm....... Ngươi.......” Hai chân thon dài của Tề Hoan vô thức quấn bên hông Mặc Dạ, hai tay vẫn đặt trên vai hắn không biết từ lúc nào đã để ở bên người.

Mặc Dạ nghe tiếng ngẩng đầu, nụ cười trên mặt mang vẻ tà ý, “Ta làm sao?” Hắn cười hỏi, ác ý đem đỉnh nhọn ở nửa người dưới đụng đụng, làm cho Tề Hoan suýt nữa sợ hãi kêu thành tiếng.

“Đừng khẩn trương, ta sẽ không làm nàng đau đâu.” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tề Hoan lúc đỏ lúc trắng, Mặc Dạ không nhịn được thở dài, mặc dù không muốn hù dọa nàng, nhưng hiện tại, cho dù kề đao bên cổ thì hắn cũng không có biện pháp để dừng lại rồi.

Nếu lời nói có thể làm nàng không khẩn trương, vậy thì sẽ dễ xử lý hơn.

Rốt cuộc, Tề Hoan cắn răng nhắm mắt lại, cùng lắm thì coi như bị chọc một đao. “Vậy, ngươi nhẹ chút a.......”

Mặc Dạ vừa nghe xong, nụ cười trên mặt càng thêm rực rỡ, “Có giác ngộ là tốt rồi.”

Tề Hoan hơi cứng người, hai chân bị treo trên hai tay Mặc Dạ, ấp a ấp úng nói một câu, “Ta cảm thấy động tác này có chút không nhân thể mĩ học.......” (tức là tư thế nhìn không đẹp mắt ý =]])

Nhân thể mĩ học là cái gì, Mặc Dạ không biết, hắn chỉ biết, nếu để cho Tề Hoan nói tiếp, hắn nhất định sẽ bị nội thương.

Dùng môi ngăn lại cái miệng nhỏ nhắn lải nhải của Tề Hoan, tay Mặc Dạ ở trước ngực Tề Hoan từ từ trượt xuống, lấy tốc độ nhanh chóng xẹt qua vùng bụng bằng phẳng, ngón tay vẽ mấy vòng tròn quanh cái rốn nhỏ, một tay khác từng tấc từng tấc đi lên từ phía đầu gối, dò tìm đến chỗ thấm ướt giữa hai chân nàng.

Ngón tay Mặc Dạ thăm dò, đi vào sâu bên trong, Tề Hoan chợt trừng to hai mắt, hơi rưng rưng, tiếng hô lên bị Mặc Dạ nuốt vào miệng.

“Ưm...... ư.....” Tay Mặc Dạ tàn sát bừa bãi giữa hai chân nàng, Tề Hoan theo bản năng muốn kẹp chặt hai chân, kết quả lại đem hai chân kẹp chặt hông hắn. Dưới bụng có một luồng khí nóng không biết từ đâu truyền đến, Tề Hoan chưa bao giờ trải qua tình huống như thế, chỉ có thể ngửa đầu, tiếng rên rỉ không kìm được khẽ cất lên.

Híp mắt nhìn vẻ mặt cuồng loạn của Tề Hoan, Mặc Dạ cố ý rút tay ra, cảm giác cơ thể đột nhiên trống không, Tề Hoan không nhịn được nhíu mày hừ một tiếng.

Phát hiện Mặc Dạ định đứng dậy, Tề Hoan bất mãn vươn tay, muốn kéo hắn về, “Trở lại........”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »