Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 151
thêm một người cậu

❊ ❊ ❊

Trong hộp chính là đầu người. Đầu của Đông Vũ. Đông Vũ là mẫu thân của Minh Viêm, cũng là một trong những nữ nhân của Minh Hỏa. Người này Tề Hoan còn nhớ rõ, lúc trước, nàng ta từng tới tìm mình.

Nàng ta gieo tiên chủng trong cơ thể mình lúc nào, mà Tề Hoan không hề phát giác?

“Tiểu nha đầu, đầu nàng ta đối với ngươi vô dụng, không bằng đưa cho ta, ta lấy đồ vật khác để đổi.” Bạch Hổ trông thấy sắc mặc Chu Tước không tốt, cố ý mở miệng.

Hắn chính là muốn tức chết Chu Tước, một cái đầu người mà thôi, máu và sát khí trên đó còn chưa đủ nhét kẽ răng hắn, nhưng trông thấy Chu Tước lộ ra vẻ mặt này, tâm tình hắn vô cùng tốt, cho dù không hấp thu sát khí, cũng đã no rồi.

“Nếu Bạch Hổ đại nhân ưa thích, vậy thì tặng ngài.” Đem cái hộp đưa cho Bạch Hổ, Bạch Hổ tiện tay cho Tề Hoan một hạt châu tròn tròn, là nguyên tinh! Bạch Hổ vậy mà lại dùng nguyên tinh để đổi một cái đầu người, hắn và Chu Tước đối chọi, ngược lại mình lại có lời.

Tề Hoan cố gắng kìm nén nội tâm kích động, nhận lấy nguyên tinh, nàng cầm nguyên tinh tò mò nhìn một cái, sau đó lập tức nhét vào nhẫn trữ vật, giống như căn bản không biết thứ này rốt cuộc có lợi ích gì.

Thế nhưng đám Tiên Tôn bên cạnh xem náo nhiệt kia lại vô cùng thèm thuồng, nguyên tinh a! Đây chính là bảo bối bọn hắn tha thiết ước mơ, đáng tiếc đây lại là nguyên tinh của Bạch Hổ, phía trên chứa sát khí mãnh liệt, tùy ý luyện hóa rất dễ mất luôn cái mạng nhỏ. Nhưng vận khí của Tề Hoan vẫn làm cho bọn họ hâm mộ không thôi.

Tề Hoan dẫn Đoạn Tuế tới một bên ngồi xuống, không đợi cái mông của Đoạn Tuế ngồi vững vàng, đã thấy Tử Tiêu Tiên Tôn vỗ bàn một tiếng đứng lên, bởi vì hắn nhìn thấy đồ vật trong cái hộp kia. Đông Vũ ở cung Đông Lưu tuy không phải quá nổi danh, tu vi lại không cao, nhưng bởi vì nàng có quan hệ với Minh Hỏa, nên khiến cho Tử Tiêu Tiên Tôn có vài phần kính trọng.

Không ngờ, lễ vật Đoạn Tuế đưa cho Tề Hoan cư nhiên là đầu của Đông Vũ, cái này đúng là khinh người quá đáng mà!

Tử Tiêu Tiên Tôn nghĩ đến Đoạn Tuế khinh người, nhưng căn bản không nghĩ qua thứ tiên chủng mà Đông Vũ hạ trên người Tề Hoan là cái gì.

“Làm sao, ngươi có ý kiến?” Thấy Tử Tiêu Tiên Tôn hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm cái hộp trong tay mình, Bạch Hổ trừng mắt, toàn thân tản ra luồng khí màu đỏ cuồn cuộn, tuy đứng cách hắn rất xa, nhưng Tề Hoan vẫn có thể cảm giác được sát khí khiến cho người ta phát lạnh đến xương tủy này.

“Không, không dám, nhưng, nhưng là, cái này, cái này......” Tử Tiêu Tiên Tôn mặc dù mạnh, nhưng thực sự không dám đối nghịch với Bạch Hổ. Bạch Hổ không giống các thần thú khác, nếu hắn ra tay giết ai, thì chỉ dựa vào ý thích, cái mạng nhỏ của mình có thể giữ được sao.

“Hừ, chết chưa hết tội.” Bạch Hổ duỗi ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên cái đầu kia, một luồn khí màu hồng xoay quanh, rất nhanh, cái đầu của Đông Vũ chỉ còn lại xương khô, không có chút máu thịt nào.

Trong tay Bạch Hổ nắm chặt một đoàn khí màu đỏ nhạt, hắn cũng không ăn, mà lại ném vào trong không trung, như cố ý muốn chọc giận Chu Tước.

Trên mặt Chu Tước hàm chứa ý cười, nhưng trong mắt lại một mảnh băng hàn, nếu không phải e ngại chung quanh quá nhiều người, mụ đã sớm đánh nhau với Bạch Hổ rồi.

Về phần Tề Hoan chiếm được món hời thật lớn, nên dứt khoát đứng ở một bên xem cuộc vui.

Hiện tại chỉ thiếu thổ nguyên tinh nữa thôi, đáng tiếc hình như Huyền Vũ này không hề thân thiện với ai, muốn lấy được thổ tinh từ hắn, thật sự có chút khó khăn.

Nghĩ tới đây, Tề Hoan không nhịn được quay đầu liếc nhìn Thanh Long. Lúc trước, Mặc Dạ làm thế nào mới có thể lấy được nguyên tinh từ tay hắn, hắn không nhìn ra thân phận quỷ tiên của Mặc Dạ sao?

Thanh Long cũng nhận thấy Tề Hoan đang nhìn mình, hơi hướng về phía nàng nhẹ gật đầu, nụ cười trên mặt mang theo hàm ý sâu xa.

Sau yến hội, phần lớn mọi người chạy đến chúc mừng đều đã rời đi, Tề Hoan còn tưởng rằng được ở lâu với Đoạn Tuế thêm một đoạn thời gian, nhưng dù sao quê quán vẫn ở thành Minh Hỏa, ông cũng lo lắng nếu ở lại sẽ gây phiền toái cho nàng, Tử Tiêu Tiên Tôn kia mặc dù nhẫn nhịn, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không có lòng tốt bỏ qua cho chuyện này.

Cho nên, dù Tề Hoan không muốn, vẫn phải tạm biệt Đoạn Tuế. Nhìn thân ảnh Đoạn Tuế rời đi, trong lòng Tề Hoan không biết là nhẹ nhõm hay trầm trọng. Nàng không muốn phái Thanh Vân có liên quan đến kế hoạch của mình, thế nhưng, hết lần này tới lần khác nàng lại muốn có người ở lại bên cạnh, cho dù chỉ là nói chuyện thôi cũng được.

Chỉ một mình, rốt cuộc nàng có thể kiên trì được bao lâu đây!

Bốn thần thú không đi, điều này khiến cho Tề Hoan có chút kinh ngạc. Dường như nhìn ra sự kinh ngạc của Tề Hoan, không đợi Tề Hoan chủ động đến hỏi, Lôi Thần đã tìm tới.

Vì vậy Tề Hoan mới biết được mối liên hệ giữa bốn thần thú và tháp Lôi Thần, bọn họ muốn ở lại chỗ này một trăm ngày, ít nhất, phải hoàn toàn trấn trụ tháp Lôi Thần mới thôi.

Chẳng qua, có thể dễ dàng như vậy sao! Tề Hoan ngồi ở trên giường trong tẩm cung đen nhánh, nàng không có thói quen ngủ giường lớn lại vô cùng xa hoa thế này, ngay cả rèm che rũ xuống cũng đều được làm bằng tiên ycao cấp nhất, cái này là đãi ngộ của Điện chủ điện Lôi Thần.

Tề Hoan không hề buồn ngủ, trên thực tế, từ khi Mặc Dạ không còn ở bên cạnh, ban đêm nàng rất khó đi vào mộng, cho dù đang ngủ, cũng sẽ gặp ác mộng. Tiên thì không thể gặp ác mộng, thế nhưng nàng lại gặp phải.

Rõ ràng không muốn ngủ...... Tề Hoan lại mơ màng nhắm hai mắt lại, lần này, nàng không gặp ác mộng, có điều, ý thức giống như bị người ta dẫn dắt, trước mắt có một ngọn lửa xanh biếc ở giữa không trung chậm rãi bay, Tề Hoan không biết tại sao mình phải đi theo nó, nàng chỉ cảm thấy, phía trước có đồ vật mình muốn.

Không biết đi bao lâu, trong bóng tối chỉ có ngọn lửa xanh biếc kia dẫn đường, nhưng trong lòng Tề Hoan lại càng bình tĩnh. “Ngươi đã đến rồi”. Giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào vang lên bên tai Tề Hoan, Tề Hoan đột nhiên phát hiện ngọn đèn kia đã biến mất, thay vào đó cư nhiên là bảo tọa (*)của Minh Vương, người ngồi trên đó ngoại trừ Minh Vương thì còn ai vào đây.

(*) chỗ ngồi của vua chúa ngày xưa

“Minh Vương!” Tại sao đột nhiên ông ta lại tìm tới mình, chẳng lẽ có tin tức gì về Mặc Dạ sao? Tề Hoan cảm thấy tim mình đập mãnh liệt.

“Mấy ngày trước dường như ta cảm nhận được hơi thở của hắn ở lối vào địa ngục, thế nhưng hơi thở rất yếu hơn nữa biến mất rất nhanh, có lẽ ta đã đoán lầm.” Minh Vương bắt chéo hai chân ngồi trên bảo tọa, trong ngực còn ôm một nữ quỷ dáng người đẫy đà dung mạo xinh đẹp, đối mặt với Tề Hoan ông ta cũng không có ý dừng lại, nhìn tay của ông ta vuốt ve trước ngực nữ quỷ, Tề Hoan âm thầm nhíu mày, nhưng không mở miệng nói gì.

“Như vậy ngài muốn ta làm gì?” Tề Hoan cũng không hiểu, Minh Vương rốt cuộc quen biết với Mặc Dạ như thế nào, tại thời điểm tất cả mọi người đều muốn đối phó Mặc Dạ, ông ta lại giúp Mặc Dạ.

“Nghe nói ngươi có thể khống chế Cửu U Tà Lôi?” Nữ quỷ ở trên người Minh Vương không ngừng vặn vẹo, thế nhưng vẻ mặt hắn vẫn như cũ không có gì thay đổi.

“Phải.” Tề Hoan có chút nghi hoặc nhìn về phía Minh Vương, chuyện nàng có thể khống chế Cửu U Tà Lôi không tính là bí mật, nhưng ông ta đề cập đến cái này làm gì?

“Đưa ta tiến vào tầng địa ngục thứ mười, ta muốn xuống dưới tìm hắn.” Mười tám tầng địa ngục mặc dù do Minh giới quản, nhưng bản thân ông ta là Minh Vương cũng chỉ có thể tiến vào chín tầng phía trên mà thôi. Về phần bên trong các tầng địa ngục bên dưới rốt cuộc chứa cái gì, ngoại trừ đám Thượng Cổ Thần ma kia, thì không có ai biết.

Cửu U Tà Lôi là lối đi vào tầng địa ngục thứ mười, mặc dù có nguy hiểm nhất định, nhưng tình thế bây giờ, chỉ sợ ngoại trừ Cửu U tà lôi ra, rất khó có ai có thể một mình tiến vào tầng địa ngục thứ mười.

Lời nói của Minh Vương thật sự khiến cho Tề Hoan sửng sốt, trong Địa ngục vô cùng nguy hiểm, cho dù thực lực của Minh Vương và thực lực của Thiên Tôn hợp lại cũng không thể cam đoan an toàn, vậy mà ông ta vì tìm Mặc Dạ lại tự mình xuống dưới?!

“Ông...... Vì sao lại quan tâm Mặc Dạ như vậy?”

Minh Vương cười như không cười nhìn Tề Hoan, “Ngươi không biết sao, ta là cậu của Mặc Dạ, tên là Diệt Thiên.”

...... Mẫu Thân của Mặc Dạ tên Diệt Tuyết, cái này Tề Hoan biết, nhưng mà, lúc nào thì hắn lại nhảy ra một ông cậu? Mặc Dạ chưa từng nói với nàng. Kỳ thật không phải Mặc Dạ không muốn nói đến, mà thật sự là Tề Hoan vô cùng chán ghét Minh Vương, mỗi lần Mặc Dạ nhắc tới chủ đề có liên quan đến Minh Vương, thì Tề Hoan đều nghe tai trái ra tai phải, nào biết được người này và Mặc Dạ còn có quan hệ họ hàng chứ.

Bây giờ thì tốt rồi, tự nhiên không biết từ đâu lại mọc ra một ông cậu, thật thiệt thòi a.

“Ông có chứng cớ gì?”

“Chứng cớ?” Năm đó khi cha mẹ sinh ông ta và Diệt Tuyết, cũng không lập giấy chứng nhận cho hai người bọn họ......

Chứng minh nhân dân, kỳ thật tại thời khắc mấu chốt vẫn vô cùng hữu dụng đấy, Tề Hoan nghĩ.

Trên thực tế, Minh Vương căn bản không cần thiết phải lừa nàng, Tề Hoan chỉ là cố ý gây sự mà thôi. Cũng không biết vì sao, chỉ là nhìn Minh Vương không vừa mắt, phải nói rằng, từ sau khi quen biết Bối Bối, thấy thái độ của Minh Vương đối với Bối Bối ác liệt như vậy, Tề Hoan lập tức không có ấn tượng tốt với ông ta.

“Chứng cớ thì ta không có, nhưng trên người ta có giữ lại Truyền Ảnh thạch của Diệt Tuyết, ngươi có thể nhìn thấy muội ấy.” Truyền Ảnh thạch không hoàn toàn giống với máy quay phim ở hiện đại, bên trên tảng đá kia có kèm theo ý nghĩ trong đầu người sử dụng, nói cách khác, cho dù người sử dụng chết đi, ý nghĩ của nàng vẫn có thể tự tư duy, nhưng một khi ý niệm bị tiêu hao thì không thể bổ sung được.

Thứ này, Minh Vương giữ lại vốn là vì tưởng niệm muội muội mình, nhưng Tề Hoan cũng không phải người ngoài, nhìn cũng không sao.

Truyền Ảnh thạch là một khối đá màu tím, thoạt nhìn vô cùng tầm thường, nhưng thời điểm Minh Vương giao cho Tề Hoan, lại cực kỳ trịnh trọng.

“Tự ngươi xem đi, trở về ta sẽ tìm ngươi.” Minh Vương phất phất tay với Tề Hoan.

“Chờ một chút, ta rời đi lâu như vậy, sẽ không bị người khác phát giác sao?” Tề Hoan lo lắng nhất chính là bốn thần thú trong Lôi Thần Điện, mặc dù nàng biết mình chỉ là nguyên thần rời thể, nhưng tu vi của thần thú cao hơn nàng quá nhiều, muốn biết tình trạng của nàng cũng không quá khó khăn.

“Yên tâm, ta dùng không gian U Độ của mình đưa nguyên thần ngươi tới đây, thêm mấy con thần thú nữa cũng không tra ra được.” Minh Vương không kiên nhẫn phất phất tay, ôm nữ quỷ kia rời ra.

Minh Vương đi rồi, Tề Hoan ngược lại không chút khách khí ngồi trên bảo tọa của ông ta. Trách không được Minh Vương không có chuyện gì lại đổi tư thế, hóa ra cái bảo tọa này giống như ghế hùm (*), Tề Hoan vừa ngồi xuống, một luồng oán khí lạnh thấu tim gan liền vọt lên. Cũng may cái mông của nàng nâng lên nhanh chóng, không bị dính vào luồng oán khí này.

(*) hình phạt tra tấn ngày xưa, người ngồi trên ghế dài, duỗi thẳng chân ra, trói chặt đầu gối với ghế rồi đệm dần gạch dưới gót chân, đệm càng cao thì càng đau

Cách điện Minh Vương không xa, Minh Vương đứng ở một nơi trống trải, cúi đầu nhìn hoa U Minh đỏ như máu dưới chân không ngừng nở rộ lại không ngừng héo úa, cánh hoa kia sau khi rơi xuống mặt đất, lập tức ngưng kết thành từng giọt máu, nhuộm đỏ cả vùng.

“Vương vị của Minh Vương cũng dám ngồi, lá gan thật đúng là không nhỏ.” khóe miệng Minh Vương nổi lên ý cười, dừng một chút lại lầm bầm lầu bầu, “Lại nói, ánh mắt của tiểu tử Mặc Dạ này cũng không tệ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »